Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-03-28 03:45:08
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện kết hôn vốn là việc trọng đại của cả hai gia đình. Khoảng thời gian kế tiếp là lúc để ba vị trưởng bối bàn bạc, còn Hàn Thước và Mạnh Duật Tu phận là tiểu bối, chẳng am hiểu gì về các thủ tục cưới xin nên chỉ một bên lắng .

Ban ngày Hàn Thước còn nghén khá nghiêm trọng, nhưng lạ từ chập tối đến giờ, chẳng buồn nôn nào. Có lẽ do hôm nay xảy quá nhiều chuyện đột ngột, dây thần kinh luôn trong trạng thái căng như dây đàn, giống như lúc ốm đau mà gặp đại sự, tinh thần bỗng dưng tỉnh táo lạ thường.

Hàn Thước cũng thấy may mắn vì nôn ọe mặt , bằng e là Mạnh Duật Tu ăn thêm một trận đòn nữa.

Giờ đây chuyện tạm lắng xuống, một ngày dài mệt mỏi, cảm giác rã rời bắt đầu bủa vây lấy . Đặc biệt là khi Hàn Hồng cùng bố Mạnh, Mạnh bàn về lễ tiết, tập tục cưới hỏi, những lời đó lọt tai chẳng khác nào bản nhạc thôi miên. Hắn ghế mà mí mắt cứ sụp xuống, gần như thể chống đỡ nổi.

Chẳng qua chuyện của và Mạnh Duật Tu giống như một quả b.o.m nổ chậm đáy nước, mới khiến cả hai gia đình chao đảo, hai bên gia trưởng chỉ thể vội vàng đẩy nhanh tiến độ. Mà với tư cách là nhân vật chính của sự kiện , nếu bỏ thì xem chừng cho lắm.

thực sự buồn ngủ đến mức sắp chịu hết nổi .

Theo tình hình hiện tại, đêm hôm khuya khoắt xe khách thì chắc cũng chẳng về nổi thôn Tiểu Thạch. Tầng hai nhà Mạnh Duật Tu ngoài phòng ngủ của bố và phòng của y thì còn một gian phòng khách nữa. Hàn Thước định bụng xin phép ngủ một giấc, nhưng thấy Hàn Hồng cùng bố Mạnh đang lao tâm khổ tứ lo cho chuyện của , nỡ mở lời.

Vì thế, đ.á.n.h mắt sang phía Hàn Đình, hy vọng đứa nhỏ thấy buồn ngủ để cớ đưa nó lên lầu ngủ.

Thế nhưng lúc mới hơn chín giờ tối, ở một nơi xa lạ sân vườn rộng rãi, Hàn Đình thấy mới mẻ vô cùng, cứ một tung tăng chạy nhảy khắp sân, chơi đùa cực kỳ phấn khích.

Hàn Thước hết cách, đành chuyển hướng sang Mạnh Duật Tu.

Mạnh Duật Tu vốn dĩ đang sát cạnh , chỉ là bố Mạnh bây giờ hễ thấy y là thấy ngứa mắt, nên quát lên một tiếng, bắt y giữa nhà.

Hàn Thước các vị trưởng bối bàn về những lễ nghi phiền phức mà mệt rũ . Ngược , Mạnh Duật Tu vô cùng chăm chú, cứ như thể đang dự một tiết học mà y hứng thú nhất , ngay cả khi Hàn Thước lén lút vẫy tay hiệu, y cũng chẳng mảy may phản ứng.

Hàn Thước đành phát tiếng “suỵt suỵt” để gây chú ý.

Cuối cùng Mạnh Duật Tu cũng nhận , nhưng biểu cảm của y trông giống như một đang say mê làm việc mà kẻ liên quan gọi tên .

Hàn Thước thấy y mặt sang đầy hai giây, khẽ mỉm với một cái , tiếp tục nghiêm túc các trưởng bối trò chuyện.

“...” Hàn Thước cạn lời.

Mãi đến vài phút , mới thu hút sự chú ý của Mạnh Duật Tu.

Thấy Hàn Thước nhíu mày, dùng đôi mắt cá c.h.ế.t chằm chằm , Mạnh Duật Tu mới sực nhận đang việc.

Chỉ là lúc y cảm thấy ngay cả việc phát tiếng động thôi cũng đủ để bố mắng mỏ, nên chỉ dám mở to mắt, dùng ánh mắt để hỏi han.

