Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-29 10:53:36
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng, hai đang hừng hực khí thế, Mạnh Duật Tu chợt khựng vì hình như thấy tiếng của bố Mạnh.

Đang lúc cao trào mà gián đoạn, Hàn Thước mở mắt , bất mãn hỏi: “Dừng làm gì?”

“Tôi hình như thấy tiếng bố gọi.” Mạnh Duật Tu dán mắt cửa phòng, nín thở lắng một hồi.

“Có ?” Hàn Thước cũng nghiêng đầu gối, dựng tai lên ngóng.

Thế nhưng bọn họ chờ vài giây vẫn chẳng thấy động tĩnh gì thêm.

“Không uống nhiều quá nhầm đấy chứ?” Hàn Thước , vỗ bốp m.ô.n.g Mạnh Duật Tu thúc giục: “Mau tiếp tục !”

Mạnh Duật Tu nhíu mày, tối nay uống nhiều rượu nên đầu óc đúng là chút váng vất, nhưng y vẫn giữ vài phần cảnh giác.

Dù Hàn Thước thúc giục, y cũng chỉ cử động mang tính tượng trưng, lỗ tai vẫn dán chặt động tĩnh ngoài cửa.

Quả nhiên, vài giây .

“Cộc, cộc, cộc——”

Lần thì cả hai đều rõ mồn một, bởi ngay đó tiếng của bố Mạnh vang lên quá lớn.

“Tiểu Tu?”

Hàn Thước và Mạnh Duật Tu gần như cùng lúc trợn tròn mắt kinh hãi.

“Mẹ kiếp!” Hàn Thước thốt lên khe khẽ: “ là bố thật kìa!”

Mạnh Duật Tu vội vàng dừng động tác, cùng Hàn Thước mắt nai trố mắt dẹt .

“Cái quái gì thế, bố nửa đêm ngủ còn gõ cửa làm gì?”

Mạnh Duật Tu lắc đầu, chính y cũng .

Hàn Thước đột nhiên giật , đè thấp giọng hỏi: “C.h.ế.t tiệt! Bố định đột nhiên đẩy cửa xông đấy chứ?”

Mạnh Duật Tu trấn an: “Tôi khóa cửa , vả bố sẽ làm thế .”

Bố Mạnh gõ cửa nữa: “Cộc, cộc, cộc.”

“Tiểu Tu, con ngủ ?”

Mạnh Duật Tu đành lên tiếng đáp : “Dạ, con ngủ.”

“À.” Bố Mạnh : “Vậy con ngoài một lát, bố chút việc với con.”

Mạnh Duật Tu cúi đầu Hàn Thước , chân mày nhíu chặt, lộ vẻ chần chừ.

Ngày thường y vốn cực kỳ lời cha , nhưng cái thời điểm “ngàn cân treo sợi tóc” , đúng là lực bất tòng tâm.

Y khó xử vọng phía cửa: “Bố, con sắp ngủ , để ngày mai ạ?”

Bên ngoài im lặng một hồi, Hàn Thước lén dùng khẩu hình với Mạnh Duật Tu: [Chắc .]

Mạnh Duật Tu khẽ gật đầu, nhưng ngay khi bọn họ định tiếp tục làm chính sự thì giọng của bố Mạnh vang lên nữa.

Bố Mạnh kiên quyết: “Tiểu Tu, bố chuyện quan trọng, con đây một lát.”

Đã gõ cửa đến thứ ba bảo chuyện quan trọng, Mạnh Duật Tu thể thoái thác thêm nữa.

“Dạ , bố đợi con một tí.” Y lồm cồm bò dậy khỏi Hàn Thước.

“Cái đệch!” Hàn Thước tức khắc co , nhắc nhở: “Cậu làm ơn chậm một chút hộ cái!”

“Được...” Mạnh Duật Tu cẩn trọng dậy, khom lưng nhặt chiếc quần lót đỏ đất xỏ .

Cảm thấy mặc mỗi thế thì , y vội vàng vơ luôn cả chiếc quần dài mặc cho chắc.

Hàn Thước lập tức kéo tấm chăn trùm kín .

Sau khi xác nhận Hàn Thước che đậy kỹ càng, Mạnh Duật Tu mới hé một kẽ cửa, lách cái hình mét chín ngoài.

Bố Mạnh ngay cửa, khi con trai dậy, ông chờ ở lối rẽ cầu thang.

“Bố.” Mạnh Duật Tu tới hỏi: “Bố tìm con việc gì ạ?”

Bố Mạnh thật sự thấy lời khó mở miệng vô cùng, nhất là khi thấy con trai chỉ mặc chiếc quần dài, để trần nửa , điều càng chứng minh lo lắng của Mạnh là cơ sở.

