Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-28 03:45:35
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi biếu rượu nhà bà ngoại và các , Mạnh Duật Tu sang nhà các dì. Suốt ba ngày ròng rã, y gần như sớm về khuya để thông báo tin hỷ cho họ hàng bốn phương tám hướng. Không chỉ , y còn chạy lên tận huyện để mời các thầy cô giáo cũ và hội bạn gồm Phan Hiểu Đông, Trứng Vịt Bắc Thảo, Đậu Hũ...

Ba ngày , bố Mạnh dẫn con trai sang thôn Tiểu Thạch hạ sính.

Ở vùng nông thôn hẻo lánh thời đại , lễ vật mà nhà họ Mạnh chuẩn thể coi là vô cùng long trọng. Bố Mạnh cùng họ hàng thiết hơn mười thuê hẳn một chiếc xe công nông, mênh m.ô.n.g cuộn cuộn tiến thôn từ phía đầu làng, thẳng tới nhà họ Hàn.

Dân làng Tiểu Thạch thấy đoàn khiêng quạt điện mới tinh dán chữ hỷ đỏ rực, tay xách nách mang nào gà nào vịt, khỏi trầm trồ ngưỡng mộ. Họ khen nhà họ Mạnh hào phóng, xuýt xoa nhà họ Hàn thật phúc.

Trong thôn hỷ sự, đều thích xem náo nhiệt, thế là dân làng đang làm ngoài đồng cũng bỏ dở công việc, lúi húi theo đoàn hạ sính đến tận nhà Hàn Hồng.

Tại nhà họ Hàn, mặt đông đảo bà con lối xóm và họ hàng, bố Mạnh trịnh trọng trao tiền sính lễ 800 đồng dán chữ hỷ đỏ thắm cho Hàn Hồng.

Trước đó, vì chuyện diễn quá chóng vánh, Hàn Thước ngoài cảm giác tưởng thì luôn thấy chuyện kết hôn chút mơ hồ, thực tế. khi bước lưu trình tất, mới thực sự ý thức rằng chuyện đại sự ván đóng thuyền.

Bởi vì ngay khi nhà họ Mạnh về, Hàn Hồng tất bật bắt tay chuẩn của hồi môn cho em trai.

Nghĩ đến hai chữ "của hồi môn", thú thật là Hàn Thước chút dở dở . Sống bằng ngần tuổi đầu, bao giờ nghĩ từ ngày vận .

Nhìn Hàn Hồng - thậm chí học xong cấp hai - bên bàn ăn bữa tối, cầm bút nắn nót lên giấy nào là chăn bông, chậu rửa mặt... Hàn Thước nhịn mà giật giật khóe mắt.

“Anh ơi, cứ chuẩn đại mà. Chậu rửa mặt với cốc đ.á.n.h răng thì thôi , nhà thiếu .”

Hàn Thước nhưng Hàn Hồng nhất quyết đồng ý. Đây là đại sự, thể chuẩn qua loa .

Chẳng qua đây cũng là đầu tiên Hàn Hồng gả em trai, gã chẳng hiểu rõ của hồi môn cụ thể gồm những gì, thế là đành sang nhờ mấy bà bác am hiểu trong thôn tư vấn.

Mấy bà bác đến là trong phòng rộn rã hẳn lên. Hàn Hồng đôn đáo dọn ghế, pha tiếp khách. Cả gian nhà thoáng chốc râm ran tiếng bàn tán.

Hàn Thước bên cạnh các bác giảng giải cho : nào là chăn bông ít nhất sáu chiếc, mùa hè hai chiếc chăn lông mỏng, mùa đông hai chiếc chăn bông dày, cả chăn cho mùa xuân và mùa thu nữa. Lại còn mua thêm chậu rửa mặt, chén , khăn mặt... tóm là đủ loại đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.

Hàn Thước mà đầu óc ong ong. Chờ đến khi các bác về, cầm cuốn sổ của Hàn Hồng lên xem thì phát hiện danh sách của hồi môn chi tiết đến mức cả tất và dép lê cũng thiếu món nào. Hắn lật mỏi tay đến trang thứ ba mới thấy hết danh sách.

Hàn Thước há hốc mồm: “Sao mà nhiều thế ? Bạn em bảo chỉ cần chuẩn vài tấm chăn bông là mà?”