Hàn Thước lẳng lặng nhắm mắt , dùng hành động để thông báo rằng đang buồn ngủ.

Mạnh Duật Tu vài giây, tròng mắt khẽ chuyển động, cuối cùng cũng hiểu ý.

Bố Mạnh đang mải trò chuyện với Hàn Hồng, bỗng thấy tiếng con trai.

“Bố, con buồn ngủ quá, con ngủ ạ?”

Bố Mạnh đầu , trừng mắt mắng một câu: “Ngủ nghê cái gì! Mày mà còn mặt mũi để ngủ ?!”

“...” Mạnh Duật Tu lo lắng Hàn Thước sẽ thấy ngượng nếu trực tiếp xin ngủ, nên mới nhận về . Bình thường thì bố chắc chắn sẽ bảo y dẫn cả Hàn Thước và Hàn Đình lên phòng khách nghỉ ngơi.

khổ nỗi đây là tình huống phi bình thường.

Vì thế, Mạnh Duật Tu đành thật: “Bố, Hàn Thước buồn ngủ ạ.”

Bố Mạnh thì ngẩn hai giây, vội vàng gọi: “Ấy , bà nó ơi.”

Mẹ Mạnh lập tức dậy, về phía Hàn Thước : “Ái chà, lú lẫn quá, quên mất là Tiểu Hàn đang khỏe. Đi nào, để bác dẫn con lên lầu nghỉ ngơi nhé.”

Hàn Thước cũng vội vàng lên, chút lúng túng đáp: “Dạ, con cảm ơn bác ạ.”

“Đừng khách khí thế, chúng một nhà cả .” Mẹ Mạnh đoạn ngó sân: “Đứa nhỏ ?”

Hàn Hồng hướng cửa gọi hai tiếng, Hàn Đình lập tức chạy tót nhà.

Vốn dĩ Mẹ Mạnh định dọn dẹp phòng khách cho họ, nhưng ở nông thôn, trừ ngày lễ Tết thì bình thường đều bận rộn việc đồng áng, ít khi khách ngủ . Phòng khách hiện đang chất đầy đồ dùng lặt vặt, nhất thời thể dọn xong ngay . Vì , bà bảo Hàn Thước và Hàn Đình đêm nay cứ ngủ tạm trong phòng của Mạnh Duật Tu, dù thằng con trai bà đêm nay cũng đừng hòng ngủ.

Dưới lầu, bố Mạnh bắt y phạt nữa mà cho phép bàn cùng chuyện.

Lúc Hàn Thước còn ở lầu, Mạnh Duật Tu chăm chú. khi lên lầu ngủ, tâm trí y bắt đầu treo ngược cành cây.

Thế nhưng lúc , mặt bố và Hàn Hồng, y cũng tiện thể hiện sự mật quá mức với Hàn Thước.

Ba vị trưởng bối trò chuyện đến tận mười giờ đêm. Nội dung tiếp theo liên quan đến chuyện sính lễ và dạm ngõ. Đây cũng là đầu tiên ba lo liệu việc cho tiểu bối nên đều thiếu kinh nghiệm. Vì , bố Mạnh bảo để ông mời Thư ký thôn đến nhà tư vấn.

Bố Mạnh bếp tìm đèn pin định ngoài, Mạnh theo bảo ông ở nhà tiếp chuyện Hàn, để bà mời là .

“Cũng .” Bố Mạnh đưa đèn pin cho vợ.

Trước khi , Mạnh sực nhớ điều gì đó, bà lục tìm trong ngăn kéo một lọ t.h.u.ố.c nước đưa cho chồng: “Sát t.h.u.ố.c cho Tiểu Tu một chút, xem m.ô.n.g nó cành trúc quất rách da .”

Bố Mạnh hừ lạnh: “Đáng đời nó, để cho m.ô.n.g nó nát mới chừa.”

Mẹ Mạnh gắt: “Thôi mà, giờ còn mấy câu đó làm gì?”

Dặn dò xong, bà bật đèn pin bước khỏi nhà.

Hàn Hồng sân hút thuốc, bố Mạnh liền gọi đứa con trai đang im như phỗng ở phòng khách trong bếp.

Gương mặt Mạnh Duật Tu lập tức căng thẳng, nhưng y vẫn da mặt dày mà bước .

“Bố...”

Bố Mạnh gương mặt trông thì hiền lành vô hại của con trai, bực dọc : “Cởi quần , tao bôi t.h.u.ố.c cho.”

