Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-29 10:53:53
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Duật Tu giặt quần áo mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới dắt Hàn Thước từ bên ngoài trở về.
Thức ăn của Mạnh cũng lúc nấu xong. Bà con trai đem tấm chăn phơi lên sào tre trong sân, lượt treo từng chiếc quần áo lên, chợt nhớ điều gì đó, bà lên lầu lấy hai thứ đồ bếp đưa cho bố Mạnh.
“Lát nữa khi chúng nó ngủ, ông đưa cái cho chúng nó.”
Bố Mạnh hai chiếc khăn lông trong tay Mạnh, nhíu mày: “Sao bảo đưa?”
Dù ở ngoài là một vị hiệu trưởng nghiêm túc, nhưng bố Mạnh luôn lời vợ. Mẹ Mạnh chỉ cần lườm một cái, ông cũng chỉ lắc đầu thở dài nhận lấy hai chiếc khăn.
Sau bữa tối, cả nhà cùng sân hóng mát. Đến tầm 9 giờ, Hàn Thước tắm rửa súc miệng xong liền lên lầu nghỉ ngơi, còn Mạnh Duật Tu khi ngủ còn chuẩn một chút.
Vì Hàn Thước đang m.a.n.g t.h.a.i nên sợ nóng, tối qua cứ kêu khát nước suốt. Thế là đợi Hàn Thước lên lầu, Mạnh Duật Tu bếp lấy phích nước rót một cốc nước ấm, đặt lên bàn học cho nguội bớt để đêm đến Hàn Thước nước uống ngay.
lúc y đang bưng cốc nước chuẩn lên lầu, bố Mạnh gọi giật , chìa hai chiếc khăn lông mặt con trai.
Mạnh Duật Tu ngơ ngác chằm chằm hai chiếc khăn.
Bố Mạnh hất cằm, nhíu mày : “Cầm lấy, cho hai đứa dùng.”
Mạnh Duật Tu thật thà: “Bố, con với Hàn Thước khăn rửa mặt mà.”
Vừa dứt lời, bố Mạnh liền hạ thấp giọng mắng xối xả: “Tôi còn các khăn rửa mặt chắc?!”
“Tối qua dặn thế nào hả?!”
“Tôi bảo ...” Câu bố Mạnh nỡ mắng miệng, đành đổi sang câu khác: “Tai để ngoài nồi lẩu ?!”
Mạnh Duật Tu cuối cùng cũng hiểu công dụng thực sự của hai chiếc khăn . Chỉ là đối mặt với bố đang trợn mắt hầm hè , y chẳng thể nào giải thích nổi.
Y chỉ thể ấp úng đầy ngượng nghịu: “Dạ con ... con kỹ mà...”
Dù y , bố Mạnh vẫn tin chắc rằng thằng con càng lớn càng kém nghị lực. Ông ném hai chiếc khăn cho Mạnh Duật Tu, gằn giọng mắng khẽ: “Cầm lấy! Tôi nhà ngày nào cũng giặt chăn , để thấy thì cho thối mũi, bảo cái thằng lấy vợ xong suốt ngày làm bậy bạ.”
“...” Mạnh Duật Tu xong chỉ đỏ mặt tía tai, cúi đầu nhận lấy lí nhí bảo .
Trên giường, Hàn Thước đang tiểu thuyết đợi Mạnh Duật Tu.
Nhà họ Mạnh dù điều kiện khá khẩm ở thôn Tây Kiều nhưng mấy món xa xỉ như tivi thì vẫn . công nhận, từ khi xuyên đến thế giới , đặc biệt là khi gả nhà họ Mạnh, chất lượng cuộc sống của tăng vọt.
Vừa quạt điện, phòng riêng. Dù là phòng chung với Mạnh Duật Tu, nhưng dù đó cũng là bạn đời mật nhất của . Ở thôn Tiểu Thạch, khi ngủ còn giữ ý, đêm đến vẫn mặc quần lót. Còn ở đây thì sướng , cửa đóng then cài, cởi phăng đồ , chổng m.ô.n.g quạt mà thổi, tư vị mới thoải mái làm .
Lúc Mạnh Duật Tu bước , Hàn Thước đang dựa gối, trần như nhộng, gác chân chữ ngũ đầy hưởng thụ.
“Rửa mặt xong ?” Hàn Thước đầu hỏi.
“Ừ.” Mạnh Duật Tu một tay cầm cốc nước, một tay đóng cửa, tới bàn học đặt đồ xuống.
Thấy hai chiếc khăn lông, Hàn Thước thắc mắc: “Sao mang thêm hai cái khăn nữa?”
