Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-03-29 10:54:11
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Mạnh Duật Tu theo cha Mạnh câu liên tiếp hai vựa tôm, y liền bảo ông về nghỉ . Bởi vì ngày mai cha Mạnh còn việc đồng áng, thức đêm mỗi ngày ông chịu thấu.

Đợi đến ngày họp chợ trấn, hai cha con dậy từ sớm, chuẩn mang chỗ tôm hùm đất và lươn chợ bán. Số tôm lươn tích trữ trong sân mấy ngày nay khá nhiều, thêm thau chậu, thùng vại và đòn cân lỉnh kỉnh, cha Mạnh sang nhà trưởng thôn mượn một chiếc xe ba bánh.

Hàn Thước ở nhà nhàn rỗi đến phát chán, cũng đòi theo bán cùng. Cha Mạnh ban ngày còn cùng Mạnh xuống ruộng, thế là ông để cho đôi vợ chồng trẻ tự túc lên trấn.

Cơ mà Hàn Thước ngoài thì chuẩn một phen. Chẳng đợi Mạnh nhắc nhở, Mạnh Duật Tu tự giác bếp lấy ấm nhôm đầy nước, dùng túi gói thêm ít bánh hạt óc ch.ó và mấy thứ ăn vặt.

Mẹ Mạnh còn tìm một chiếc nón lá bảo Hàn Thước đội . Bà tính toán với ngần tôm lươn, hai đứa ít nhất bán ở chợ cả buổi sáng, nên dặn dò: “Giờ sớm trời còn dịu, lát nữa nắng lên là gắt lắm, con đội nón cho đỡ nắng.”

“Vâng ạ, con cảm ơn .” Hàn Thước nhận lấy chiếc nón gọn xe ba bánh.

“Tiểu Tu .” Mẹ Mạnh vẫn yên tâm, vòng phía dặn thêm Mạnh Duật Tu đang chuẩn đạp xe: “Nếu trời nóng quá Tiểu Thước chịu nổi thì con cứ đưa nó về nhé.”

“Con .” Mạnh Duật Tu đáp lời, chân đạp mạnh bàn đạp cho xe chuyển bánh.

Chợ huyện mỗi tuần mới một phiên, đều hối hả, những buôn bán nhỏ càng sớm hơn. Làng cách thị trấn gần nên thuận tiện, hai tới nơi mới năm rưỡi sáng. Y chọn một vị trí ngay ngã tư để bày hàng, chỗ họp chợ ngang qua, xe công nông cũng thường đỗ đây.

Hàn Thước nhảy xuống xe, bắt đầu giúp chuyển đồ. Mạnh Duật Tu chẳng để chạm tay mấy món nặng như thùng tôm chậu lươn lớn, thế là Hàn Thước chỉ việc bê mấy cái ghế đẩu và ghế tre nhỏ. Vốn dĩ Hàn Thước ngại phiền phức, bảo mang hai cái ghế đẩu là , nhưng cả nhà cứ nhất quyết bắt mang ghế tre theo để cho thoải mái cái lưng.

Mạnh Duật Tu đổ mấy thùng tôm hùm đất đầy ắp hai chiếc chậu đại, còn lươn thì để riêng một chậu cho khách dễ chọn. Sau khi chuẩn xong xuôi, y cùng Hàn Thước hàng chậu đợi khách.

Khác với việc nhặt phế liệu, đây coi như đầu tiên Hàn Thước chính thức làm ăn buôn bán. Dù lúc trấn chỉ bán hàng đang lục đục chuẩn , mấy khách khứa nhưng Hàn Thước vẫn thấy phấn chấn lạ thường.

Trước khi , Mạnh đưa cho một cái túi vải đựng tiền lẻ, Hàn Thước buộc chặt bên hông, bắt Mạnh Duật Tu dạy cách dùng đòn cân. Mạnh Duật Tu thực cũng mới học mót từ cha Mạnh tối qua, y cầm lấy cây đòn cân treo quả cân lên.

“Móc cái giỏ đầu cân, lát nữa bỏ tôm lươn đây. Cậu thấy mấy vạch khắc ? Là định lượng đấy.”

Hàn Thước chăm chú : “Thấy , thấy .”

“Vạch dài là một cân, vạch ngắn là hai lạng. Chờ bỏ đồ xong thì buông tay , thấy đòn cân thăng bằng lệch là chuẩn.”

“Để thử xem!” Hàn Thước giật lấy đòn cân, móc túi bánh kẹo mang theo đầu móc, một tay thoăn thoắt di chuyển dây treo quả cân. Mạnh Duật Tu xích gần để chỉ điểm.

“Ha ha ha! Thế đúng ? Cũng chẳng khó lắm nhỉ!”

Mạnh Duật Tu định gật đầu tán thành thì cái đòn cân trong tay Hàn Thước bỗng vểnh ngược lên, đập thẳng mũi y.

“Ui da!” Hàn Thước hốt hoảng buông cân: “Đau ? Tôi xin !”

Mạnh Duật Tu một tay ôm mũi, lắc đầu bảo: “Cậu đừng buông tay đột ngột quá, cứ đợi đòn cân thăng bằng tầm một hai giây là .”

“Hì hì, !”

Vị trí nên buôn bán cũng thuận lợi. Tuy là vùng nông thôn nhưng việc bắt tôm bắt lươn tốn công, dân làm ruộng bận tối mắt tối mũi chẳng ai rảnh mà bắt, còn dân buôn bán trấn ruộng nên chủ yếu là mua. Vì thế, sạp hàng của hai khách ngớt. Lúc đầu Hàn Thước còn tưởng hò hét rao hàng, giờ thì bận đến mức chẳng kịp mở miệng.

Mạnh Duật Tu phụ trách bắt tôm lươn và cân ký, còn Hàn Thước bên cạnh thu tiền và thối tiền lẻ. Đến tầm tám chín giờ sáng, khách đông đến đỉnh điểm, Hàn Thước ngay cả thời gian uống nước cũng . chậu tôm vơi dần và cái túi bên hông căng phồng lên, trong lòng thấy sướng rơn.