“...” Nhìn lọ t.h.u.ố.c trong tay bố, Mạnh Duật Tu cứng nhắc đáp: “Bố... để con tự làm ạ.”

“Mày tự làm kiểu gì? Mắt mày mọc ở m.ô.n.g thấy vết thương?”

Mạnh Duật Tu cũng trai mười tám tuổi chứ chẳng đứa trẻ lên ba, y lúng túng : “Thôi mà bố, ngại lắm.”

Bố Mạnh quát: “Mày mà cũng ngại ? Lúc làm cái loại chuyện đó thấy mày ngại ?”

“...” Mạnh Duật Tu còn lời nào để bào chữa, chỉ thể chậm chạp cởi quần xuống sự thúc giục của bố.

Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, bố Mạnh dặn y đừng mặc quần ngay mà hãy đợi cho t.h.u.ố.c khô hẳn.

Nói , ông sân hút t.h.u.ố.c cùng Hàn Hồng, để một Mạnh Duật Tu trong bếp, hai tay giữ quần đợi t.h.u.ố.c khô.

Từ chập tối đến giờ, y gần như lấy một giây phút nào ở riêng với Hàn Thước. Lúc nãy khi các trưởng bối đang bàn bạc, y lẻn lên lầu một cái, nhưng vì giám sát chặt chẽ nên tìm cơ hội.

Bây giờ Mạnh mời cán bộ thôn, bố Mạnh và Hàn Hồng thì đang ở ngoài sân.

Nghĩ đến đó, Mạnh Duật Tu lén lút ló đầu , thấy hai , chỉ thấy tiếng trò chuyện rì rầm.

Y ngước mắt lên trần nhà.

Giây tiếp theo, y kéo quần lên, nhanh chóng lẻn khỏi bếp, tranh thủ lúc những ngoài sân chú ý mà lẻn lên tầng hai.

Hàn Thước và Hàn Đình đang ngủ trong phòng của y, điều Mạnh lúc nãy.

Khi bước lên hành lang, y nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa phòng. Nhờ ánh đèn từ hành lang hắt , y thấy chiếc giường nhỏ của một lớn một nhỏ đang say giấc nồng.

Giây phút , trong lòng y trào dâng một cảm giác ấm áp và đủ đầy khó diễn tả bằng lời.

Ở cái tuổi mười tám tình đầu chớm nở, gặp khiến rung động. Và cũng ở cái tuổi mười tám khi bản còn làm chủ thứ, thể cùng kết hôn.

Đối với bất kỳ thiếu niên mới lớn nào, đây chắc chắn là một cú hích tình cảm vô cùng ngọt ngào.

Mạnh Duật Tu cũng ngoại lệ.

Đêm nay, nhà các vị trưởng bối sẽ thức trắng để bàn chuyện hôn sự của y và Hàn Thước. Còn Hàn Thước thì đang chiếc giường vương vít thở của y. Tuy chính thức cưới hỏi, nhưng y cảm nhận hương vị của cuộc sống tân hôn.

Đó là một niềm vui sướng thầm kín, ẩn giấu nơi sâu thẳm trái tim y.

Bố Mạnh và Hàn Hồng đang hút t.h.u.ố.c ngoài sân, sẽ sớm nhà để tiếp tục bàn việc.

Ban đầu Mạnh Duật Tu chỉ định lẻn lên Hàn Thước một cái chạy xuống ngay. Thế nhưng lúc , y kìm lòng mà bước hẳn trong phòng, khép hờ cửa chỉ để lộ một khe hở nhỏ.

Hàn Thước đang ngủ lơ mơ thì nhận thấy động tĩnh lạ trong phòng, theo bản năng mở mắt , suýt chút nữa thì thót tim.

“Ối giời ơi!”

Trong phòng bật đèn, nguồn sáng duy nhất là từ khe cửa hắt , mà ngay sát mép giường một bóng đen lù lù xổm chằm chằm.

Hàn Thước dụi mắt kỹ mất nửa giây mới nhận đó là Mạnh Duật Tu.

“Mẹ kiếp! Cậu lén lén lút lút làm cái quái gì đấy?”

“Làm sợ hết hồn!”

Mạnh Duật Tu thì thầm: “Anh trai và bố vẫn đang bàn chuyện.”

