Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:59:01
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu hành lang đang nhiều bạn học quét dọn vệ sinh, Hàn Thước thật sự túm cổ gã mà tẩn cho một trận trò.
Hắn thật sự chịu thua . Ngày thường vẫn sinh hoạt như bình thường, thế mà cái tên cứ mở miệng là "thai phụ", đóng miệng là "bà bầu", làm thấy sởn cả gai ốc, tự nhiên chút nào.
“Cậu làm gì mà lắm lời thế! Mẹ nó, trai tân mà còn bày đặt làm bộ làm tịch với .”
“...” Mạnh Duật Tu ngượng nghịu đáp: “Tôi ý đó...”
“Lão t.ử mặc kệ ý gì.” Lo ngại hành lang còn khác, Hàn Thước hạ thấp giọng mắng nhiếc: “Dựng phu thì ? Chẳng lẽ làm thì cái thứ bên trong nó chui đ.ấ.m một quả chắc? Tôi bảo , mau mau cái tay lên, đừng làm lỡ thời gian của .”
Mạnh Duật Tu Hàn Thước mắng cho vuốt mặt kịp, đành gật đầu: “Tôi .”
Tiếng chuông tan tiết tự học vang lên, Hàn Thước là đầu tiên vọt khỏi lớp.
Cũng may là Mạnh Duật Tu dạo khá lời. Bảo y đừng lề mề, thế là khi Hàn Thước xuống đến tầng một, y đợi sẵn ở góc rẽ hành lang.
Hôm nay hai bọn họ vẫn chọn vị trí chân tường phía khu nhà học.
Vì bắt đầu từ tối nay, Hàn Thước hạ quyết tâm mở đợt "cày" nhiệm vụ điên cuồng, nên giục Mạnh Duật Tu mau về ký túc xá lấy kem dưỡng, còn bản thì phía trường đợi .
Lúc học sinh vẫn rời khỏi lớp , mấy phòng học vẫn còn sáng đèn nên ánh sáng phía khu nhà đến mức tối đen như hũ nút.
Hàn Thước nhẩm tính, làm xong thì ít nhất đợi thêm hai mươi phút nữa, cho đến khi các lớp tắt hết đèn. Mà từ lúc đó đến khi ký túc xá đóng cửa vẫn còn 40 phút, đủ để hai làm xong nhiệm vụ chạy về rửa mặt đ.á.n.h răng.
Một lúc , Mạnh Duật Tu cũng tới, chỉ điều dáng vẻ cứ như tên trộm, cứ dáo dác đông ngó tây.
Hàn Thước thúc giục y nhanh lên. Mạnh Duật Tu ngập ngừng đến sát chân tường, ép giọng thật thấp: “Lúc ngang qua sân vận động, thấy mấy đang tản bộ ở đó.”
Vị trí chân tường cách sân vận động ít nhất 100 mét, qua đây vòng qua góc tường, hơn nữa lúc đèn trong lớp chỉ còn sót một hai gian, bóng tối hầu như bao trùm vạn vật.
Thực Hàn Thước cũng chẳng ham hố gì chuyện làm ở bên ngoài, nhưng chẳng là do bất khả kháng ? Nếu bọn họ tiền thời gian thì việc gì khổ sở như lũ ch.ó hoang thế ?
“Không , tản bộ ở sân vận động chứ hâm mà tản bộ tận đây.” Hàn Thước hỏi y: “Đồ ?”
Mạnh Duật Tu lôi từ túi áo khoác một lọ kem dưỡng và một chiếc đèn pin.
“Cậu mang đèn pin theo làm gì?” Hàn Thước thắc mắc.
Mạnh Duật Tu bảo trời tối, sợ lúc về Hàn Thước vấp ngã.
Hàn Thước thấy phiền phức, bảo y nhét đèn pin túi quần, giục y mau vặn nắp lọ kem .
Mạnh Duật Tu vặn nắp ngay, mà cầm chiếc áo khoác đang vắt tay choàng lên Hàn Thước.
“Làm gì đấy?”
Mạnh Duật Tu đáp: “Chỗ gần ruộng, gió đêm to lắm, bây giờ để cảm lạnh .”
“...” Nhìn cái cách y trịnh trọng khoác áo cho , Hàn Thước cạn lời, buồn : “Lần đầu tiên thấy làm chuyện mà cởi quần áo lo mặc thêm áo đấy.”
