Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:10:37
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

May mắn là khi hỏi thăm vài đường, hai mới chợ đồ cũ ở Hòa Thành tận bảy giờ tối mới đóng cửa.

Hàn Thước và Mạnh Duật Tu vẫn còn dư dả thời gian, thế là cả ba cùng dạo quanh một lượt từ đầu tới cuối chợ, cẩn thận so kè từng giá một.

Hàn Thước hỏi: “Căn hộ hai phòng một khách thuê , liệu kê mấy cái bàn nhỉ?”

Trong căn hộ đó hai phòng ngủ, một gian rộng chừng hai mươi mét vuông, gian chắc mười mét, còn phòng khách thì tầm hơn ba mươi mét vuông.

Hiện tại vẫn bắt đầu tuyển sinh nên Mạnh Duật Tu cũng dám chắc chắn. Y bàn với Hàn Thước: “Cứ lấy phòng lớn làm phòng học , loại bàn đôi chắc kê sáu bảy cái.”

Y hỏi thăm chủ tiệm, ông chủ xong liền tư vấn phòng hai mươi mét vuông thì lấy bảy cái bàn là .

“Được.” Hàn Thước bảo Mạnh Duật Tu: “Vậy mắt cứ mua bảy cái, đủ cho mười hai học sinh với một cái làm bàn giáo viên. Sau nếu đông học hơn, mua thêm bàn ghế kê phòng nhỏ với phòng khách.”

Một chiếc bàn gỗ đôi, dù là đồ cũ nhưng cũng giá mười đồng một chiếc. Đây là cái giá rẻ nhất khi Hàn Thước khảo sát nát cả cái chợ . May mà ghế cũ thì rẻ hơn, chỉ hai đồng một cái.

Thế nhưng lúc móc tiền trả, Hàn Thước vẫn thấy xót ruột đứt từng khúc ruột.

Hắn đếm đúng 84 đồng tiền giấy đưa cho ông chủ.

Vừa trả tiền, khéo léo mặc cả với chủ tiệm: “Bác ơi, giá chỗ bác là hợp lý nhất đấy, bọn cháu chắc chắn sẽ mua thêm. Bác xem thể hỗ trợ chở bàn ghế qua chỗ cháu ạ?”

Ông chủ cũng là sảng khoái, đáp ngay: “Không thành vấn đề, dùng xe ba gác chở qua cho các . một thôi, tới nơi các phụ một tay mà bốc dỡ đấy.”

Hàn Thước nhanh nhảu: “Dạ , chuyện đó bác cứ yên tâm!”

Bàn ghế xếp gọn gàng lên xe ba gác. Đã xe chở đồ nên Cao Trạch cần chen chúc xe đạp nữa. Sau khi cho địa chỉ, Cao Trạch leo lên xe ba gác cùng đống bàn ghế, còn Mạnh Duật Tu thì chở Hàn Thước theo .

Căn hộ thuê ở tầng 4. Khi xe ba gác dừng sảnh, Mạnh Duật Tu, Cao Trạch cùng ông chủ tiệm bắt đầu dỡ hàng hì hục khiêng từng chiếc bàn qua lối cầu thang hẹp lên lầu.

Trong phòng vẫn dọn dẹp, vì tiết kiệm thời gian, Hàn Thước cũng xách hai cái ghế định theo lên lầu.

Mạnh Duật Tu xuống đến nơi, thấy Hàn Thước với cái bụng vượt mặt mà hai tay hai ghế, leo vài bậc cầu thang thở hồng hộc, y vội vàng chạy tới đỡ lấy.

“Cậu đừng mang vác gì cả.”

“Sắp lên tới nơi mà.”

Mạnh Duật Tu nhíu mày: “Cậu phòng nghỉ .”

“Thôi , .”

Mạnh Duật Tu thoăn thoắt xách ghế lên lầu, còn Hàn Thước vịn tường từ từ bước lên .

Sau khi bàn ghế chuyển hết lên nhà, Mạnh Duật Tu và Cao Trạch bắt đầu kê dọn chúng trong phòng, sắp xếp ngay ngắn dọc theo hai bên tường giống như một lớp học thực thụ ở trường.