Hàn Hồng bảo: “Người khác, nhà khác. Mỗi nhà mỗi cảnh. Thôi, việc mày lo, cứ để lo liệu hết cho.”

Nói xong, Hàn Hồng cất cuốn sổ .

Những ngày tiếp theo, gã bắt đầu khắp thôn Tiểu Thạch để gom bông, tìm thợ bật bông trong làng để làm chăn. Đến phiên chợ mỗi tuần, gã dắt theo Hàn Thước và Hàn Đình lên trấn để chọn mua những món đồ còn trong danh sách.

Thời tiết tháng Bảy nóng như đổ lửa, xét đến sức khỏe hiện tại của Hàn Thước, vốn dĩ Hàn Hồng định cho theo. thấy dạo em trai chán ăn, gương mặt phờ phạc ốm yếu, gã nghĩ ngợi bảo dẫn lên trấn ăn bát hoành thánh cho đổi vị.

Thế là ba em dậy thật sớm, bắt xe công nông trong thôn họp chợ. Lên đến trấn, mỗi làm một bát hoành thánh nóng hổi mới bắt đầu thong thả dạo quanh các cửa hàng mua đồ.

Hôm nay Hàn Hồng mua nhiều thứ: chậu rửa mặt tráng men, cốc đ.á.n.h răng tráng men, phích nước, khăn mặt... và chọn thêm vài tấm vải để làm vỏ chăn khi bông bật xong. Tóm , ngoại trừ cái bô là mua lẻ một chiếc, còn món gì cũng đôi cặp.

Khi cửa hàng vải, đàn ông cao lớn vạm vỡ như Hàn Hồng ngửa cổ chọn lựa tỉ mỉ giữa muôn vàn xấp vải rực rỡ sắc màu, thậm chí còn đưa tay sờ thử cảm giác bề mặt vải.

Mãi đến gần trưa, danh sách của hồi môn mới cơ bản sắm đủ. Đồ đạc quá nhiều, Hàn Hồng cho Hàn Thước xách món nào, cứ bắt dắt Hàn Đình đợi ở cửa hàng để gã chạy bãi xe nhờ cùng thôn khuân đồ lên xe công nông giúp.

Ngày cưới cận kề, chăn bông cũng làm xong. Hàn Hồng nhờ mấy cụ bà cao tuổi, phúc hậu, con cháu đầy đàn trong thôn tranh thủ lúc rảnh rỗi đến cắt may vỏ chăn.

Cũng giống như bao gia đình con cái sắp thành gia lập thất, khí nhà họ Hàn bận rộn, hân hoan chút chật chội. Trong gian nhà nhỏ, tầng hai chất đầy những tấm chăn bông sặc sỡ, tầng một thì ngổn ngang bát đĩa, chậu thau. Sau buổi chợ đó, Hàn Hồng còn tranh thủ thêm mấy chuyến nữa, lục tục khuân thêm ít đồ về.

Hàn Thước xuống cầu thang mà gần như còn chỗ để đặt chân.

Hàn Hồng đóng cửa , gọi em trai bàn . Rồi gã lấy từ trong túi một gói giấy đỏ đưa cho Hàn Thước.

Hàn Thước nhận lấy, đây chính là tiền sính lễ mà bố Mạnh trao cho Hàn Hồng hôm . Hắn mở lớp giấy đỏ đếm, 800 đồng thiếu một xu.

Hắn ngơ ngác hiểu ý trai.

Hàn Hồng : “Mày cầm lấy mà cất .”

Hàn Thước ngạc nhiên: “Đây là tiền nhà đưa cho mà.”

Hàn Hồng : “Đưa cho cái gì? Nhà làm cái trò đó.”

Hàn Thước đống đồ đạc ngổn ngang sàn, sững sờ. Hắn cứ ngỡ đống của hồi môn mua bằng tiền sính lễ nhà Mạnh Duật Tu đưa, nên dù thấy mua nhiều quá, cũng cản . Dù thì "mỡ nó rán nó", coi như lấy tiền đó đổi thành đồ đạc mang về nhà chồng.

ngờ tiền Hàn Hồng hề đụng đến một xu.

Hàn Thước vội hỏi: “Thế lấy tiền mà mua nhiều đồ thế ?”