Hàn Thước vẫn còn ngái ngủ, lúc mới nhớ đêm nay ngủ ở phòng của Mạnh Duật Tu.

“Mấy giờ ?”

“Gần mười hai giờ .”

“Ờ.” Hàn Thước hỏi: “Bao giờ họ mới xong việc?”

Mạnh Duật Tu lắc đầu bảo : “Bố với đang ở ngoài sân, thì mời Thôn trưởng .”

“Cậu ngủ ?”

Mạnh Duật Tu lắc đầu: “Bố bắt , đêm nay chắc ngủ .”

Hàn Thước rõ mặt Mạnh Duật Tu, chỉ thấy đường nét gương mặt mờ ảo trong bóng tối. , vẫn cảm nhận rằng y đang cực kỳ vui vẻ.

Ngay cả tông giọng khi chuyện cũng phảng phất sự nhẹ nhõm, bay bổng.

“Cậu đúng là đồ kỳ quặc, thức trắng đêm mà cũng vui thế cơ ?”

Mạnh Duật Tu đáp lời, nhưng Hàn Thước thấy tiếng khẽ của y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-52.html.]

“Thế nào? Cho xem vết thương xem nào.” Hàn Thước dậy giường, định bảo Mạnh Duật Tu bật đèn.

Mạnh Duật Tu vẫn yên tại chỗ.

“Đừng bật đèn.” Y : “Tôi lén chạy lên đây thôi, lát nữa xuống ngay, chỉ một chút.”

Hàn Thước nhịn : “Tôi thực sự bái phục , đ.á.n.h mà vẫn hớn hở như thế ?”

Mạnh Duật Tu gì, chỉ khẽ gật đầu.

Thực việc Mạnh Duật Tu hôm nay ăn hai trận đòn khiến trong lòng Hàn Thước thấy vô cùng áy náy, dù nhiệm vụ cũng là do cả hai cùng làm.

Trước khi ngủ, tự hỏi, nếu đổi vị trí cho , liệu thể dũng cảm và kiên định như Mạnh Duật Tu ?

Hắn chắc chắn.

Thế nhưng Mạnh Duật Tu thể nghiêm túc thành cuộc đời ngắn ngủi trong cái thế giới vốn thuộc về họ .

Hàn Thước đăm đăm gương mặt y trong bóng tối lâu, khẽ hỏi: “Tại vui thế?... Vì sắp cùng sinh con ?”

Mạnh Duật Tu ngước mắt lên, vẫn im lặng.

Hàn Thước dịu dàng hỏi: “Vì kết hôn với ?”

Khóe môi Mạnh Duật Tu nhếch lên, y chằm chằm Hàn Thước, khẽ khàng đáp: “Muốn.”

“Muốn cùng sinh con...”

“Muốn cùng kết hôn...”

Căn phòng tối, tối đến mức rõ đồ vật xung quanh. Hàn Thước vẫn thể thấy đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì của Mạnh Duật Tu.

Tâm tư của thiếu niên mới lớn thuần khiết nồng nhiệt, đem tất cả những khao khát và nhất trao cho .

Trái tim Hàn Thước bỗng khẽ run động.

Hắn kìm mà dang rộng vòng tay, thở dài nhẹ nhàng với Mạnh Duật Tu: “Lại đây.”

“Cho ôm một cái nào...”

Mạnh Duật Tu mím môi, mang theo đôi mắt ngập tràn ý mà sà lòng Hàn Thước.

Ban đầu Mạnh Duật Tu chỉ định ở vài phút, nhưng vài phút đó y nỡ rời , thế là cứ lữa thêm vài phút nữa. Kết quả là khi y khép cửa phòng xuống nhà, mấy cặp mắt trong phòng khách đều đồng loạt đổ dồn về phía y.

Bố Mạnh thấy con trai với vẻ mặt ngượng nghịu chậm chạp xuống lầu, chỉ nhíu mày thở dài.

Ông để thằng ranh bếp đợi t.h.u.ố.c khô, ai ngờ khi ông và Hàn Hồng hút xong điếu t.h.u.ố.c ngoài sân thì chẳng thấy bóng dáng nó .

Hàn Hồng cũng chỉ lắc đầu ngao ngán, nhưng giờ cũng chẳng còn cách nào, hôn sự đang bàn bạc , gã đành trơ mắt "con lợn" ủi mất "cây cải bắp" nhà .