Hàn Thước ở cửa phòng, ngắm khung cảnh bên trong. Dù ngoài mấy bộ bàn ghế thì căn phòng vẫn còn trống hoác, nhưng dường như thấy hình ảnh tương lai: căn phòng chật kín học sinh, và tiền bạc thì cứ thế chảy túi hai như nước.

Cái cảm giác phấn chấn khi bắt đầu khởi nghiệp và những viễn cảnh tươi sáng khiến trong lòng Hàn Thước dâng trào một nguồn năng lượng mãnh liệt.

Hôm nay mải lo mua bàn ghế nên quên mang theo chổi và cây lau nhà. Dù cũng dùng đến, nên Mạnh Duật Tu chạy xuống tiệm tạp hóa lầu mua một bộ về.

Hàn Thước xắn tay áo, cầm giẻ lau định bắt tay làm thì Mạnh Duật Tu ngăn , bảo cứ nghỉ, việc để y và Cao Trạch lo.

Teela - Đam Mỹ Daily

“Tôi chỉ lau mấy cái bàn với ghế thôi, hai cứ quét tước với lau sàn .” Hàn Thước trấn an Mạnh Duật Tu, đồng thời hào hứng : “Xét một cách nghiêm túc thì đây là sự nghiệp đầu tiên của , nếu tự tay làm chút gì thì chẳng cảm giác tham gia chút nào cả. Thôi, đừng lo lắng nữa, mau dọn dẹp để còn sớm mà khai trương!”

“Rõ!” Cao Trạch giờ là Trưởng phòng Tuyển sinh nên khí thế cũng ngút trời, cầm chổi bắt tay việc ngay lập tức.

Mạnh Duật Tu bếp xách một thùng nước máy, nhúng ướt giẻ, vắt khô bắt đầu lau chùi từng ô cửa kính trong phòng.

Ba mỗi một việc, thi thoảng vẫn thể chuyện xuyên qua những bức tường.

Cao Trạch hỏi: “Này Hàn Thước, Mạnh Duật Tu, chỗ hai đang ở rộng bằng căn ?”

Hàn Thước lau bàn đáp vọng : “Làm gì chuyện đó? Chỗ chúng ở chỉ đủ kê một cái giường với cái bàn ăn thôi, nấu cơm còn ngoài ban công kìa.”

Mạnh Duật Tu tay cầm giẻ lau, đưa mắt quanh một vòng căn nhà bảo Hàn Thước: “Hay là chúng dọn căn phòng nhỏ ở đây mà ở?”

Hàn Thước tặc lưỡi: “Ôi dào, ở mà chẳng , dù chỗ cũng xa phòng thuê của là mấy, vài trạm xe bus là tới. Hơn nữa, chỗ còn tuyển bao nhiêu học sinh, vạn nhất đến đông, đừng là phòng nhỏ, khéo đến cái phòng khách cũng chẳng còn chỗ mà chứa chứ.”

“Vả , phòng bên ký hợp đồng một năm , giờ mà bỏ thì mất trắng tiền cọc, xót lắm.”

“Ừ.” Mạnh Duật Tu tất nhiên luôn theo ý kiến của Hàn Thước.

Hàn Thước dặn dò hai đang quét dọn bên ngoài: “Hai dọn cho sạch sẽ nhé. Tuy quy mô của còn nhỏ nhưng bộ mặt là tươm tất đấy.”

Cao Trạch gào lên đáp : “Ông cứ yên tâm Hàn Thước! Hai ông tin tưởng giao cái ghế Trưởng phòng Tuyển sinh cho , thì dù chổi cây lau nhà, cũng sẵn sàng dùng lưỡi l.i.ế.m sạch cái sàn cho xem!”

“Ha ha ha, kiếp! Ông lắm Cao Trạch!”

Mạnh Duật Tu thì cơ mặt khỏi giật giật.

Hàn Thước giặt giẻ lau bàn thứ hai. Mạnh Duật Tu cầm giẻ phòng, bước lên ghế để lau hai cánh cửa sổ cao.

Hàn Thước nhắc nhở: “Cậu cẩn thận đấy nhé, đừng để ngã xuống.”