Đồng thời, trong lòng ông cũng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả. Ông vốn luôn coi con trai là một đứa trẻ, chẳng ngờ chớp mắt một cái đứa trẻ lớn tướng thế .

Nhìn kỹ , con trai cao chân dài, từ lúc nào tấm mảnh khảnh ngày nào phát triển săn chắc, gương mặt vốn ngây ngô nay cũng dần toát lên nét nam tính của một đàn ông trưởng thành.

“Tiểu Tu...” Bố Mạnh e dè những ở phòng khác nên đè thấp giọng: “Mẹ con bảo bố dặn con...”

Bố Mạnh ngượng đến mức mặt mũi cứng đờ, ông hé môi, nhưng câu tiếp theo cứ như mắc kẹt trong cổ họng thốt .

Trong khi đó, Mạnh Duật Tu chẳng hiểu đầu đuôi , cứ tròn mắt bố .

Bố Mạnh chỉ còn cách nắm tay ho nhẹ một tiếng, cứng nhắc mở lời: “Mẹ con bảo, tiểu Thước hiện tại còn ba tháng...”

“Con liệu mà... khụ, con đừng mà làm cái chuyện đó, ngộ nhỡ xảy chuyện gì thì khó giải quyết lắm.” Để câu với con trai, thầy hiệu trưởng Mạnh với mười mấy năm lớp dùng hết sức bình sinh.

Ông thậm chí còn định móc túi tìm điếu t.h.u.ố.c cho đỡ ngượng, nhưng mò một hồi mới nhớ t.h.u.ố.c lá để trong phòng ngủ mất .

Không khí rơi im lặng đầy gượng gạo.

Hai cha con ở lối rẽ cầu thang trầm mặc một lúc lâu.

bố Mạnh vẫn lo con trai hiểu thấu cái cách vòng vo của mà hỏng việc, nên hỏi : “Con hiểu ý bố ?”

Mạnh Duật Tu lớn chừng , đương nhiên là hiểu chứ.

Ngay khi lời của bố Mạnh dứt, mặt y đỏ bừng lên ngay lập tức, đỏ từ gò má lan xuống tận cổ.

Bố Mạnh thấy con trai cúi đầu, thẹn thùng mím môi lời nào.

Ông cũng ngượng nghịu vẫy vẫy tay: “Thôi, con ngủ . Hôm nay bố dặn thế thôi... khụ, con cho kỹ đấy. Đừng còn trẻ mà để tâm, đến lúc đó hối hận cũng kịp .”

Mạnh Duật Tu đỏ mặt đến mức dám thẳng ông, chỉ gật đầu lia lịa hiệu tiếp thu.

Đây là đầu tiên trong đời, cha nghiêm khắc và đứa con trai hướng nội một cuộc giao lưu “giáo d.ụ.c giới tính” theo kiểu cha con thế .

Nghĩ rằng con lớn, thể lúc nào cũng nghiêm nghị mãi, bố Mạnh quyết định sẽ đóng vai cha tâm lý đến cùng.

“Con còn trẻ, nhiều chuyện hiểu hết. Bố với cũng những lời khó trực tiếp, nhưng nếu thực sự gặp chuyện gì hiểu, cứ việc tới hỏi bố .” Ý của bố Mạnh là cuộc sống tương lai khó tránh khỏi những vấn đề nảy sinh, nhà cần trao đổi, giúp đỡ lẫn .

trong cái cảnh nhạy cảm , lời cứ thấy kỳ quặc thế nào , ông khựng thôi tiếp nữa.

“Đi ngủ .”

Mạnh Duật Tu mím chặt môi, nhanh chóng gật đầu, ánh của bố Mạnh, y cứng đờ xoay về phòng.

Bố Mạnh bóng lưng con trai, cũng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng cuối cùng cũng giải quyết xong xuôi. Thế nhưng khi ông chuẩn về phòng báo cáo với Mạnh, thì đứa con trai đến cửa phòng bỗng nhiên ngoắt .

Chỉ là khi đến mặt ông, vẻ mặt y vô cùng ấp úng.

“Sao thế?” Bố Mạnh hỏi.

Mạnh Duật Tu nghiêng mặt sang bên, ánh mắt lấp lánh đầy vẻ dò hỏi: “Bố, lúc nãy bố bảo... hiểu thì hỏi bố...”

“À...” Bố Mạnh gật đầu: “Thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-57.html.]

Mạnh Duật Tu âm thầm nghiến răng, mãi mới lí nhí mở miệng: “Bố... ba tháng là đúng ạ?”

Bố Mạnh sững , suýt chút nữa tưởng tai nhầm. Sau khi hiểu vấn đề, vẻ mặt ông đúng là “cạn lời”.