Hàn Thước ngủ nhà họ Mạnh cả đêm, hai bên gia trưởng cũng chốt xong thời gian dạm ngõ, sính lễ cũng như ngày tổ chức hôn lễ.

Vì thời gian gấp gáp, Mạnh tối qua mời Thư ký thôn tiện đường mời luôn thầy xem ngày trong thôn đến nhà.

Teela - Đam Mỹ Daily

Thế là suốt cả một đêm, ngoài những thủ tục rườm rà, họ còn xem qua cả bát tự của Mạnh Duật Tu và Hàn Thước.

Cứ như , từ lúc nhiệm vụ đến khi m.a.n.g t.h.a.i định ngày cưới, tất cả diễn đầy 24 giờ đồng hồ.

Khi Hàn Thước xuống lầu, Hàn Hồng thông báo cho ba ngày nữa nhà họ Mạnh sẽ sang thôn Tiểu Thạch dạm ngõ. Xét thấy đó cả và Mạnh Duật Tu đều lên thành phố học đại học nên hôn lễ ấn định ngày mùng 3 tháng 8.

Hàn Thước ngờ hiệu suất làm việc của họ cao đến , ngẩn : “Nhanh thế ạ?”

“Còn nhanh cái gì nữa?” Hàn Hồng bực dọc : “Phải tranh thủ lúc bụng mày to mà làm cho xong, bằng để thiên hạ thấy thì điều tiếng c.h.ế.t đấy.”

“...”

Trừ Hàn Thước và Hàn Đình , những còn đều thức trắng đêm. Bố Mạnh Duật Tu khẩn khoản mời em nhà họ Hàn dùng bữa sáng mới về.

Dù chỉ là bữa sáng nhưng Mạnh vẫn chuẩn một mâm cơm thịnh soạn thanh đạm.

“Tiểu Thước, ăn nhiều nhé.” Mẹ Mạnh múc canh cho : “Tối qua bác sơ ý bảo con ăn chút gì lót ngủ, chắc là con đói lắm , nào, sáng nay cố gắng ăn nhiều một chút.”

Hàn Thước ngượng nghịu dậy nhận lấy bát canh: “Dạ, con cảm ơn bác ạ.”

“Ngồi xuống con.”

Sau khi xuống, Hàn Thước lén liếc Mạnh Duật Tu đang cạnh.

Trên làn da trắng trẻo của Mạnh Duật Tu hiện rõ quầng thâm nhạt màu, nhưng tinh thần y cực kỳ , cứ như thể ngủ đủ giấc bảy ngày bảy đêm mới dậy , đôi mắt Hàn Thước sáng bừng.

Thế nhưng khi Mạnh cất lời hỏi, đôi mắt lấp lánh đó bỗng chốc cụp xuống, Mạnh Duật Tu lập tức cúi đầu cầm đũa, im lặng ăn cơm.

Đồng thời, mặt Hàn Thước cũng nóng bừng lên như lửa đốt.

Mẹ Mạnh hỏi Hàn Hồng: “Tiểu Thước mấy tháng ?”

Dù đang bàn chuyện cưới xin, nhưng câu hỏi , Hàn Hồng vẫn tránh khỏi vẻ mặt gượng gạo.

“Dạ, một tháng ạ.”

Vừa Hàn Hồng xong, Mạnh cũng ngượng đến mức nên lời.

Bố Mạnh càng cảm thấy mặt mũi như rơi xuống đất.

Mới một tháng, nghĩa là cái thằng ranh con ngay đêm thi đại học vẫn còn tâm trí để làm chuyện đó.

Thấy con trai cúi đầu, ánh mắt lấp la lấp lánh, bố Mạnh tức giận cầm đũa gõ một cái rõ đau đầu y.

Mạnh Duật Tu kịp né, chỉ đưa tay lên xoa xoa chỗ khi bố dừng tay.

Hàn Thước thấy cũng chỉ nhăn mặt cho cái sự t.h.ả.m hại của y.

Ăn sáng xong, bố Mạnh đích trấn gọi một chiếc xe công nông để đưa em nhà họ Hàn về thôn Tiểu Thạch.

Tối qua lúc tám giờ là ba lớn một đứa nhỏ bước nhà họ Mạnh, thì tám giờ sáng nay là năm lớn một đứa nhỏ bước khỏi cửa.

Mấy dân thôn đang bưng bát ăn sáng gốc cây thấy cả hội thì trêu chọc: “Thầy Mạnh, cô Dương ơi, hỷ sự gì mà nhà cửa nhộn nhịp thế?”