Thấy em trai lo cuống lên, Hàn Hồng vỗ vai trấn an: “Yên tâm , vẫn còn chút tiền tiết kiệm.”

Hàn Thước rõ ràng tin, nhíu mày: “Anh đừng vay mượn để làm mấy cái nhé.”

Hàn Hồng : “Anh ham hố cái danh hão đó làm gì? Mày cứ yên tâm, trong tay vẫn còn tiền.” Sợ em trai lo lắng, gã chậm rãi tiếp: “Nhà tuy giàu gì, nhưng tiền để lo cho mày và thằng Cao Vút kết hôn thì vẫn luôn dành dụm sẵn.”

“Thật ?”

“Thật mà. Chỉ là tiền của hai đứa dám đụng , nên ngày thường mới chi tiêu tằn tiện với chúng mày một chút thôi.”

thế cũng ! Nhà điều kiện khó khăn, còn tiêu tốn nhiều thế làm gì.” Hàn Thước định nhét xấp tiền tay nhưng Hàn Hồng đẩy .

“Nghe lời , sính lễ cứ tự cầm lấy.”

Hơn chín giờ tối, các nhà xung quanh tắt đèn nghỉ ngơi. Người đàn ông ngày thường thô kệch, cục mịch đang tâm tình với em trai bằng những lời lẽ sâu sắc và ấm áp nhất trong gian tĩnh mịch.

“Nghe , nhà Tiểu Mạnh tuy điều kiện khá khẩm, nhưng lương giáo viên quanh năm suốt tháng cũng chẳng bao nhiêu. Bố nó hằng ngày vẫn làm ruộng, thỉnh thoảng buôn bán nhỏ lẻ kiếm thêm. Nhà họ đưa ngần tiền sính lễ, còn quạt điện với đồng hồ nữa, chắc cũng tích cóp lâu lắm mới .”

“Nhà hạng thấy tiền sính lễ là sáng mắt lên, sính lễ chỉ là cái thủ tục và tấm lòng thôi. Anh thấy bố Tiểu Mạnh là hiểu đạo lý, chắc chắn họ cũng cùng suy nghĩ với , đó là mong cho hai đứa cuộc sống .”

Thấy Hàn Thước cúi đầu im lặng, Hàn Hồng cầm lấy xấp tiền, bọc lớp giấy đỏ cẩn thận nhét túi áo cho em trai.

“Mày giờ là trưởng thành , sắp gia đình riêng. Sau cưới xong, hai đứa sẽ một tổ ấm nhỏ, con cái chào đời sẽ bao nhiêu thứ lo, tiền cứ giữ mà phòng .”

Hàn Thước ngước mắt lên, gương mặt gượng của trai, lòng thắt . Từ đến nay, luôn nghĩ rằng khi rời khỏi thế giới , để một khoản tiền cho Hàn Hồng và Hàn Đình để cuộc sống của họ bớt vất vả hơn. Hắn luôn tự nhủ làm điều gì đó cho họ.

Thế nhưng khi còn kịp làm gì, gia đình dốc hết sức lo cho hôn sự của .

Từ khi nhà họ Mạnh sang hạ sính, gần như đêm nào Hàn Hồng cũng bên bàn tính toán sổ sách, nỗ lực chuẩn những thứ nhất cho em trai trong khả năng của .

Hàn Thước đưa mắt quanh căn nhà ngập tràn đồ sính lễ và của hồi môn. Mỗi món đồ mới tinh, rực rỡ sắc màu đều khiến khí trong nhà thêm phần rộn rã. đằng sự hân hoan là bao nhiêu năm lao động vất vả của Hàn Hồng.

Nhìn gương mặt đầy ba mươi nhưng già dặn, sương gió hơn bạn bè đồng trang lứa của , Hàn Thước thấy sống mũi cay cay.

Hắn nghẹn ngào hỏi: “Anh ơi, em là gánh nặng của ?”

Nghe câu hỏi ngớ ngẩn của em trai, Hàn Hồng phì : “Nói năng gì thế? Gánh nặng cái gì mà gánh nặng? Mày lấy vợ gả chồng là chuyện đáng mừng, còn vui chẳng hết nữa là. Thôi đừng nhè, giờ mày đang m.a.n.g t.h.a.i đấy.”

Nước mắt bắt đầu rân rấn nơi khóe mắt, Hàn Thước hỏi: “Anh... thực sự vui ạ? Anh trách em vì để xảy chuyện ?”