Teela - Đam Mỹ Daily

Nhìn cái đứa con trai đang cúi gằm mặt, đỏ rực như tôm luộc , ông thật sự dám tin nổi.

Cái thằng ranh rõ ràng đang ngượng đến c.h.ế.t , thế mà trong miệng thể thốt những lời “trơ trẽn” đến mức .

Thấy đôi tay nó buông thõng bên hông, ngón cái cứ lén lút bấm bấm ngón trỏ, bố Mạnh thật sự nỡ thêm nữa.

Đối mặt với câu hỏi của con trai, trong đầu bố Mạnh thoáng qua vô lời mắng chửi, nhưng cuối cùng ông chỉ hậm hực quăng một câu đóng sập cửa phòng .

“Đi mà hỏi con !”

Mạnh Duật Tu ngẩn ngơ ngoài hành lang một hồi lâu mới tiu nghỉu phòng.

Trong khi đó, Hàn Thước đợi mãi mới thấy y trở , chống tay lên gối hỏi: “Nói chuyện xong ?”

Mạnh Duật Tu gật đầu cởi quần nữa, nhưng y cứ thế mặc mỗi quần lót xuống giường. Khi chạm cánh tay ấm áp của Hàn Thước, y buồn bực thở dài một tiếng.

“Nói chuyện gì thế?” Hàn Thước hỏi thò tay chăn kéo kéo quần lót của y: “Chậc, còn mặc làm gì nữa?”

Thế nhưng tay Mạnh Duật Tu giữ chặt lấy. Y nghiêng đầu với vẻ ủ rũ: “Bố bảo... bọn làm, ít nhất là trong ba tháng đầu.”

“...” Hàn Thước giật giật khóe miệng: “Hả?”

Mạnh Duật Tu tiếp tục: “Chắc là sợ nặng nhẹ mà làm hỏng việc.”

“...” Hàn Thước đang cơn hưng phấn, dập tắt đột ngột như thế khiến thấy ngứa ngáy khó chịu vô cùng, liền bảo: “Cũng mà, gì mà nặng nhẹ.”

Mạnh Duật Tu ngước mắt hỏi: “Thật ?”

“Thì cứ từ từ thôi, ba tháng đầu chắc là quá kịch liệt, bọn nhẹ nhàng một chút chắc là nhỉ?”

Mạnh Duật Tu Hàn Thước xong, lòng do dự bắt đầu rục rịch thử.

Trong lúc y còn đang phân tâm, Hàn Thước xoay đè lên . y kịp thời tỉnh táo , vội vàng kéo chiếc quần lót hạ xuống lên .

“Thôi, đừng làm thì hơn, vạn nhất xảy chuyện thật thì bố với trai chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất.”

“...” Bị cái trạng thái nơm nớp lo sợ của y làm cho mất hứng, Hàn Thước cũng bực dọc vật vị trí của .

đang trong kỳ mang thai, hễ cứ phiền lòng là tính khí trở nên nóng nảy, nhất là chuyện phát tiết khiến lồng n.g.ự.c nghẹn khó chịu vô cùng.

“Biết , phiền c.h.ế.t ! Ngủ!” Hàn Thước càng nghĩ càng bực, thẳng chân đạp mạnh đùi Mạnh Duật Tu một cái: “Tắt đèn!”

Thấy Hàn Thước lưng về phía , lồng n.g.ự.c phập phồng liên tục, Mạnh Duật Tu ghé sát mặt .

“Hàn Thước, giận ?”

“Không !” Hàn Thước nhắm mắt, thiếu kiên nhẫn nhắc : “Tắt đèn.”

“Được .” Mạnh Duật Tu cũng chẳng an ủi thế nào, đành tắt đèn nhắm mắt .

Hàn Thước nhắm mắt lắng động tĩnh bên cạnh, thấy cái thằng ranh định ngủ thật, lửa giận trong lòng bùng lên ngùn ngụt.

Hắn bực bội đạp thêm một phát nữa sang bên cạnh.

Mạnh Duật Tu lập tức kêu lên đau đớn: “Lại nữa thế?”

“Tôi đếch ngủ !” Hàn Thước gắt gỏng.

Mạnh Duật Tu lồm cồm bò dậy, chỉnh cái quạt ở cuối giường lên to nhất.

“Hóng gió , mát mẻ một chút là ngủ ngay thôi.”

Hàn Thước bật dậy giường.

Dù trong bóng tối, y vẫn cảm giác như thấy đôi mắt đang phun lửa của Hàn Thước.

Quả nhiên, giây tiếp theo, Hàn Thước liền văng tục c.h.ử.i nhỏ: “Ngủ cái đầu ! Cậu là cái vòi nước ? Muốn thu là thu xả là xả chắc?”