Phiên chợ kết thúc một giờ chiều, hai kịp về ăn cơm trưa, đợi đến khi dòng thưa thớt mới thời gian ăn mấy miếng bánh hạt óc chó. Hàn Thước ăn xong vội vã mở túi tiền đếm, hiềm nỗi tiền lẻ nhiều quá, mà đầu óc dạo cứ nhớ nhớ quên quên, đếm một hồi quên mất con xong.

Mạnh Duật Tu bảo: “Về nhà đếm .”

Hàn Thước cất tiền túi: “Thôi , để mấy phiên chợ bán hết tổng kết một thể. À, khi chúng lên Hòa Thành nhập học, chắc vẫn còn chợ thêm hai phiên nữa nhỉ?”

Mạnh Duật Tu ăn bánh con phố bắt đầu quạnh quẽ, y ngẫm nghĩ : “Tôi dự định tận dụng nốt thời gian để mở lớp dạy thêm.”

“Được đấy!” Hàn Thước ủng hộ nhiệt tình: “Giờ là Thủ khoa nổi tiếng khắp vùng , mở lớp chiêu sinh chắc chắn là dễ hơn nhiều.”

mà...” Hàn Thước thắc mắc: “Làm để mở lớp?”

Ở vùng quê, cấp tiểu học và trung học cơ sở chú trọng việc học thêm lắm, nhiều đứa học xong mặt chữ là coi như xong chuyện. Người học thêm chủ yếu là học sinh cấp ba, mà nếu chỉ dạy một hai đứa thì lãng phí công sức. Đợt nghỉ đông Mạnh Duật Tu dạy các bạn cùng khối, khi nghỉ hẹn nên mới đông. Giờ đám đó nghiệp cả , y tìm học sinh lớp mười, lớp mười một. thời đại như thế kỷ 21, làm gì internet mà quảng bá. Việc chiêu mộ học sinh quả là một nan đề.

Mạnh Duật Tu suy nghĩ một chút: “Về bàn với cha, xem mượn cái loa phóng thanh của thôn để thông báo .”

Mắt Hàn Thước sáng rực lên: “Hay đấy! Ngày mai nhờ cha sang cả mấy thôn lân cận nhờ loa truyền thanh bên đó nữa. Cha là Hiệu trưởng trường tiểu học trấn, bà con chắc chắn sẽ nể mặt.”

Mạnh Duật Tu gật đầu: “Tôi cũng tính thế.”

Hàn Thước đắc ý: “Bảo cha đừng quên đính kèm cái danh hiệu Thủ khoa của nhé!”

Mạnh Duật Tu bật thành tiếng.

Trong chậu chỉ còn sót vài con tôm nhỏ, hai đợi thêm một lúc thấy khách nên dọn dẹp đồ đạc về.

Chạng vạng tối, cha Mạnh và Mạnh làm đồng về còn mò một ít ốc bươu to. Hôm nay thấy hai đứa con đầu buôn bán kiếm tiền, Mạnh phấn khởi bảo nấu một bữa thật ngon cho cả nhà ăn ngoài sân. Cha Mạnh đem chỗ ốc và tôm bán dư đổ thùng, xách bờ suối dùng bàn chải cọ rửa kỹ càng mấy bận.

Khi mặt trời dần khuất rặng núi phía Tây, bầu trời nhuộm một màu ráng chiều đỏ rực, khói bếp từ các mái nhà ở thôn Tây Kiều bắt đầu lượn lờ bay lên. Nhà họ Mạnh sân rộng, nhưng thường ngày ngoài lúc hóng mát thì cả nhà vẫn ăn cơm trong nhà. Hôm nay đặc biệt hơn, Mạnh nấu bóng trong bếp, còn Mạnh Duật Tu thì khệ nệ bê bàn ghế sân.

Cha Mạnh xách thùng tôm ốc về, bảo Mạnh Duật Tu tiệm tạp hóa mua mấy chai bia và nước ngọt. Mạnh Duật Tu lập gia đình, mới kiếm tiền nên trong túi cũng đồng đồng , y để cha bỏ tiền túi mà tự chạy mua.

Gần đây cơn ốm nghén của Hàn Thước thuyên giảm, sức ăn bắt đầu tăng lên. Mẹ Mạnh xào tôm và ốc cho thêm chút rượu nếp, mùi thơm của rượu hòa lẫn với mùi khói củi từ bếp bay khiến Hàn Thước thèm đến nhỏ dãi, cứ chạy chạy bếp mấy lượt.

“Mẹ ơi, thơm quá! Sắp ăn hả ?” Hàn Thước cứ quấn quýt bên cạnh xem bà xào nấu.

Mẹ Mạnh mở nắp chiếc nồi gang bên cạnh đang hầm thịt, bà lấy một cái bát nhỏ, gắp hai miếng thịt thật to đưa cho Hàn Thước: “Tiểu Thước đói hả? Ăn tạm miếng thịt , xong ngay đây.”

Hàn Thước đón lấy bát thịt hầm nóng hổi, thổi ăn ngon lành.

Sau khi cơm canh sẵn sàng, cha Mạnh và Mạnh Duật Tu mang bát đũa bàn giữa sân. Nhà họ Mạnh ăn tối muộn hơn trong thôn, lúc ít hàng xóm ăn xong và đang hóng mát gốc cây đầu ngõ. Thấy nhà ông Mạnh ăn uống ngoài sân, ngang qua trêu: “Thầy Mạnh , nay nhà ông ăn thịnh soạn thế!”

Cha Mạnh niềm nở: “Vào đây làm vài miếng cho vui ông ơi!” Tất nhiên cũng chỉ đùa qua vài câu thôi.