Hàn Hồng xoa đầu em trai, bảo: “Ngốc quá, tất nhiên là vui . Và cũng chẳng trách gì mày cả.” Gã thở dài một tiếng: “Anh chỉ lo cho mày thôi, lo mày còn đủ chín chắn, sợ mày sẽ hối hận. nếu chuyện lỡ thì chỉ mong mày hạnh phúc.”

“Được .” Gã vỗ đầu em trai: “Anh thực sự vui. Dạo cũng quan sát Tiểu Mạnh , tuy tính tình còn chín chắn lắm nhưng trách nhiệm, nên cũng yên tâm.”

Hàn Thước cúi đầu, sức gật đầu.

“Cất tiền cho kỹ , đừng để bọn thằng Tiểu Mạnh , đợi việc cần kíp thì hãy mang dùng.”

Hàn Thước bật trong nước mắt. Thực thấy Hàn Hồng vui vẻ, cũng thấy an lòng. Ít nhất trong quãng thời gian ngắn ngủi ở thế giới , khiến trai thêm một chuyện để vui. Đỗ đại học là một, kết hôn là hai. Ít nhất, mong luôn hạnh phúc.

Đã muộn, Hàn Hồng bảo em trai cất tiền dọn bàn lầm bầm hỏi mai thằng Tiểu Mạnh sang .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-54.html.]

Bình thường thì đám cưới gấp gáp thế , nhà trai chắc chắn bận đến tối mày tối mặt. từ hôm hạ sính, Mạnh Duật Tu vẫn cứ ba ngày hai bữa chạy sang.

Giờ đây Hàn Hồng cực kỳ quý mến em rể , nào Mạnh Duật Tu đến gã cũng hớn hở, chiều tiễn khách về xong còn nán đầu làng buôn chuyện mãi mới thôi.

Hàn Thước thừa định sáng mai lên trấn mua thịt về để tiếp đãi em rể. Hắn liền bảo: “Anh đừng suốt ngày mua thịt, cứ cho ăn uống đạm bạc thôi.”

Hàn Hồng ừ hữ cho qua chuyện, nhưng thỉnh thoảng Hàn Thước ngủ nướng, lúc thức dậy thấy trai xách thịt từ trấn về .

Hàn Đình cạnh thấy thế liền nhào lòng Hàn Thước, nũng nịu hỏi: “Chú út ơi, Tiểu Mạnh cứ đến nhà thế ạ?”

Dạo bố và chú gọi là Tiểu Mạnh nên cũng đó là ai, nhưng đứa trẻ nhỏ tuổi vẫn hiểu vì đó cứ tới nhà suốt.

Thấy con trai nhào thẳng bụng Hàn Thước, Hàn Hồng hốt hoảng kéo ngay: “Cao Vút, con cẩn thận một chút chứ, chú út đang em bé trong bụng đấy.”

Hàn Đình , mở to mắt kinh ngạc chằm chằm bụng chú.

Hàn Thước giải thích cho cháu mà lòng khỏi ngượng ngùng. Hắn kéo tay Hàn Đình bế lên đùi: “Không , em yếu ớt đến thế .”

“Vẫn cẩn thận là hơn.”

Hàn Đình cứ dán mắt bụng chú, ngước đầu hỏi: “Sao em bé hả chú?”

“...” Hàn Thước ngượng đến mức trả lời .

Hàn Hồng xoa đầu con trai, bảo: “Vì chú út sắp kết hôn với Tiểu Mạnh . Sau con gọi là Tiểu Mạnh nữa, mà gọi là dượng đấy.”

“Dượng ạ...” Hàn Đình lẩm bẩm.

thế! Sau chú út sẽ sang nhà khác ở, ở nhà nữa.” Thế nhưng Hàn Hồng dứt câu, Hàn Đình òa lên nức nở.

“Ơ, ?” Hàn Thước vội nâng gương mặt nhỏ nhắn của cháu lên.

Hàn Đình đến khản cả giọng, nó đùi chú, hai cái chân ngắn cũn cứ đạp loạn xạ vì buồn khổ.

“Nín Cao Vút.” Hàn Thước dỗ dành mãi: “Chú nào?”

