Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-03-28 03:45:25
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm qua lúc tính bát tự, Hàn Hồng cũng thấy mặt mũi chữ nghĩa cái tên của Mạnh Duật Tu lách . Thế nhưng giờ gã gọi bằng mấy danh xưng như "thằng ranh Tiểu Mạnh", nên khi bất thình lình thấy cái tên băng rôn, trong phút chốc gã vẫn kịp phản ứng.
Đợi đến khi lẩm bẩm cái tên "Mạnh Duật Tu" ba chữ vài trong miệng, Hàn Hồng mới sực tỉnh . Gã lập tức ngoắt đầu , đ.á.n.h giá Mạnh Duật Tu thêm nữa.
Nguyên bản trong mắt Hàn Hồng, Mạnh Duật Tu ngoài mái tóc đen thì chẳng khác nào một thằng nhãi ranh tóc vàng thích khua môi múa mép, chuyên dỗ ngon dỗ ngọt trai nhà lành. khi tấm băng rôn , gã y thế nào cũng chẳng thấy giống mấy tên lông bông nữa.
Cái tầm vóc , cái diện mạo , và quan trọng nhất là giờ đây Hàn Hồng thấy y như đang tỏa khí chất của một bậc tri thức .
“Anh.” Hàn Thước thấy trong mắt trai bỗng b.ắ.n những tia sùng bái và nóng rực dành cho học, há hốc mồm lao tới nắm chặt lấy hai bàn tay của Mạnh Duật Tu.
“Ối giời ơi, Tiểu Mạnh ! Tiểu Tu ơi!” Giọng Hàn Hồng cao vút, giấu nổi vẻ kích động. Vừa nãy gương mặt còn hầm hầm dạy dỗ , giờ đây trở nên hồng hào rạng rỡ: “Tiểu Tu , em thế mà là Thủ khoa cơ đấy? Lại còn là Thủ khoa thành phố nữa chứ!”
“Ái chà, em sớm với một tiếng?”
Thấy Hàn Hồng đột ngột trở nên nhiệt tình như , Mạnh Duật Tu khỏi thụ sủng nhược kinh, nhất thời chẳng nên đáp thế nào cho .
“Anh...”
“Ối dào Tiểu Tu ơi, cũng chẳng gì hơn nữa.” Hàn Hồng cứ thế vỗ bộp bộp vai Mạnh Duật Tu, trông gã còn hớn hở hơn cả khi Hàn Thước đỗ Thủ khoa : “Làm lắm! Chẳng trách Tiểu Thước nhà cứ một mực đòi theo em, đúng là em trai mắt thật đấy!”
“...” Khóe miệng Hàn Thước giật giật dữ dội, kéo kéo cánh tay : “Thôi , lật mặt cũng nhanh quá đấy...”
Hàn Hồng chậc lưỡi: “Lật mặt cái gì mà lật mặt? Anh là đang mừng cho Tiểu Tu mà! Sắp tới Tiểu Tu là một nhà với chúng , vui cho em nó ?”
Hàn Hồng hì hì hỏi Mạnh Duật Tu: “ Tiểu Tu?”
Mạnh Duật Tu vốn để ý đến cái của Hàn Hồng đối với , nay , y đương nhiên gật đầu lia lịa: “Vâng, .”
Hàn Thước hai họ, cạn lời tập.
Đoàn rước Thủ khoa thôn, Mạnh Duật Tu với tư cách là nhân vật chính đám đông vây kín, những lời chúc mừng vang lên ngớt.
Vợ chồng bố Mạnh vốn định ở tiễn em nhà họ Hàn tận xe công nông. họ lường sự việc rình rang đến mức . Tiếng chiêng trống khua vang rộn rã khiến chuyện với cũng gào thật to mới thấy.
Bố Mạnh, Mạnh bận rộn đến sứt bất sang bang, chào hỏi các lãnh đạo trấn, đáp lời chúc tụng của bà con lối xóm, còn để mắt đến ba em Hàn Thước.
Giữa lúc trăm công nghìn việc, bố Mạnh tranh thủ tạt qua chỗ Hàn Hồng cáo : “Anh Hàn , thật xin quá, ngờ đột ngột nhiều đến thế . Xe công nông sắp đến , thật ngại quá.”
Hàn Hồng lập tức bày tỏ sự thông cảm tuyệt đối: “Không mà, ông thông gia ơi! Sau chúng là một nhà , ông cứ lo việc chính ! Đừng đây đợi xe với chúng làm gì, gì mà ngại.”
“Người nhà với cả, khách khí làm gì!”
Các lãnh đạo trấn tới, cán bộ thôn đang hối thúc, bố Mạnh thực sự thể dứt , đành để Mạnh Duật Tu và Mạnh ở tiễn nhà Hàn Thước, còn thì nhà tiếp khách.