Bữa cơm mùa hè đơn giản mà ấm cúng: một đĩa ốc xào sả ớt, một đĩa tôm hùm đất đẫm sốt, một bát thịt kho tàu đỏ âu mỡ màng và một đĩa rau đồng mới hái. Ngoại trừ Hàn Thước uống nước ngọt, ngay cả Mạnh cũng rót cho một bát bia. Trời tối hẳn, cả nhà quây quần trong sân nhỏ ánh hoàng hôn hôn, uống rượu trò chuyện.

Thế nhưng khi Hàn Thước cầm đũa định gắp một con tôm đỏ chót thì Mạnh vội vàng ngăn .

“Ấy c.h.ế.t!” Mẹ Mạnh ngập ngừng: “Tiểu Thước đang bầu, tôm với ốc sợ là ăn .”

“Thật ạ?” Hàn Thước xong mà mặt xụ xuống ngay lập tức. Từ lúc xuyên tới thế giới miếng tôm nào, lúc nãy Mạnh nấu thèm rỏ dãi .

Mạnh Duật Tu phụ nữ t.h.a.i (hoặc mang thai) nên ăn tôm hùm đất, liền nhanh tay gắp con tôm từ đũa Hàn Thước bỏ bát .

Mẹ Mạnh an ủi: “Hay là con ăn thịt hầm ? Để mai bảo cha thịt con gà hầm canh cho con tẩm bổ nhé?”

Hàn Thước chằm chằm con tôm trong bát Mạnh Duật Tu, lòng đau như cắt. Hắn lí nhí hỏi Mạnh: “Mẹ ơi, con ăn một xíu thôi ạ? Con chỉ mút cái nước sốt thôi cũng .”

Thấy bộ dạng đáng thương của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu cũng sang cầu khẩn: “Mẹ ơi, cho nếm một tí thôi ?”

Mẹ Mạnh khó xử: “Chắc ăn vài con cũng nhỉ.”

Cha Mạnh cũng trầm ngâm: “Chắc là thôi.”

Vừa dứt lời, Hàn Thước vồ lấy con tôm trong bát Mạnh Duật Tu cho miệng mút một cái thật mạnh. Vị nước sốt đậm đà, thơm nồng lập tức bùng nổ trong khoang miệng, khiến vị giác như nhảy múa. Chỉ một miếng thôi mà cảm tưởng như sắp bay lên mây. Tiếc là món ốc thì tuyệt đối chạm . Dưới sự giám sát của cả nhà, ngậm ngùi ăn đúng năm con tôm còn thèm thuồng mút sạch cả mười đầu ngón tay.

Cũng từ bữa cơm đó, Mạnh nấu nướng cực kỳ cẩn thận, bàn bao giờ xuất hiện món gì mà Hàn Thước kiêng kị nữa. Bà dặn hai cha con: “Từ nay, cả nhà ăn uống theo thực đơn của Tiểu Thước. Đợi bao giờ nó sinh xong thì tôm cua gì cũng .”

Hai cha con dĩ nhiên chẳng ý kiến gì. Cha Mạnh thì lời vợ, còn Mạnh Duật Tu thì chỉ cần Hàn Thước ăn ngon miệng là y ăn rau ăn cám cũng thấy hạnh phúc.

Sau bữa tối, Mạnh Duật Tu bàn với cha chuyện lớp dạy thêm. Cha Mạnh xong liền sang ủy ban thôn mượn loa, nhờ trưởng thôn vận động giúp. Sang ngày hôm , hai cha con đạp xe khắp các thôn lân cận. Để thuận tiện, cha Mạnh đưa chìa khóa cổng trường tiểu học cho Mạnh Duật Tu, cho phép y dùng một phòng học để dạy học sinh.

Thế là lớp học thêm của Mạnh Duật Tu chính thức khai giảng. Vì thu hút nhiều học sinh nên y để mức giá rẻ, chỉ một đồng một ngày. Thời gian học là buổi chiều và buổi tối tám giờ. Sở dĩ sắp xếp là vì buổi sáng mát mẻ, nhiều học sinh giúp gia đình việc đồng áng, còn Mạnh Duật Tu thì buổi tối còn bận câu tôm, nên y cần ngủ bù buổi sáng.

Nhìn quầng thâm nhạt mắt Mạnh Duật Tu, Hàn Thước xót chịu nổi. Tối qua y bận đến tận hai ba giờ sáng mới về, tắm rửa xong thì trời cũng sắp hửng sáng. Ngủ năm sáu tiếng, ăn xong bữa trưa đạp xe lên trấn dạy học. Lúc mới chín giờ sáng, cha Mạnh và Mạnh đồng từ lâu.

Hàn Thước ngắm gương mặt Mạnh Duật Tu một lúc, cúi xuống thì thầm: “Đói ? Có ăn gì ngủ tiếp ?”

Mạnh Duật Tu vẫn nhắm mắt, khẽ lắc đầu, vòng tay ôm lấy eo Hàn Thước: “Tôi ngủ thêm một lúc nữa.”

Nghe giọng ngái ngủ và vẻ mệt mỏi của y, lòng Hàn Thước mềm nhũn . Hắn vỗ nhẹ lưng y, dỗ dành: “Ngoan, cho ngủ thêm một lát nữa. Ngủ , ngủ .” Nói , cúi đầu hôn nhẹ lên trán Mạnh Duật Tu.

Mạnh Duật Tu thích Hàn Thước dỗ dành bằng tông giọng , y mãn nguyện nhếch môi , rúc đầu hông Hàn Thước, ngửi mùi hương quen thuộc mà yên tâm chìm giấc ngủ sâu.

Hàn Thước cứ để y ôm như thế giường thêm nửa tiếng, đợi đến khi thấy y ngủ say, mới rón rén dậy. Cha Mạnh đối đãi với cực , Mạnh Duật Tu giờ cũng bận rộn trăm công nghìn việc. Thường thì Mạnh làm đồng về sẽ mang quần áo của hai đứa suối giặt, còn cha Mạnh thì tất tả thổi cơm. Thấy vất vả vì như thế, Hàn Thước trong lòng thấy yên. Hắn thể cứ mãi , nên khi ăn sáng xong, quyết định tìm việc gì đó để giúp.