Gương mặt Mạnh Duật Tu cứng đờ, y khổ: “Bố cho đấy, ý ông là... đừng để ngày nào cũng giặt chăn nữa.”
Hàn Thước xong, mắt tròn mắt dẹt: “Vãi! Ngượng thế cơ ?”
Mạnh Duật Tu gật đầu xác nhận.
Đến mức bề đích đưa khăn, Hàn Thước cũng thấy thẹn thùng. Thế là bảo Mạnh Duật Tu thôi thì dạo nhịn một chút, giặt khăn thì , chứ để bố Mạnh thấy ngày nào cũng phơi khăn thì chút nào.
Mạnh Duật Tu cởi dép leo lên giường. Y cũng buồn ngủ nên sát xem tiểu thuyết cùng Hàn Thước. xem thì ít mà mắt cứ liếc xuống thì nhiều. Cuối cùng, y kéo tấm chăn che ngang hông .
Trước khi kết hôn, hai coi như yêu xa, tầm mắt của Hàn Hồng nên y bao giờ kỹ bụng của Hàn Thước. Hôm qua cưới xong thì hưng phấn quá nên cũng kịp để ý.
Hôm nay là đầu tiên kể từ khi Hàn Thước mang thai, y mới quan sát kỹ cái bụng . Ngày thường mặc quần áo thì thấy gì, giờ để trần mới thấy lớp cơ bụng vốn săn chắc của hình như mềm , dù thẳng nhưng bụng vẫn nhô lên một chút.
Mạnh Duật Tu kìm , nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên vùng da gồ lên đó. Y dường như tưởng tượng sinh linh lòng bàn tay chắc chỉ to bằng quả óc chó, đang cuộn tròn nhắm mắt ngủ ngon lành.
Hàn Thước buông quyển tiểu thuyết xuống, ánh đèn mờ ảo, cái điệu bộ ngẩn ngơ của Mạnh Duật Tu, thấy y cúi xuống, áp tai bụng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-59.html.]
Hàn Thước buồn thấy kỳ cục, đẩy đầu y : “Làm gì đấy?”
“Để thử xem.”
“Nghe cái con khỉ !”
“Cứ để một tí thôi.”
Hàn Thước thật sự bó tay với cái gã " đầu làm cha" ở tuổi 18 . Nhìn cái vẻ hưng phấn đó, chắc giờ dày mà sôi lên một cái, y cũng sẽ nhảy dựng lên bảo con đạp cho mà xem.
Mạnh Duật Tu ròng rã mười phút đồng hồ mới chịu tắt đèn ngủ.
Đầu tháng tám trời nóng như đổ lửa, dù mở quạt mở cửa sổ cũng chẳng ăn thua. Tầm một hai giờ sáng, Hàn Thước tỉnh dậy vì khát, ngợm mồ hôi nhễ nhại, dính dấp khó chịu. Hắn đẩy đẩy bên cạnh.
Mạnh Duật Tu lập tức tỉnh giấc, bật chiếc đèn đầu giường, dậy lấy cốc nước đưa cho . Thời tiết nóng nên nước trong cốc vẫn còn ấm, Hàn Thước tu một hết nửa cốc. lúc đó, thấy tiếng trò chuyện khe khẽ lầu.
“Hình như bố đang ở nhà, muộn thế họ làm gì nhỉ?” Hàn Thước tò mò.
Mạnh Duật Tu đặt cốc nước xuống bảo để y xuống xem .
Tầng một vẫn sáng đèn, Mạnh Duật Tu đến cầu thang thì thấy bố Mạnh đang đôi ủng cao su dài, trông như về. Mẹ Mạnh đưa cốc nước cho chồng, ông tu vài hớp xổm xuống, hai tay bám thành xô nước đặt đất, lắc mạnh.
Mạnh Duật Tu phát hiện trong hai cái xô đó đầy ắp tôm hùm đất đang bò lổm ngổm.
Mẹ Mạnh cũng xuống cạnh chồng. Cuộc đối thoại của họ lọt tai Mạnh Duật Tu, khiến bước chân định xuống lầu của y khựng .
Giọng bố Mạnh phần mệt mỏi, nhưng y vẫn niềm vui trong đó: “Thu hoạch cũng khá đấy, nè, còn mấy con lươn, con to nhất chắc nửa cân.”
“Mai sớm lên thị trấn mà bán.” Mẹ Mạnh đến bàn xuống, lấy bút và sổ .
Bố Mạnh tháo ủng, cứ thế để chân trần bàn. Hai vợ chồng nửa đêm lục đục tính toán các loại chi phí cho Mạnh Duật Tu và Hàn Thước học đại học. Với tình trạng của Hàn Thước, lên đại học chắc chắn thể ở ký túc xá, mà lớn hai bên cũng yên tâm.