Sau khi bố Mạnh rời cùng đoàn , một lúc chiếc xe công nông từ xa "thình thịch" chạy tới con đường đất.
Mạnh Duật Tu chiếc xe đang đến gần, tranh thủ lúc và Hàn Hồng đang mải trò chuyện, y lân la tới cạnh Hàn Thước.
Hàn Thước thấy y cứ chằm chằm, bộ dạng như ngàn lời nhưng ngại đông nên cứ ngập ngừng mãi.
Hàn Thước nhịn , trêu: “Làm gì thế, trông cứ như ăn trộm ?”
“Cậu sắp .” Mạnh Duật Tu mím môi nhỏ.
Hàn Thước Mạnh Duật Tu bám , nhưng ngờ cái tên bám dai đến mức . Dù , cảm giác ai đó luyến tiếc khiến lòng thấy ấm áp vô cùng.
Xung quanh vẫn còn ít dân làng bàn tán về chuyện Thủ khoa, thỉnh thoảng về phía họ.
Hàn Thước khẽ ghé sát tai Mạnh Duật Tu, thì thầm: “Đồ ngốc, là gặp . Chẳng lẽ ba ngày nữa sang thôn Tiểu Thạch ?”
“Thôi , ngoan .” Hàn Thước nháy mắt với y: “Mấy ngày nữa gặp nhé.”
Mạnh Duật Tu lập tức nở nụ rạng rỡ.
Xe công nông dừng hẳn, Hàn Hồng chào tạm biệt Mạnh leo lên xe . Mạnh Duật Tu bế Hàn Đình trao tận tay cho Hàn Hồng, đó định vươn tay đỡ Hàn Thước.
Hàn Thước thấy đôi bàn tay sắp chạm liền nhanh chân né tránh.
“Thôi , cũng đến mức vững , đừng làm quá lên thế.”
Mạnh Duật Tu đành buông tay, Hàn Thước tự leo lên xe.
“Tiểu Thước.” Mẹ Mạnh đặt túi đồ bà vẫn xách nãy giờ lên xe, dặn dò: “Đây là đồ hộp đào vàng sáng nay bác trai mua trấn về, con mang về nhà ăn với đứa nhỏ nhé.”
Hàn Hồng vội cầm lấy túi đồ hộp, xô đẩy trả : “Thôi bà để nhà dùng , hoặc để cho Tiểu Tu nó bồi bổ.”
“Vâng đúng đấy bác, bác với bác trai cứ giữ mà dùng ạ.” Hàn Thước phụ họa theo.
Mẹ Mạnh tiến sát gần Hàn Thước, nhỏ: “Con cứ cầm lấy mà ăn, bác tầm con ăn uống chắc chắn ngon miệng, đồ hộp chua ngọt dễ ăn lắm. Sáng nếu ăn cơm thì cứ khui đồ hộp mà dùng.”
Vì nhiều đang nên Hàn Thước cũng tiện từ chối mãi, đành lên tiếng cảm ơn.
Sau khi định, xe công nông nổ máy giòn giã, nhả một làn khói đen kịt lăn bánh rời khỏi thôn Tây Kiều.
Tối qua Hàn Hồng thức trắng đêm, lúc ăn cơm sáng Hàn Thước còn thấy gã mệt rũ rượi. Vậy mà khi Mạnh Duật Tu là Thủ khoa, tinh thần gã bỗng chấn hưng hẳn lên, xe mà cứ hì hì suốt.
Mặc cho tiếng động cơ xe ồn ào nhức óc, gã vẫn cứ rướn cổ lên chuyện liên hồi với Hàn Thước, mà chủ yếu nhất là khen ngợi Mạnh Duật Tu.
Hàn Thước nhịn , liếc xéo : “Chậc, cần thiết thế ? Chẳng lúc còn mắng là thằng nhãi ranh ?”
Hàn Hồng ha hả: “Thế giờ vẫn mắng nó là nhãi ranh thì mày vui ? Nói cũng , mày sắp cưới nó đến nơi , gọi thế cũng tiện. Hơn nữa Tiểu Mạnh là Thủ khoa của thành phố, kiểu gì cũng giữ thể diện cho nó chứ, đúng ?”
Hàn Thước hừ mũi: “Thế lúc ai là cứ gào lên đòi đ.á.n.h gãy chân thế nhỉ?”
Hàn Hồng phẩy tay trừ: “Thôi, chuyện cũ nhắc làm gì.”