Hắn quanh phòng một lượt, gom bộ quần áo bẩn của Mạnh Duật Tu bỏ chậu. Ra đến sân thấy quần áo của cha Mạnh treo dây, suy nghĩ một lát cũng tống hết chậu luôn. Sau đó, cầm xà phòng, bàn chải, bê chậu quần áo bờ suối.

Hôm nay trời nhiều mây, nắng gắt nên khi Hàn Thước đến nơi thấy mấy bà, mấy chị đang giặt giũ. Thấy đến, đon đả kéo cạnh để giặt buôn chuyện. Hàn Thước thì chẳng ngại như Mạnh Duật Tu, về làm dâu (rể) mới một tuần nhưng rảnh là quanh thôn, đến mức đám hóng mát gốc cây đa Mạnh Duật Tu còn chẳng nhớ tên hết, mà Hàn Thước thể chào hỏi như quen.

“Tiểu Tu ? Sao hôm nay giặt?”

Hàn Thước đổ quần áo phiến đá, cầm lấy một chiếc nhúng xuống nước suối, đáp lời: “Nhà đang ngủ, tối qua làm về muộn quá.”

Mấy bà thấy đang vò chiếc áo của đàn ông trung niên, liền khen: “Tiểu Thước thật điều quá, giặt cả đồ cho bố chồng cơ .”

“Cha bận quá, cháu giặt loáng cái là xong mà!”

Hàn Thước thì bộc trực nghĩ ngợi gì, nhưng cha Mạnh thì ngượng chín cả mặt. Ở nông thôn là thế, chuyện bé xé to, chỉ loáng cái lan khắp cánh đồng. Khi cha Mạnh đang làm ruộng, ngang qua bảo: “Kìa Hiệu trưởng Mạnh, cô Dương, con dâu (rể) nhà ông bà chăm chỉ quá cơ!”

Nghe nhắc đến Hàn Thước, hai dừng tay hỏi chuyện gì. Người nọ kể: “Vừa nãy thấy nó ngoài bờ suối, nó giặt sạch cả quần áo của hai kìa! là phúc ấm ba đời mới đứa con như thế!”

Vẻ mặt cha Mạnh cứng đờ. Mẹ Mạnh hốt hoảng, vứt cả cái cuốc đấy chạy thục mạng về hướng bờ suối. Cha Mạnh cũng hối thúc: “Nhanh lên, bảo nó đừng giặt nữa!”

Mẹ Mạnh chạy thở : “Tôi còn cần ông bảo chắc!”

Nếu Hàn Thước giặt đồ cho hai đàn ông trong nhà thì bà còn đỡ ngại, đằng giặt cả đồ lót đồ riêng của bà, đúng là hổ c.h.ế.t . Cả đời chắc Mạnh bao giờ chạy nhanh như thế. May mà Hàn Thước giặt mải buôn dưa lê nên lúc bà đến nơi, vẫn sờ tới đồ của bà.

“Ơ?” Hàn Thước Mạnh đang thở dốc, kinh ngạc hỏi: “Mẹ? Sao về ?”

Mẹ Mạnh một tay ôm ngực, nuốt nước bọt lấy , tới bảo: “Tiểu... Tiểu Thước... Con... con để đấy, để ... giặt cho.”

“Ơ kìa, cứ để cháu, cháu đang giặt dở mà.”

Mẹ Mạnh dứt khoát giật lấy cái chậu, xuống nhỏ với Hàn Thước: “Mẹ xong việc đồng , để làm cho, con chỗ râm mà nghỉ .”

Hàn Thước: “Đừng mà, vẫn còn đang thở dốc kìa.”

Mẹ Mạnh đành tung chiêu cuối: “Trong túi quần cha con giấu tiền riêng, để tự kiểm tra xem. Con cứ nghỉ !”

Hàn Thước trợn tròn mắt: “Thật ạ? Tầm tuổi cha mà còn giấu quỹ đen cơ ?”

Mẹ Mạnh chỉ trừ gì. Sau vụ “dọa” hú vía , hai vợ chồng già tắm xong đều giấu kỹ quần áo bẩn , dám để hớ hênh cho con dâu thấy nữa.

Mạnh Duật Tu bận rộn dạy thêm cho đến tận ngày 22 tháng 8 mới kết thúc. Ngày 1 tháng 9 khai giảng, hai sang khu vực gần sân bay Hòa Thành để thuê nhà , việc tìm nhà chắc cũng mất vài ngày. Vì thế, khi bàn bạc với cha Mạnh, cả nhà quyết định ngày 25 tháng 8 cha sẽ hộ tống đôi trẻ lên Hòa Thành.

Vì tháng quá bận nên Hàn Thước kịp về thăm làng Tiểu Thạch. May mà Hàn Hồng tranh thủ ngày phiên chợ chạy sang trấn tìm, tình cờ gặp hai đứa đang bán tôm ở ngã tư. Biết chúng nó ngày 25 , Hàn Hồng quyết định ngày 24 sẽ sang thôn Tây Kiều ngủ một đêm để hôm cùng lên Hòa Thành.

Suốt thời gian qua, Mạnh Duật Tu bận đến mức đầu tắt mặt tối, nay mới nghỉ ngơi, đến chín giờ tối lên giường . Mẹ Mạnh bảo thành gia lập thất thì quản lý chi tiêu, nên bà bảo Mạnh Duật Tu học cách ghi chép sổ sách. Thế là Mạnh Duật Tu lấy sổ bút , cùng Hàn Thước tổng kết tiền kiếm từ việc bán tôm và dạy thêm.

Hàn Thước xếp bằng giường đống tiền lẻ: hai phiên chợ bán tôm 28 đồng, mười ngày dạy thêm với mười một học sinh 110 đồng.

“Phất , phất to ơi!” Hàn Thước càng đếm càng phấn khích, đếm đếm chán. Nhìn bộ dạng đó, Mạnh Duật Tu cũng thấy vui lây, mệt mỏi mấy ngày qua như tan biến hết.