“Không .” Mạnh Duật Tu đáp: “Tôi bám chắc .”

Thấy y vững, Hàn Thước mới thong dong huýt sáo một giai điệu tên tiếp tục công việc.

Thế nhưng, giữa lúc Mạnh Duật Tu đang lắng tiếng hát nghêu ngao của Hàn Thước thì bỗng nhiên âm thanh im bặt.

Y đầu , thấy Hàn Thước khom lưng, một tay ôm lấy bụng.

Tim Mạnh Duật Tu thắt , y vội vàng nhảy xuống ghế, bước nhanh tới hỏi: “Hàn Thước, làm thế?”

Cao Trạch ở bên ngoài thấy động tĩnh cũng hớt hải chạy : “Có chuyện gì ?”

Mạnh Duật Tu theo bản năng nghĩ ngay đến việc cái bụng của Hàn Thước vấn đề, sợ hãi đến mức tim đập loạn xạ.

“Đau bụng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-72.html.]

“Đi bệnh viện ngay thôi!” Mạnh Duật Tu hoảng loạn giật lấy cái giẻ lau trong tay Hàn Thước, định bế xốc lên.

“Đừng, đừng, .” Hàn Thước xua tay ngăn , Mạnh Duật Tu, hoang mang nheo mắt rên rỉ một tiếng.

“Cậu chứ, rốt cuộc là làm ?”

Thấy Mạnh Duật Tu khẩn trương đến mức mặt mũi tái mét như sắp thiếu oxy tới nơi, Hàn Thước vỗ vỗ mu bàn tay y để trấn an: “Tôi , cái bụng vấn đề gì cả.”

Thấy sắc mặt Hàn Thước vẫn bình thường, Mạnh Duật Tu và Cao Trạch mới thở phào một cái nhẹ nhõm.

Hàn Thước Mạnh Duật Tu, ngập ngừng : “Hình như... hình như nãy thấy trong bụng nó cử động.”

Chàng trai 18 tuổi đầu làm cha trong nhất thời hiểu ngay ý nghĩa của câu đó.

“Bụng cử động?” Mạnh Duật Tu ngây chằm chằm cái bụng nhô cao của Hàn Thước.

“Là đứa nhỏ trong bụng đang động đậy đấy.” Hàn Thước giải thích.

Lúc , đôi mắt Mạnh Duật Tu mới trợn tròn lên. Y mặt Hàn Thước, cúi xuống cái bụng .

Mất vài giây lặng vì kinh ngạc, y lúng túng vươn tay định sờ thử. Bàn tay y chạm khẽ bụng Hàn Thước, mắt ngước lên hỏi dồn dập: “Nó động ? Bây giờ thì thế nào ?”

Hàn Thước đáp: “Giờ thì hình như yên .”

Mạnh Duật Tu vẻ cam tâm, y dứt khoát thụp xuống, áp tai bụng Hàn Thước để ngóng.

“...” Hàn Thước cúi xuống cái đầu đang dính chặt bụng , khung cảnh khiến thấy ngượng ngùng. Hắn đẩy đầu Mạnh Duật Tu : “Mẹ kiếp, làm cái gì thế?”

Đầu Mạnh Duật Tu cứ như dính keo, nhất quyết chịu rời . Y lầm bầm: “Để xem đứa nhỏ động đậy gì .”

Cao Trạch đang bên cạnh nên Hàn Thước thấy khó xử: “Ôi dào, giờ nó động thì làm ?”

Hàn Thước hiểu cái tính trẻ con của Mạnh Duật Tu nổi lên , cứ đẩy là y áp .

“Cho một tí thôi, xem nó động thế nào.”

“Thôi về nhà , về nhà tha hồ mà .”

“Không, bây giờ cơ.”

Hàn Thước thực sự bó tay với cái thằng nhóc . Hễ cái gì y hứng thú là làm cho bằng , bằng y sẽ bám lấy cả ngày thôi.

“Thôi , .” Hàn Thước buồn bảo: “Cho đấy, thật chịu luôn.”

Mạnh Duật Tu ngước lên nở một nụ trẻ thơ với Hàn Thước, áp mặt cái bụng mềm mại , im lặng nín thở để cố bắt lấy những rung động từ bên trong.