“Không cho !” Hàn Đình túm chặt lấy áo Hàn Thước như thể sợ sẽ bỏ ngay lập tức, nó sướt mướt: “Không cho Tiểu Mạnh đến nữa!”

Hàn Hồng cũng ngờ con trai phản ứng mạnh như , buồn thương, gã dỗ: “Được , , Tiểu Mạnh đến nữa, giờ đang bận lắm, làm gì thời gian mà sang. Ngoan nào, ngủ thôi.”

Hàn Đình lúc mới nín , nhưng tối đó nhất quyết chịu ngủ với bố mà cứ quấn lấy chú út bằng .

Hàn Hồng dỗ con là Mạnh Duật Tu đang bận, và sự thật đúng là như . Khi nhà họ Hàn lên giường ngủ thì nhà họ Mạnh vẫn đang đèn đuốc sáng trưng.

Căn nhà xây từ nhiều năm , ban đầu Mạnh định sơn tường nhưng giờ kịp nữa, vả Hàn Thước đang m.a.n.g t.h.a.i nên cũng tiện sửa sang lớn. Vì thế bà chỉ thể dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ.

Sáng sớm nay, bố Mạnh gọi Mạnh Duật Tu dậy để cùng tổng vệ sinh. Mạnh Duật Tu vốn đứa ham ngủ, là chuyện đại sự của đời nên y vùng dậy ngay lập tức.

Teela - Đam Mỹ Daily

Ăn sáng xong, cả nhà bắt đầu dọn dẹp tầng hai. Những đồ dùng cũ dùng đến thì cái gì bán thì bán, cái gì hỏng thì vứt . Đặc biệt là phòng của Mạnh Duật Tu, Mạnh dành nhiều tâm sức để dọn dẹp. Bà bắt hai bố con gần như dọn trống căn phòng, đó dùng giẻ lau tỉ mỉ từng ngóc ngách, ngay cả góc tường cũng bỏ sót. Lau xong, Mạnh Duật Tu còn cẩn thận lau sàn nhà thêm mấy lượt nữa.

Dân làng qua thấy sân nhỏ nhà họ Mạnh chất đầy bàn ghế, tủ kệ, đều trêu: “Thầy Mạnh, cô Dương ơi, định dọn sạch cả nhà đấy ?”

Mẹ Mạnh đáp: “Dạ, dọn thì nhiều chỗ bẩn quá bác ạ.”

Nhà ở lâu năm đồ đạc nhiều, thu dọn xong sắp xếp . Thế nên cả nhà bận rộn đến tận tám chín giờ tối mới ăn miếng cơm nóng.

Vừa ăn xong, bác Trương - đầu bếp chuyên nấu cỗ cưới trong thôn - đến để bàn bạc thực đơn với bố Mạnh. Mạnh Duật Tu cũng kéo ghế cạnh lắng .

Bác Trương hỏi bố Mạnh: “Thầy Mạnh định làm mấy mâm ạ?”

Bố Mạnh lật cuốn sổ danh sách ghi sẵn xem. Bên nhà họ Hàn nhiều họ hàng lắm, chắc hai mâm. Còn bên nhà họ Mạnh thì khá đông, ngoài bạn bè thích còn hơn nửa dân làng sẽ đến dự, cộng thêm cả bàn dành cho thầy cô và bạn bè của Mạnh Duật Tu nữa.

“Chắc hơn hai mươi mâm bác ạ.” Bố Mạnh đáp.

Bác Trương bảo: “Hơn hai mươi mâm thì mượn thêm sân nhà hàng xóm mới đủ chỗ kê bàn.”

Nhà họ Mạnh là nhà độc lập sân riêng, nếu kê bàn sang nhà hàng xóm thì sợ náo nhiệt lắm.

Mạnh Duật Tu lên tiếng: “Trong sân nhà mấy mâm, còn bãi đất trống cửa ạ?”

Bác Trương suy nghĩ một chút : “Cũng đấy, sân nhà cháu kê hai mâm, phòng khách một mâm, còn cứ bày hết bãi đất trống.”

Mẹ Mạnh lo lắng: “Chỉ sợ hôm đó trời mưa thì hỏng hết.”

Bố Mạnh gạt : “Nếu mưa thì dọn sang nhà hàng xóm .”