Hàn Thước cẩn thận cất tiền bao như cất bảo vật, đây chính là sinh hoạt phí của hai . Cứ đà thì khi học cả hai học kỳ ở Hòa Thành cũng chẳng cần xin tiền cha . Cất xong xuôi, sang kéo Mạnh Duật Tu , ôm mặt y hôn một cái thật kêu, còn giúp y đ.ấ.m lưng bóp chân: “Bảo bối vất vả ! Nào, hôm nay sẽ trọng thưởng cho !”

Nghe đến hai chữ “trọng thưởng”, mắt Mạnh Duật Tu sáng rực lên. Y nhẩm tính trong đầu: hôm nay 22 tháng 8, Hàn Thước t.h.a.i từ giữa tháng 5, tính qua ba tháng đầu. Ánh mắt y bỗng chốc càng thêm rực cháy.

“Hàn Thước, hình như qua ba tháng đấy.”

Hàn Thước hiểu ngay ý đồ của Mạnh Duật Tu. Thời gian qua bận quá nên hai cũng “ăn chay” suốt, ngờ loáng cái hết thời gian kiêng cữ. Hắn véo má y một cái, mắng: “Đồ ham hố! Được ! Hôm nay sẽ cho ăn no!”

Mạnh Duật Tu lập tức bật dậy lấy hai chiếc khăn lông trong tủ, cẩn thận trải lên giường, đó còn kiểm tra cửa nẻo chắc chắn mới Hàn Thước gian, tay thoát cái cởi chiếc áo may ô .

“Nhìn kìa, cuống quýt cả lên!” Hàn Thước thấy bộ dạng hăng hái của y mà nhịn .

“Tôi .” Mạnh Duật Tu chối bay chối biến, nhưng tay bắt đầu táy máy cởi áo cho Hàn Thước.

Sau khi trút bỏ y phục, Hàn Thước tự giác xuống, hai chân dang rộng. Thế nhưng bỗng thấy đầu gối của Mạnh Duật Tu quỳ ngay sát mặt .

“?” Hàn Thước ngẩn , hai mắt trân trân “thằng nhỏ” của đối phương. “Làm gì đấy?”

Mạnh Duật Tu c.ắ.n môi , vẻ mặt đầy ngượng nghịu nhưng giọng điệu đầy ẩn ý: “Cậu bảo là sẽ thưởng cho mà...”

Teela - Đam Mỹ Daily

“Ách...” Cơ mặt Hàn Thước giật giật, cứng đờ hỏi: “Đừng dùng... miệng giúp nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-61.html.]

Mạnh Duật Tu đỏ bừng mặt: “Cậu hứa mà... Hàn Thước...” Y lay lay vai : “Cậu ...”

Thực đây Mạnh Duật Tu cũng từng làm điều tương tự cho Hàn Thước, nên về lý mà Hàn Thước cũng nên đáp công bằng. Hắn chẳng chê bai gì, chỉ là bao giờ làm chuyện , sang phía Mạnh Duật Tu, bất giác xoa xoa quai hàm của . Còn bắt đầu mà thấy mỏi nhừ .

Thấy Hàn Thước chần chừ, Mạnh Duật Tu tủi : “Cậu chê ?”

Hàn Thước lập tức phủ nhận: “Cái gì cơ! Cậu linh tinh gì đấy? Tôi chê hồi nào? Chỉ là thử bao giờ nên bỡ ngỡ thôi... Thôi , tới luôn!” Để chứng minh lòng thành, Hàn Thước túm lấy m.ô.n.g Mạnh Duật Tu: “Giúp thì giúp, gì to tát ? Coi như đang ăn xúc xích nóng .”

Mạnh Duật Tu lúc mới hớn hở xích gần. Y rũ mắt Hàn Thước, thấy đôi tay và bờ môi nhạt màu của , thấy hàng lông mi khẽ run rẩy. Cánh tay y tự chủ mà gồng lên, đôi hàm sắc cạnh ngẩng lên, yết hầu nơi cổ cứ lên xuống liên hồi.

Hàn Thước cảm thấy ngay cả lúc sảng khoái nhất cũng bao giờ há miệng to đến thế . May mà đang là mùa hè, chứ mùa đông chắc môi nứt toác mất. Hắn làm việc khá vất vả, giữa chừng định dừng thở dốc một chút, nhưng cái tên Mạnh Duật Tu đang lúc cao hứng, cứ giữ chặt lấy tóc chịu buông.

Hàn Thước chỉ còn cách gian nan nuốt nước miếng xuống. Hành động làm Mạnh Duật Tu kích động đến mức hốc mắt đỏ hoe. Hàn Thước suýt nữa thì cái “vũ khí” làm nghẹn họng, liên tục đưa tay vỗ bành bạch m.ô.n.g y để phản đối.

“Mẹ kiếp, định g.i.ế.c đấy !”

Đợi đến khi Mạnh Duật Tu buông , Hàn Thước một tay che cổ ho sù sụ, nghiến răng mắng khẽ: “Cậu làm cái quái gì thế?! Amidan của lão t.ử suýt thì nổ tung đây !”

“Tôi... lỡ tay, xin nhé.” Mạnh Duật Tu lí nhí hối .

“Thôi bỏ .” Hàn Thước vuốt n.g.ự.c cho xuôi cơn ho, kéo Mạnh Duật Tu xuống lầm bầm: “Tôi bảo , cuống cái gì mà cuống? Mẹ nó, lông tơ xọc thẳng họng đây .”

“Được , .”

Đêm nay Mạnh Duật Tu sướng rơn cả , chỉ Hàn Thước là bực bội thôi. Chẳng là lúc tiếp tục hiệp , thấy thằng nhãi hưng phấn quá đà nên nhắc khéo là cẩn thận, đừng dây bẩn mấy chỗ nên dây.