Tối qua lúc Hàn Hồng đưa Hàn Thước và Mạnh Duật Tu đầu thôn bắt xe công nông, gã còn sợ dân làng bắt gặp nên bước chân vội vã như chạy trốn. Hôm nay thì khác hẳn, khi xe đưa họ về đến đầu thôn Tiểu Thạch, Hàn Hồng bế Hàn Đình xuống xe mà chẳng thèm thẳng về nhà ngay. Gã cứ thong dong bộ đến nơi náo nhiệt nhất đầu thôn, buôn chuyện với mấy ông bạn trong làng.
“Hàn Hồng!” Một bạn thấy cả nhà họ từ xe công nông bước xuống thì tò mò hỏi: “Sáng sớm các ông về thế?”
Hàn Thước thấy trai mặt mày hớn hở, miệng thì thở dài thườn thượt nhưng giọng điệu vô cùng sang sảng: “Chao ôi, mấy ngày tới chắc bận rộn đến sứt đầu mẻ trán mất thôi.”
“Bận gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-53.html.]
“Thì cái thằng Tiểu Thước nhà sắp cưới vợ gả chồng đến nơi còn gì.”
Hàn Thước cạnh: “...”
Mọi thấy thì tò mò hết sức.
“Cái gì? Tiểu Thước sắp lấy vợ ? Chẳng nó mới thi đại học xong ?”
“Sao mà nhanh thế? Hàn Hồng, bình thường ông chẳng thấy hé răng nửa lời.”
“Thế định ngày ? Gả ? Thôn nào thế?”
Hàn Đình xuống đất tìm bạn chơi, Hàn Hồng đặt nó xuống móc bao t.h.u.ố.c , phân phát cho mấy bạn.
“Gả về thôn Tây Kiều, trấn Bạch Sơn.”
Một bạn lên tiếng: “Nhà ai ở Tây Kiều thế? Tôi cũng họ hàng bên đây.”
Hàn Thước thấy rít một thuốc, làm vẻ khiêm tốn thấp giọng : “Thì cái nhà họ Mạnh ngay cạnh cây cổ thụ đầu thôn , cả bố đều làm giáo viên cả. Con trai họ học cùng trường với thằng Tiểu Thước nhà , năm nay đỗ Thủ khoa thành phố đấy. Tôi thấy ngợm cũng khá nên mới đồng ý cho chúng nó cưới .”
Trời còn sớm, nắng gắt, những sống ở đầu thôn thường tranh thủ lúc mát mẻ bưng bát cơm ngoài sân ăn.
Dân quê vốn thích chuyện náo nhiệt, tin em rể tương lai của Hàn Hồng là Thủ khoa thành phố thì chẳng khác nào tin Thủ khoa là thôn Tiểu Thạch . Sau hễ thăm họ hàng, kiểu gì họ cũng lôi chuyện mà kể.
Đại loại như: “Cái thằng con út nhà họ Hàn ở thôn , đúng , cái thằng ngày xưa nghịch như quỷ sứ .”
“Số nó thật, gả chỗ t.ử tế quá!”
“ ! Gả cho Thủ khoa thành phố cơ mà, nhà còn cơ bản nữa!”
Sau khi Hàn Hồng "nổ" xong, các ông chú bà bác đầu thôn đều xúm kéo tay Hàn Thước chúc mừng. Còn Hàn Hồng thì cứ như cái ấm nước sôi, cứ bô bô mãi ngừng .
Hàn Thước gọi mấy tiếng, gã cứ "ờ, ừ" cho qua chuyện chứ chân thì chẳng thèm nhích lấy một bước. Mãi đến khi Hàn Thước dắt Hàn Đình về nhà cả tiếng đồng hồ , Hàn Hồng mới chịu vác mặt về.
Đám cưới của Hàn Thước định đầu tháng Tám, vì thế thời gian tới Hàn Hồng sẽ cực kỳ bận rộn. Đặc biệt là ba ngày , nhà họ Mạnh sẽ sang dạm ngõ và hạ sính.
Hàn Hồng nghỉ ngơi ở nhà một ngày, hôm dậy từ tờ mờ sáng để bắt đầu quét dọn vệ sinh trong ngoài.
Teela - Đam Mỹ Daily
Hàn Thước đang giường thì thấy tiếng động lạch cạch lầu, chẳng bao lâu Hàn Hồng lên gõ cửa gọi dậy.
“Tiểu Thước ơi dậy mau, quét dọn tầng . Nếu mày còn buồn ngủ thì đợi dọn xong hãy lên ngủ tiếp.”
“Anh ơi.” Hàn Thước mới tỉnh, ngợm chẳng chút sức lực nào, chẳng nhúc nhích: “Đằng nào họ cũng lên tầng , cứ dọn dẹp gấp gáp thế làm gì?”
“Thế .” Hàn Hồng gắt: “Vạn nhất tham quan nhà cửa thì ? Chẳng lẽ để họ thấy nhà cửa bừa bộn? Người cho là nhà ở bẩn.”