Sau khi chốt xong mâm, bố Mạnh tiếp tục bàn với bác Trương về các món ăn. Cũng giống như cỗ cưới ở nông thôn thông thường, thực đơn chủ yếu gồm giò chả, thịt kho tàu, thịt gà, thịt vịt, thịt bò và cá... Tuy nhiên, bố Mạnh còn dự định thêm một đĩa tôm hấp sả nữa cho sang.

Bác Trương xong, trêu Mạnh Duật Tu: “Tiểu Tu , cỗ cưới của cháu linh đình quá đấy nhé!”

Mạnh Duật Tu chỉ đỏ mặt trừ. Bố Mạnh thì hừ hừ một tiếng, liếc thằng con trai "vô tích sự" của một cái.

Bác Trương về , cả nhà cũng chuẩn nghỉ ngơi. Trước khi lên lầu, bố Mạnh gọi Mạnh Duật Tu dặn dò.

“Giờ cưới vợ , mày còn là trẻ con nữa. Chuyện tao nhắc , nhưng hễ làm việc gì cũng suy nghĩ cho kỹ, ?”

Mạnh Duật Tu vội vàng gật đầu.

Mẹ Mạnh cũng phụ họa: “Giờ con sắp làm bố , làm gì cũng nghĩ đến vợ con và gia đình đầu tiên, đừng làm việc hồ đồ như nữa.”

“Vâng, con ạ.”

Dặn dò xong, hai ông bà lên lầu nghỉ ngơi. Mạnh Duật Tu khóa cửa, tắt đèn nhà cũng về phòng. Hôm nay căn phòng của y cọ rửa sạch sẽ, phảng phất một mùi hương tươi mới, dễ chịu.

Nghĩ đến việc chỉ tuần thôi, Hàn Thước sẽ ngủ trong căn phòng cùng , lòng y khỏi nôn nao, kích động. Càng gần ngày cưới, y càng thấy khó ngủ. Thế nhưng cứ sáng , y tràn đầy năng lượng suốt cả ngày dài.

Y mở to mắt trần nhà tối om, đưa tay sờ sờ chỗ trống bên cạnh giường, khẽ nhếch môi . sờ một lúc, y bỗng nhớ điều gì đó. Y giật dậy, xỏ dép lê chạy sang gõ cửa phòng bên cạnh.

“Bố, ơi. Hai ngủ ạ?”

Vợ chồng bố Mạnh vẫn ngủ, họ đang bàn bạc nốt các đầu việc cho đám cưới. Nghe tiếng con trai, bố Mạnh bảo y .

Nhìn thằng con trai mặc áo may ô quần đùi ở cửa, bố Mạnh hỏi: “Chuyện gì thế?”

Mạnh Duật Tu ngập ngừng một lát mới mở lời: “Bố ơi, bố thể đóng cho con một chiếc giường mới ạ?”

Thực chuyện bố Mạnh tính đến từ lâu. Chiếc giường trong phòng Mạnh Duật Tu là giường đơn, với chiều cao một mét chín của y, một thấy chật chội chứ đừng đến thêm Hàn Thước.

Hôm Mạnh Duật Tu biếu rượu nhà ngoại, bố Mạnh tìm thợ mộc trong thôn nhờ đóng gấp cho một chiếc giường đôi . Thế nhưng thấy thằng con trai nửa đêm nửa hôm ngủ, chạy sang đây thắc mắc chuyện , ông nhớ đến những chuyện "động trời" mà nó làm.

Thế là bố Mạnh giả vờ nghiêm mặt hỏi: “Thế mày đóng kiểu giường thế nào?”

Mạnh Duật Tu mím môi, thẹn thùng lí nhí đáp: “Thì... đóng cái nào to to một chút ạ...”

“Nói cho rõ xem nào, to là to bao nhiêu?”

Mạnh Duật Tu lén lút mân mê ngón tay, dám thẳng mắt bố: “Thì... giường đôi ạ...”

“... Tốt nhất là hai , và... thêm một đứa nhỏ nữa ạ.”

Bố Mạnh bất lực mắng: “Tao còn đợi mày nhắc ?! Đã cho đóng từ đời nào !”

Mẹ Mạnh phì : “Thôi về ngủ con, mai còn bao nhiêu việc lo đấy.”

Mạnh Duật Tu lúc mới hớn hở đóng cửa phòng giúp bố về phòng .

Loading...