Mạnh Duật Tu đang cơn mê tơi, miệng thì ngọt xớt, kết quả đến lúc “về đích” làm b.ắ.n đầy lên mặt Hàn Thước. Nửa tháng trời đụng , cái “phân lượng” lớn đến mức nào cũng đủ hiểu.

Giây phút Hàn Thước gạt đống bầy nhầy mắt , cảm giác như thoát khỏi Bàn Tơ Động, tầm mắt mới khai thông. Cơn tam bành nổi lên, tóm lấy Mạnh Duật Tu mà đ.ấ.m đá túi bụi.

Hắn đá c.h.ử.i om sòm: “Lão t.ử dặn thế nào hả? Mẹ kiếp! Bảo cẩn thận mà dám trát đầy lên mặt thế !”

Mạnh Duật Tu chịu đòn vội vàng lấy khăn lông lau mặt cho Hàn Thước, mặt đỏ bừng chỉ thốt một câu: “Tôi... nhịn ... Lần thế nữa .”

Thế nhưng, khi Hàn Thước định bồi thêm một cước nữa thì ngọn lửa giận trong bỗng dập tắt ngóm. Bởi vì Mạnh Duật Tu nhanh tay chộp lấy chân , dùng “tuyệt chiêu” cũ để giúp giải tỏa một phen. Hàn Thước lập tức xìu xuống, chẳng còn sức mà mắng nhiếc gì nữa.

Hai đứa lăn lộn đến tận mười hai giờ đêm, Hàn Thước bẹp giường, đến nhấc cái ngón tay cũng thấy mệt. Đợi Mạnh Duật Tu lén lút xuống lầu giặt sạch khăn lông trở lên, mới hất hàm bảo: “Tôi đói , xuống bếp làm gì cho ăn .”

Mạnh Duật Tu hỏi: “Cậu ăn gì?”

“Nhà còn gì ?”

Mạnh Duật Tu ngẫm nghĩ đáp: “Còn cà chua với trứng gà, làm món cà chua xào trứng nhé?”

Hàn Thước gục đầu xuống gối: “Gì cũng .”

Mạnh Duật Tu mới phòng lén lút lẻn ngoài. Lúc ở phòng bên cạnh, cha Mạnh thấy tiếng động nhà, ban đầu cứ ngỡ là trộm nên Mạnh giục cha Mạnh dậy xem .

Cha Mạnh khoác áo xuống cầu thang, mới phát hiện thằng con trai đang lúi húi xào xào nấu nấu trong bếp lúc nửa đêm. Tiếng d.a.o thớt lạch cạch, tiếng đ.á.n.h trứng canh cách, y làm việc luống cuống đến mức chẳng hề đang .

Cha Mạnh lên tiếng, lặng lẽ trở lên phòng.

“Dưới nhà chuyện gì thế?”

Cha Mạnh đáp: “Không , thằng Tiểu Tu đang xào nấu gì đó.”

Mẹ Mạnh liền bảo: “Chắc là Tiểu Thước đói , bầu đói đêm lắm.”

“Thằng ranh con mà cũng học cách xào nấu cơ .” Cha Mạnh tặc lưỡi.

Mẹ Mạnh đầy vẻ mãn nguyện: “Ấy, làm cha thì xót vợ chứ. Xem Tiểu Tu nhà thật sự trưởng thành .”

Cha Mạnh hừ hừ hai tiếng, bình luận gì thêm.

Khi Mạnh Duật Tu bê đĩa cà chua xào trứng phòng, Hàn Thước đói đến mức bật dậy.

“Tôi chẳng miệng , nếm thử xem?”

Hàn Thước đón lấy đĩa thức ăn, giờ thì còn quản gì mặn nhạt, cầm đũa lùa lấy lùa để làm Mạnh Duật Tu mà há hốc mồm. Ăn xong một đĩa, Hàn Thước vẫn thấy thấm , cái dày của giờ như cái hố đáy . Định bảo Mạnh Duật Tu làm thêm đĩa nữa nhưng thấy phiền phức quá, thế là buông đĩa, quyết định ngủ cho quên cơn đói, bảo y tắt đèn ngủ.

Đến ngày 24, Hàn Hồng dắt theo bé Hàn Đình sang chơi. Đôi vợ chồng trẻ chuyến Hòa Thành đến tận kỳ nghỉ đông mới về, còn thuê nhà ở riêng nên đồ đạc mang theo ít. Một Hàn Thước và Mạnh Duật Tu chắc chắn kham nổi, nên Hàn Hồng và cha Mạnh sẽ cùng để hỗ trợ, còn Hàn Đình thì gửi nhờ Mạnh chăm sóc.

Hàn Đình nửa tháng gặp chú Út, nhớ đến mức quấn quýt rời. Vừa thấy Hàn Thước và Mạnh Duật Tu chờ ở cổng thôn, thằng bé nhảy phắt xuống xe công nông, hai cái chân ngắn cũn chạy lạch bạch như vịt, mồm kêu váng lên như cái còi nhỏ.

“Oa... chú Út ơi!” Vừa thấy mặt chú, giây còn hớn hở, giây thằng bé tu tu, nước mắt nước mũi giàn dụa.

“Ôi ôi, Cao Vút của chú!” Hàn Thước xót cháu đến thắt lòng, lập tức bế thốc thằng bé lên: “Chú Út cũng nhớ con c.h.ế.t !”

Thực Hàn Thước m.a.n.g t.h.a.i gần bốn tháng, bụng bắt đầu lộ rõ. vì mới cưới mà lộ bụng thì ở nông thôn sẽ dị nghị, nên ngày nào cũng mặc áo may ô rộng thùng thình để che chắn.

Dân làng tuy sớm lời tiếng , tò mò thằng con nhà ông Mạnh cưới xin gấp gáp thế, nhưng tận mắt thấy nên cũng chỉ là đồn thổi lưng. Thế nhưng lúc Hàn Thước bế bé Hàn Đình, mấy bà hàng xóm đang hóng mát gốc cây liền soi thấy cái bụng lùm lùm của .