Hàn Thước xuống dáng vẻ chăm chú của y, thấy đôi lông mi dài khẽ rung rinh. Một lúc , Mạnh Duật Tu ngẩng lên hỏi: “Vừa nãy nó động như thế nào?”

Hàn Thước suy nghĩ một chút: “Giống như một con cá chạch trườn qua .”

“Cá chạch?” Nghe , Mạnh Duật Tu bỗng mím môi tự một đầy vẻ thích thú.

Hàn Thước lắc đầu, vỗ vỗ vai y: “Được , đừng lề mề nữa, mau lên dọn dẹp tiếp . Cao Trạch còn đang kìa, thấy ngại ?”

“Một tí nữa thôi.” Mạnh Duật Tu vẫn chịu ngẩng lên: “Nghe thêm một lát nữa thôi dọn ngay.”

Cao Trạch đôi phu thê trẻ thản nhiên mật như chốn , trong lòng chỉ thầm nhủ: “...”

Thực , bên cạnh cảm giác "cạn lời", Cao Trạch còn thấy chuyện vô cùng kỳ quặc...

Không chỉ Hàn Thước kỳ quặc, mà Mạnh Duật Tu càng kỳ quặc đến mức khó tin.

Hắn cầm chổi ngẩn đó, hồi tưởng quá khứ.

Ngày ở trường cấp ba, Hàn Thước là một tay chơi bóng rổ phong trần, dáng vẻ oai hùng chạy phăng phăng sân đấu, Cao Trạch tài nào liên tưởng với hình ảnh đang dành ánh mắt nuông chiều cho Mạnh Duật Tu lúc .

Bởi vì đây, chỉ cần Cao Trạch chuyền bóng hỏng một cái là Hàn Thước sẽ mắng té tát ngay: “Đầu óc mày là đầu lợn ?”

Còn Mạnh Duật Tu nữa...

Hồi cấp ba, Mạnh Duật Tu là lớp trưởng môn Toán, còn là học sinh giỏi nhất khối. Nói thật, lúc mời làm phù rể, Cao Trạch thấy ngạc nhiên lắm , vì trong mắt , Mạnh Duật Tu luôn là kiêu ngạo, lạnh lùng và cực kỳ kiệm lời.

Kỷ niệm sâu sắc nhất của Cao Trạch với Mạnh Duật Tu ở trường chỉ là những làm xong bài thi, ngẩng lên thấy khuôn mặt lạnh như tiền cùng đôi mắt vô cảm của y chiếu tướng.

“Nộp bài.”

Cao Trạch: “Tôi... làm xong...”

Thế là Mạnh Duật Tu trực tiếp giật lấy tờ đề luôn, chẳng thèm cho lấy một giây để kịp phản ứng.

Vậy nên, chứng kiến cảnh tượng mắt, tâm hồn Cao Trạch chấn động dữ dội đến mức nào cũng là điều dễ hiểu.

Đặc biệt là khi mấy câu “Cho một tí” của Mạnh Duật Tu, Cao Trạch cảm giác như da gà da vịt của rụng đầy đất ...

Cuối cùng Mạnh Duật Tu cũng xong, tâm trạng y cực kỳ , y cầm giẻ lau bồn rửa ở bếp để giặt.

Cao Trạch cũng tiếp tục cầm chổi quét dọn phòng khách.

Mạnh Duật Tu giặt giẻ xong lau cửa sổ phòng khách. Cao Trạch đang lầm lũi làm việc thì bỗng thấy Mạnh Duật Tu lên tiếng.

“Cao Trạch.”

“Ơ, gì thế?”

Mạnh Duật Tu mím môi, khóe miệng khẽ cong lên một đường: “Ông con của tên là gì ?”

“... À.” Cao Trạch ngẩn : “Tên là... Mạnh gì đó hả...”

Mạnh Duật Tu một tiếng, kiêu hãnh đáp: “Tên là Cặp Sách.”

Cơ mặt Cao Trạch cứng đờ, gượng : “Mạnh Cặp Sách... Cái tên ... đúng là độc đáo thật đấy...”

Loading...