Họ dự tính sẽ thuê nhà cho hai đứa ở Hòa Thành. Tiền học, tiền thuê nhà, sinh hoạt phí hàng ngày...
“Anh của Tiểu Thước bảo học phí của nó cứ để lo.” Mẹ Mạnh nhắc một câu.
Bố Mạnh lập tức bác bỏ: “Thế ? Hai đứa nó kết hôn , lấy lý lẽ để nó bỏ tiền túi. Anh nó cũng chẳng dễ dàng gì, nuôi Tiểu Thước khôn lớn từng , còn lo cho cái thằng nhóc Đình Đình nữa.”
“Tôi cũng nghĩ , bao giờ nó sang, ông bảo khéo để thôi nhé. Để tính xem mai đưa hai đứa bao nhiêu tiền lên Hòa Thành, ông bưu điện mà rút tiền tiết kiệm.”
Nghe bố bàn bạc, Mạnh Duật Tu xuống lầu nữa, y lặng lẽ lui về phòng. Thấy mặt y vẻ , Hàn Thước hỏi: “Sao thế?”
Teela - Đam Mỹ Daily
Mạnh Duật Tu xuống giường, im lặng lắc đầu một hồi lâu mới thở dài, kể những gì thấy cho Hàn Thước . Nghe xong, tâm trạng Hàn Thước cũng chùng xuống.
Nhà họ Mạnh dù khá nhưng tiền cưới xin cũng ngốn một khoản nhỏ. Bố Mạnh dĩ nhiên bọn họ sinh con xong là sẽ rời . Trong mắt họ, giờ chỉ lo tiền học đại học, mà còn lo cả chi phí nuôi đứa bé sắp đời. Đồng lương giáo viên hạn, nên bố Mạnh chỉ còn cách làm thêm nghề phụ đêm hôm cực khổ để trợ cấp cho đôi vợ chồng trẻ.
Mạnh Duật Tu, dù là ở thế kỷ 21 ở đây, bao giờ bận tâm đến chuyện cơm áo gạo tiền. Nếu tình cờ thấy cảnh bố đội đêm trở về, lẽ y vẫn sẽ tiếp tục sống những ngày tháng bình yên vô lo vô nghĩ.
Y chợt nhận bằng Hàn Thước. Vì Hàn Thước thương nhà từ sớm, nỗ lực để gia đình điều kiện hơn. Còn y, mãi đến đêm nay mới cảm nhận nỗi áy náy và trách nhiệm.
Trong mắt ngoài, y là điềm đạm, hiểu chuyện. trong mắt bố và Hàn Thước, y vẫn chỉ như một đứa trẻ. Khoảnh khắc , dù y gì, nhưng Hàn Thước thấy trong đôi mắt cụp xuống là cả một bầu trời tâm sự và sự trưởng thành. Đây chính là bước ngoặt đầu đời, là trách nhiệm đầu tiên mà một trai gánh vác con đường trở thành đàn ông thực thụ.
Hàn Thước vỗ mu bàn tay y trấn an: “Đừng lo, trong tay vẫn còn tiền sính lễ nhà đưa mà, để với bố là họ đừng lo lắng quá.”
Dù Hàn Hồng bảo cứ cất , nhưng thật sự cầm tiền mồ hôi nước mắt của khác, Hàn Thước cũng thấy đành lòng.
Mạnh Duật Tu lắc đầu: “Họ nhận , đến tiền học phí đòi trả họ còn chịu kìa.”
“Mai sẽ câu tôm cùng bố.” Mạnh Duật Tu quyết định.
Hàn Thước gật đầu: “Cũng , dù nửa tháng nữa mới Hòa Thành, câu con nào bán con nấy, chứ cứ trong nhà cũng bứt rứt. Hay đêm mai cho cùng với, thêm thêm sức.”
“Cậu đừng .” Mạnh Duật Tu nhíu mày: “Bụng như thế yên tâm, mà bố cũng chẳng đời nào cho .”
Hàn Thước nghĩ cũng thấy đúng. Đêm đó, dù tắt đèn nhưng Mạnh Duật Tu vẫn ngủ .
Hàn Thước ôm lấy y, thủ thỉ dỗ dành: “Thế nhé, đến Hòa Thành sẽ tranh thủ làm ăn chút gì đó. Nếu bố nhận tiền sính lễ, sẽ dùng nó làm vốn khởi nghiệp. Cố gắng kiếm một khoản thật to khi con đời, đó chia một nửa gửi về cho , một nửa cho bố , ?”
Mạnh Duật Tu ôm chặt lấy Hàn Thước, khẽ gật đầu: “Được.”