“Tôi .” Mạnh Duật Tu ủy khuất đáp: “Tôi chỉ là sợ làm đau và con thôi.”

Hàn Thước cứng họng gì.

Mạnh Duật Tu chằm chằm một lúc, y cảm thấy nếu đêm nay cứ thế mà kết thúc, e là nửa đêm Hàn Thước vẫn sẽ tức tối mà bật dậy đạp y thêm phát nữa. Thế là một hồi suy nghĩ, y nhích gần : “Để giúp nhé?”

Hàn Thước lườm y một cái: “Bằng tay á?”

Mạnh Duật Tu: “Ừ.”

Ngón tay Mạnh Duật Tu thon dài, các khớp xương rõ ràng, đúng là một đôi bàn tay , nhưng Hàn Thước dù cũng từng trải nghiệm những cảm giác tuyệt vời hơn, nên dù tay y đến mấy thì cũng thấy cụt hứng.

“Chẳng thú vị gì, để dành mà tự sướng .”

“...” Mạnh Duật Tu ngẫm nghĩ một lúc, nhỏ giọng hỏi: “Vậy... dùng cách lúc nãy giúp ?”

Hàn Thước nhướng mày, liếc đường nét gương mặt của y trong bóng tối.

Nghĩ đến chuyện lúc nãy, khóe môi kìm mà khẽ cong lên.

Thú thật, nếu tối nay Mạnh Duật Tu đột ngột nổi hứng, cũng chẳng chỗ đó thể mang cảm giác tuyệt vời đến . Thế nên khi y hỏi, cơn giận của Hàn Thước tan một nửa.

“Lưỡi mỏi ?”

Mạnh Duật Tu khẽ ôm lấy Hàn Thước, ghé tai thẹn thùng : “Cũng , thích ?”

Hàn Thước bật ngay lập tức, vỗ bành bạch m.ô.n.g y: “Thích, thích c.h.ế.t ! Thế thì mau triển luôn !”

Trong phòng rèm cửa chắn hết ánh sáng, buổi sớm mùa hè trời cũng nhanh sáng. Mạnh Duật Tu thời gian bận rộn dậy sớm thành thói quen.

Hàn Thước tối qua khi “sướng” xong là lăn ngủ thẳng cẳng, cộng thêm một ngày mệt mỏi nên giờ vẫn tỉnh.

Mạnh Duật Tu mở mắt thể thấy ngay gương mặt của Hàn Thước bên cạnh ánh sáng lờ mờ. Y ngắm nghía từ lông mày, sống mũi đến bờ môi của hết đến khác, mới thẳng lưng ngắm nghía căn phòng tân hôn đỏ rực một vòng.

Hương vị tân hôn đạt đến đỉnh điểm khoảnh khắc sáng sớm , y chỉ cần vươn tay thể ôm chặt lấy Hàn Thước. Ở trong căn phòng , việc y làm với đều là quang minh chính đại, hợp tình hợp pháp.

Cứ nghĩ đến đó, lòng Mạnh Duật Tu thấy ấm áp lạ thường, y nhịn mà cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Hàn Thước.

Hàn Thước đ.á.n.h thức, mở mắt thấy đôi mắt đong đầy ý của y.

“Tỉnh sớm thế?”

“Dạ.” Mạnh Duật Tu gật đầu: “Tôi ngủ thêm nữa.”

Hàn Thước vươn vai một cái: “Tôi thì chịu nổi, ngủ thêm lúc nữa.”

“Ừ.” Mạnh Duật Tu cọ mũi mặt Hàn Thước, nhẹ giọng bảo: “Để xuống nhà xem gì ăn , lát nữa dậy làm cho ăn.”

Hàn Thước hé một con mắt y.

Dù lúc mới xuyên tới thế giới , từng than trách phận vì những nhiệm vụ oái oăm cứ bám lấy .

giờ , thấy đúng là hưởng. Có trai chiều chuộng, cháu trai quấn quýt, đến cả kết hôn cũng gặp một Mạnh Duật Tu chu đáo, đảm đang thế . Ở thế giới , chẳng chiến thắng trong cuộc đời ?

Hàn Thước sướng rơn trong lòng, nhéo nhẹ cái má trắng trẻo của y, đùa cảm thán: “ tu tám kiếp mới lấy ông chồng thế ! Lại đây hôn một cái nào.”

Nghe thấy từ “lão công” thốt từ miệng Hàn Thước, cảm xúc của Mạnh Duật Tu thoáng d.a.o động trong chốc lát, y chăm chú mắt , trầm giọng hỏi: “Tốt ở chỗ nào?”

Hàn Thước thích nhất là cái giọng điệu ngoan ngoãn của y, hì hì đáp: “Chỗ nào cũng , [hàng] , lưỡi , và đương nhiên là càng hơn!”

Loading...