Chuyện đưa ánh sáng, Mạnh cũng chẳng cần giấu giếm làm gì.

tới với dân làng: “Dạ, Tiểu Tu nhà sắp lấy vợ , đến hôm đó mời các ông các bà sang uống chén rượu mừng nhé.”

Lời thốt , dân làng đều đồng thanh chúc mừng rối rít.

Xe công nông còn một lúc nữa mới tới, hai nhà đợi ở đầu thôn.

Dù Mạnh Duật Tu sắp trở thành em rể, nhưng Hàn Hồng thấy y cạnh Hàn Thước với nụ giấu nổi môi thì vẫn thấy khó chịu.

tới kéo Hàn Thước một góc.

“Gì thế ?”

“Mày đây một lát, chuyện với Tiểu Mạnh.”

Hàn Thước nhíu mày lo lắng: “Anh đừng đ.á.n.h nữa đấy.”

“...” Vì mặt bố Mạnh Duật Tu và dân làng, gã nén giọng mắng khẽ: “Mày coi mày là hạng gì hả?!”

Hàn Thước đành ngập ngừng Mạnh Duật Tu một cái, dẫn Hàn Đình chỗ khác.

Dây thần kinh vốn đang thả lỏng của Mạnh Duật Tu lập tức căng như dây đàn, y lí nhí gọi: “Anh...”

“Ừ.” Hàn Hồng khoanh tay, Mạnh Duật Tu nhíu mày : “Vốn dĩ tao đồng ý chuyện của hai đứa, nhưng vì Tiểu Thước nó thích mày nên tao đành chịu. Sau kết hôn , cái tính nết sửa , đừng làm mấy chuyện lung tung vớ vẩn nữa.”

Mạnh Duật Tu gật đầu lia lịa: “Vâng, con ạ.”

“Cưới thì hai đứa cảm thông, bao dung lẫn .”

Mạnh Duật Tu gật đầu: “Con sẽ làm thế ạ, dù cãi thì con cũng sẽ nhường nhịn Hàn Thước.”

Hàn Hồng "hừ" nhẹ một tiếng trong mũi: “Nói thế mới .”

Một tay nuôi lớn đứa em trai ruột, giờ nó sắp lấy chồng, Hàn Hồng lo hết việc, dặn hết lời.

Thế nhưng khi gã còn đang bên đường lải nhải dặn dò, thì bỗng thấy từ đằng xa tiếng chiêng trống khua vang rộn rã.

Những khác ở đầu thôn cũng thấy, đều đổ xô xem chuyện gì.

Trên con đường đất dẫn từ trấn thôn, một đoàn mười mấy thành viên khua chiêng gõ trống tiến , đầu còn hai con lân to đùng sặc sỡ sắc màu.

“Oa! Sư t.ử kìa!” Hàn Đình kéo tay Hàn Thước đòi xem náo nhiệt.

Hàn Thước hỏi Mạnh Duật Tu: “Chuyện gì thế ? Thôn mời đoàn hát về ?”

Mạnh Duật Tu lắc đầu bảo .

Mẹ Mạnh cũng thắc mắc: “Cũng dạo thôn hoạt động gì mà nhỉ?”

Nghe thấy tiếng náo nhiệt, những vốn đang ở trong nhà ăn sáng đều bưng cả bát chạy xem.

“Ái chà, chẳng ông Trấn trưởng đấy ?” Thư ký thôn nãy còn đang trò chuyện với bố Mạnh, giờ tinh mắt nhận Trấn trưởng trấn Bạch Sơn trong đoàn múa lân.

Ông vội vàng chạy đón.

Đến khi đoàn tiến gần hơn, mới thấy hai cây sào trúc cao vút treo một bức băng rôn đỏ chói.

“Trên đó chữ gì thế?” Hàn Hồng hỏi Hàn Thước nheo mắt cho kỹ.

“Nhiệt liệt chúc mừng... Trường trung học Vân Khê...” Hàn Hồng đ.á.n.h vần từng chữ một, “Mạnh Duật Tu... vinh dự đạt thành tích... kỳ thi đại học thành phố Minh Thị năm 1991...”

Đến hai chữ cuối cùng, giọng Hàn Hồng đột ngột cao vút lên, suýt chút nữa át cả tiếng chiêng trống.

“THỦ KHOA?!!!”

Loading...