Hàn Hồng cũng nhận bụng em trai to lên trông thấy, liền vội vàng đón lấy Hàn Đình từ tay Hàn Thước: “Thôi , lớn tướng còn bắt chú Út bế, xuống ngay để chú còn nhà nghỉ ngơi.”

Đợi đến khi Hàn Thước, Mạnh Duật Tu đưa trai và cháu trong sân, đám dân làng gốc cây lập tức nổ một cuộc bàn tán xôn xao.

“Kìa, thằng Tiểu Tu mới cưới mà vợ nó bụng to thế ?”

“Được mấy tháng nhỉ?”

“Tôi chắc cũng bốn tháng đấy.”

“Trời đất ơi!” Mọi xuýt xoa: “Hóa thằng Tiểu Tu với vợ nó 'ăn cơm kẻng' từ hồi còn ở trường cơ ... Khiếp thật!”

Một khác vẻ đắc ý chen : “Tôi đoán từ lâu ! Cái hồi vợ nó dắt trai bên nhà ngoại đến tận cửa, bảo chắc là thằng Tiểu Tu làm con nhà bầu nên mới đến 'bắt đền' mà...”

“Ha ha ha, ngờ thằng Tiểu Tu ngày thường lầm lì ít mà gan cũng to gớm!”

Nói thì cũng , dân làng bàn tán thì cũng chỉ là chuyện dư tửu hậu. Thực tâm họ vẫn quý mến thằng con nhà ông Mạnh và đứa “vợ” khéo mồm khéo miệng của y.

Ngày mai hai đứa trẻ xa, cha Mạnh tất bật giúp con thu dọn đồ đạc. Chuyến , Hàn Thước và Mạnh Duật Tu sẽ Hòa Thành qua cả mùa thu lẫn mùa đông, nên mang theo từ chăn mỏng đến chăn bông dày.

Thời đại nhà nào cũng tiết kiệm, học sinh trọ học thường tống hết chăn màn bao tải dứa vác . Nhà ăn đại học cơm nhưng về nhà trọ tối vẫn nấu nướng, thế là Mạnh chuẩn thêm một cái lò than và vài bộ bát đũa.

Quần áo của Mạnh Duật Tu thì sẵn, nhưng đồ của Hàn Thước thì Mạnh dám chuẩn nhiều. Bà tính đến chuyện cuối năm bụng Hàn Thước sẽ to lên nữa, quần áo cũ chắc chắn mặc , nên dặn Mạnh Duật Tu lúc nào cần thì dắt vợ mua đồ mới.

Tầng chất đầy những bao tải dứa, nhân tiện Hàn Hồng cùng, cha Mạnh quyết định vác luôn cả chiếc xe đạp của Mạnh Duật Tu lên xe để hai đứa tiện học. Sau khi ăn tối, các bậc phụ cùng kiểm kê hành lý một cuối bàn bàn bạc chuyện khởi hành ngày mai.

Mẹ Mạnh hỏi: “Mai bằng xe gì hả ông?”

Cha Mạnh đáp: “Tôi hỏi , hết cứ thuê máy kéo huyện, từ huyện sẽ xe khách giường thẳng Hòa Thành.”

“Xe giường ạ?” Hàn Thước tò mò: “Là loại xe thể ngủ đúng cha?”

Cha Mạnh: “ là loại đó đấy.”

Hàn Thước: “Thế thì quá, mệt thì ngủ cho khỏe.”

Hàn Hồng bảo: “Đến lúc đấy Hòa Thành mất hai ngày trời, mãi chắc chú cũng thấy mệt cho mà xem.”

Mạnh Duật Tu hỏi: “Mai mấy giờ xuất phát ạ?”

Cha Mạnh: “Năm giờ sáng là .”

Mẹ Mạnh: “Thế thì ngủ sớm thôi, thì xe hai ngày trời Tiểu Thước chịu nổi .”

Xong xuôi đồ đạc, cũng lục đục về phòng ngủ sớm. Khi Mạnh Duật Tu đ.á.n.h răng rửa mặt xong phòng, thấy Hàn Thước đang giường, lúi húi chỉnh cái cạp quần.

Mạnh Duật Tu tiến gần hỏi chuyện gì. Hàn Thước chỉ vết hằn đỏ quanh bụng, rầu rĩ bảo: “Thít chặt quá, khó chịu c.h.ế.t .”

Mạnh Duật Tu kỹ mới thấy, hóa vì bụng Hàn Thước to lên từng ngày, mà đây gầy nên chun quần chật, giờ thể mặc thế nữa.

“Để hỏi xem.” Mạnh Duật Tu cầm chiếc quần sang phòng cha .

Mẹ Mạnh chuyện xong liền tìm kéo nới lỏng vòng chun quần . Sẵn tiện, bà mở luôn cả bao tải đồ của Hàn Thước để nới hết lượt đống quần còn . Khi Mạnh Duật Tu mang quần về, Hàn Thước mặc thử thì thấy vặn hẳn, cái bụng như thở phào nhẹ nhõm.

Sáng hôm , khi đôi vợ chồng trẻ còn đang ngáy khò khò, cha Mạnh dậy từ sớm. Nghĩ đến chuyện đường dài vất vả, Mạnh nhanh chóng luộc mười mấy bắp ngô và chục quả trứng gà cho hai đứa ăn dọc đường. Bà còn đóng thêm một túi đầy bánh quy, bánh hạt óc ch.ó và mấy hộp đào ngâm.

Chuẩn một lát thì Hàn Hồng cũng xuống lầu. Lúc mới hơn bốn giờ sáng, bên ngoài trời tối đen như mực. Mấy lớn lặng lẽ bận rộn nhà, thỉnh thoảng khẽ trò chuyện với . Khi nồi cháo trắng chín tới, Hàn Hồng lên lầu gọi Hàn Thước và Mạnh Duật Tu dậy.

Hai xuống nhà rửa mặt mũi qua loa bàn ăn sáng.