Hàn Hồng sức khỏe Hàn Thước giờ như nên dịu giọng dỗ dành: “Dậy mau , nấu cháo trắng với rán trứng cho , ăn no xong hãy lên ngủ tiếp.”
“Thôi .” Hàn Thước lầu bầu mặc quần áo rời giường.
Đến khi xuống lầu, bên bắt đầu vang lên tiếng xê dịch đồ đạc rầm rầm như đang đ.á.n.h trận .
Bên nhà họ Mạnh thì càng bận rộn hơn. Đám cưới diễn đầu tháng Tám, gia đình họ lo sính lễ, sửa sang nhà cửa, còn chuẩn tiệc rượu đãi khách.
Sáng nay bố Mạnh dậy sớm, gọi Mạnh Duật Tu cùng lên trấn mua rượu và trứng gà. Mua xong, hai bố con mỗi một chiếc xe đạp chở đống đồ đạc về nhà.
Trứng gà dùng để nhuộm trứng đỏ, khi sang hạ sính sẽ chia cho trẻ con trong thôn. Rượu thì dùng để biếu họ hàng thích ngày cưới để thông báo tin hỷ.
Bố Mạnh còn nhiều việc khác lo, nên ông xếp mười mấy chai rượu túi, buộc chặt yên xe bảo Mạnh Duật Tu mang biếu nhà bà ngoại và các dì, các .
Mạnh Duật Tu ăn sáng xong liền dắt xe sân.
Mấy dân thôn đang tán gẫu gốc cây cổ thụ thấy liền trêu: “Tiểu Tu biếu quà họ hàng đấy ?”
“Tiểu Tu ơi, hôm nào cưới nhớ gọi bác sang uống rượu mừng nhé!”
Mạnh Duật Tu nắm lấy ghi-đông xe, vành tai đỏ ửng, mỉm gật đầu với sải bước lên xe.
Mười mấy chai rượu khá nặng, nhưng Mạnh Duật Tu vẫn đạp xe băng băng đường. Dù nắng bắt đầu hắt xuống làn da trắng trẻo của y khiến nó nóng ran lên, nhưng y chẳng hề thấy nóng chút nào. Y đạp xe ngắm cánh đồng lúa xanh mướt tràn đầy sức sống ven đường, tâm trạng phơi phới vô cùng.
Tầm đồng ít nông dân đang làm việc, trong đó cả thôn Tây Kiều. Họ nhận con trai nhà họ Mạnh nên dừng tay gọi với theo: “Tiểu Tu đấy ?”
Mạnh Duật Tu thấy tiếng gọi liền đạp chậm , lễ phép chào hỏi: “Cháu chào ông Hà ạ.”
“Sáng sớm cháu thế?”
“Dạ cháu sang nhà bà ngoại ạ.”
“Ừ, cẩn thận nhé.”
Mạnh Duật Tu gật đầu: “Vâng ạ, cháu chào ông.”
Nói y tiếp tục đạp .
Ông Hà cúi xuống làm cỏ tiếp, nhưng nhổ vài cọng thì thấy tiếng gọi. Ông ngẩng đầu lên, thấy con trai nhà họ Mạnh xe đạp trở .
Người thôn Tây Kiều đều con trai nhà họ Mạnh tuy mã nhưng kiệm lời. Dù ngày thường các trưởng bối hỏi han, y cũng chỉ lễ phép đáp vài câu chứ vẻ mặt lúc nào cũng nhàn nhạt. Vậy mà hôm nay, ông Hà thấy thiếu niên đang đạp xe con đường đê, gương mặt đỏ ửng vì nắng, thế mà chủ động bắt chuyện với .
“Ông Hà ơi, bố cháu bảo cháu biếu rượu nhà bà ngoại ạ.” Khi câu , Mạnh Duật Tu kìm mà nhếch môi .
Ông Hà sực nhớ , : “À , cháu đỗ Thủ khoa mà! Nhìn cái trí nhớ của già xem.”
“Dạ ạ.” Mạnh Duật Tu , “Là vì cháu sắp kết hôn ạ.”
Ông Hà , vội vàng cầm cuốc tới sát vệ đường, sửng sốt hỏi: “Ối chà! Tiểu Tu sắp lấy vợ á?! Thật ? Ông còn thấy tiếng gió gì cơ đấy.”
“Ái chà! Thế thì ông chúc mừng cháu thật to !”
Sau khi nhận lời chúc của ông Hà, đôi mắt Mạnh Duật Tu ngập tràn ý dứt.
“Thế cháu lấy ở ?”
Mạnh Duật Tu rạng rỡ đáp: “Dạ ở thôn Tiểu Thạch, trấn Thanh Thạch ạ. Người tên là Hàn Thước.”