“Không gọi Cao Vút dậy hả ?” Hàn Thước hỏi trai.

Hàn Hồng đáp: “Cứ để nó ngủ . Giờ mà gọi dậy thấy chú là nó làm loạn lên ngay, lúc đấy Tiểu Tu dỗ .” Rồi sang với Mạnh: “Bà thông gia , mấy ngày tới phiền bà để mắt tới cháu nó nhé.”

Mẹ Mạnh xua tay: “Anh gì mà khách khí thế? Người nhà cả mà, cứ yên tâm để Cao Vút ở đây với .”

Hàn Hồng gật đầu: “Vâng, thế thì quá!”

Tuy , lúc , Hàn Thước vẫn thấy lưu luyến nỡ. Hắn buông bát, lẻn lên lầu mở cửa phòng khách xem Hàn Đình. Không ngờ thằng bé tỉnh .

“Chú Út ơi.” Thằng bé bật dậy trong chăn, đôi mắt to tròn Hàn Thước, gọi khẽ.

Hàn Thước bật đèn, xuống cạnh giường: “Nào, ngủ thêm một tí nữa .”

Hàn Hồng dặn Hàn Đình là chú Út học đại học, nên gửi thằng bé sang nhà chú Mạnh chơi vài hôm. Đứa trẻ tuy , nhưng đến khi tận mắt thấy sắp thật, tâm trạng khác.

“Chú Út sắp học ạ.”

Hàn Thước bế thằng bé khỏi chăn, ôm chặt lòng. Sợ cháu , cố làm vẻ thoải mái: “ , chú Út làm sinh viên đây! Đi học đại học cơ mà!”

“Bố bảo chú Út với chú Mạnh học ở nơi xa lắm.” Hàn Đình bắt đầu mếu máo, cái đầu nhỏ dựa n.g.ự.c Hàn Thước, mí mắt cụp xuống trông buồn rười rượi.

“Cũng xa lắm .” Hàn Thước nhẹ giọng dỗ dành: “Nghỉ đông là chú về ngay, lúc về sẽ mua quà thật to cho con.”

Hàn Đình chẳng màng gì đến quà cáp, thằng bé cứ nắm chặt lấy vạt áo của Hàn Thước buông. Lúc Hàn Hồng lên lầu gọi em trai, thấy cảnh tượng đó liền định bế thằng bé .

“Ơ, Cao Vút tỉnh ? Thế thì xuống lầu luôn thôi.”

Hàn Đình cứ thế lầm lũi bám lấy áo Hàn Thước. Hắn đành bế thằng bé xuống nhà để ôm thêm chút nữa.

Cha Mạnh gọi một chiếc xe máy kéo. Vì mang quá nhiều đồ đạc nên nếu vác từ trấn huyện sẽ phiền phức, thôi thì thuê xe đưa thẳng bến xe huyện cho tiện. Mạnh Duật Tu cùng cha khuân vác đống bao tải dứa và xe đạp lên thùng xe.

Hàn Đình lúc đầu còn kìm , nhưng khi thấy chuẩn xong xuôi để lên xe, thằng bé cuối cùng cũng mếu máo, nước mắt lã chã rơi.

Mẹ Mạnh tiến dỗ dành: “Ôi Cao Vút ngoan, đừng nhé. Ở nhà bao nhiêu đồ ăn ngon, trò chơi đang chờ con kìa. Chú Út luôn , học xong là về với con ngay mà.”

Thằng bé to, chỉ cứ thế ôm chặt cổ Hàn Thước mà thút thít.

“Ngoan, đừng , nghỉ đông là chú về ngay.” Hàn Thước vỗ m.ô.n.g cháu dỗ: “Sau con lớn lên cũng học xa, chả lẽ lúc đấy cũng bắt chú Út theo ? Với chú ở trường bao giờ ? Hồi mỗi tuần chú mới về một , con vẫn ngoan đấy thôi?”

Hàn Đình sụt sịt mũi nhưng vẫn lọt tai, thằng bé ngoan ngoãn gật đầu: “Chú Út về thật nhanh nhé.”

“Được , nghỉ đông là chú về ngay.”

“Vâng, chú Út nghỉ thật nhanh cơ.”

“Chú .” Hàn Thước đưa tay quệt nước mắt mặt cháu, cố nén nỗi cay đắng ở hốc mắt mà mỉm : “Ở nhà lời bố, chăm chỉ học nhé.”

“Vâng ạ...”

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Hàn Đình, lòng Hàn Thước thắt vì đau xót. Kể từ khi xuyên đến thế giới , những nhiệm vụ trong tiểu thuyết và cuộc sống thực tại đẩy về phía . Cả và Mạnh Duật Tu đều thể dừng , vì cha trai của họ hề nỗi khổ tâm của họ.

Người thể đau buồn vì cuộc chia ly ngắn ngủi, nhưng cũng tràn đầy tự hào vì tiền đồ của con em . Song, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu cảm thấy xót xa cho tình đang dần trôi mất. Bởi mỗi rời , dù ngắn ngủi, cũng đồng nghĩa với việc thời gian của họ ở thế giới đang vơi dần , và những ngày tháng ở bên còn nhiều nữa.

Trước đây nhiều lúc họ chần chừ, do dự. cả hai thế giới đều những khiến họ nặng lòng, đó là một bài toán lời giải. Và hiện tại, họ thực sự cần lựa chọn nữa. Một khi đứa trẻ đời, lẽ họ sẽ chẳng còn để dấu vết gì ở nơi . chính vì kết cục, nên mỗi giây phút ở cạnh đều trở nên vô giá, và mỗi cuộc chia ly đều đau thấu tâm can.

Hàn Đình to nữa, thằng bé Mạnh dắt tay ở cổng thôn, chiếc máy kéo càng lúc càng xa dần.

Từ đằng xa, Hàn Thước vẫn thấy thằng bé dậm chân, gào to:

“Chú Út ơi! Phải về nhà thật nhanh nhé!”

Loading...