Khoác áo xong, Mạnh Duật Tu căng thẳng quan sát xung quanh một vòng, bảo đảm thứ ba mới lén lút kéo khóa quần xuống, vặn nắp lọ kem, móc một mớ cao sệt tự bôi cho .
Mạnh Duật Tu cảm thấy sống quy củ suốt 18 năm nay, đây là đầu tiên làm chuyện táo bạo thế . Thực đầu thành công của bọn họ cũng là ở ngoài trời, nhưng lúc đó và bây giờ khác .
Khi trời lạnh giá tuyết, khả năng gặp sống là bằng . giờ thời tiết ấm dần, tuy chắc chắn sẽ lảng vảng đây, nhưng tiếng đùa thỉnh thoảng vọng từ phía sân vận động, Mạnh Duật Tu vẫn khỏi lo sợ, dây thần kinh căng như dây đàn.
Thực y và Hàn Thước khá lâu "làm", y cũng khao khát lắm, khao khát đến mức dù ở trong cảnh , cần chạm Hàn Thước thì chỗ đó phản ứng .
y dám lỗ mãng, bởi vì thể chất của Hàn Thước giờ khác xưa, y thể vội vàng hấp tấp như mấy . Tất nhiên, tình huống , với cái da mặt mỏng của y thì cũng chẳng thể làm gì quá trớn.
Thấy y chuẩn xong, Hàn Thước cũng nhanh chóng tụt quần xuống một nửa. Phải là làm chuyện mùa xuân dễ dàng hơn mùa đông nhiều. Với Mạnh Duật Tu thì khác mấy, nhưng với thì đúng là thiên đường.
Nghĩ mà xem, cái hồi mùa đông, riêng việc cởi quần thôi là một cực hình: hết quần ngoài đến quần len, hết quần len đến quần giữ nhiệt, mới đến quần lót, tầng tầng lớp lớp như bóc kén tằm. Còn bây giờ, chỉ cần "xoẹt" một cái là xong xuôi gọn lẹ.
“Xong , nhanh lên.” Hàn Thước giục một tiếng, sực nhớ điều gì, bảo Mạnh Duật Tu đợi tí, đoạn thò tay túi áo khoác của đối phương lấy chiếc đèn pin . Bật đèn lên, nắm lấy cổ tay y.
“Chuyện gì thế?” Mạnh Duật Tu hỏi.
“Để chắc ăn, căn giờ .” Hàn Thước soi đèn pin chăm chú kim đồng hồ đang chạy, bảo Mạnh Duật Tu: “Giờ là 9 giờ 19 phút, chúng nhất định làm đến 9 giờ 49 phút, thôi cứ 50 phút cho nó bảo hiểm.”
Mạnh Duật Tu gật đầu: “Ừ.”
Hàn Thước tắt đèn pin, nhét trả túi Mạnh Duật Tu, đó hiệu cho y bắt đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-45.html.]
Mạnh Duật Tu ngước mắt dãy nhà học tắt thêm một ngọn đèn nữa, y hít sâu một chậm rãi tiến gần Hàn Thước. Giờ y chút kinh nghiệm nên động tác thuần thục hơn hẳn. Có điều lúc y thể chỉ lo cho sướng , mà còn để ý đến cái bụng của Hàn Thước.
Chính vì cái sự rón rén thái quá đó mà ngay cả Hàn Thước cũng nhịn mà phun tào: “Cậu đang làm cái trò gì đấy?”
“Có làm gì ...”
Teela - Đam Mỹ Daily
“Cậu còn thể lề mề hơn nữa ? Cứ cái đà , lão t.ử tự dùng tay còn sướng hơn .” Hàn Thước lầm bầm lầu bầu: “ là chịu, đầu tiên thấy làm chuyện mà làm cho buồn ngủ luôn đấy.”
“... Tôi lo.” Mạnh Duật Tu ngập ngừng.
“Lo cái gì?”
Mạnh Duật Tu nhíu mày: “Lo là... chạm đứa nhỏ.”
“...” Hàn Thước cạn lời tập. Vốn dĩ làm nhiệm vụ trong cảnh đủ bực bội , khó khăn lắm mới chút cảm hứng, thế mà một câu của Mạnh Duật Tu chẳng khác nào dội gáo nước lạnh, dập tắt hưng phấn của .
Cũng may ở thế động, chứ nếu là chủ động, chắc "hỏng súng" luôn vì mất hứng.
Hàn Thước nhắm mắt mở mắt, nghiến răng : “Thế giờ thế nào? Rốt cuộc làm ?”
Nghe giọng gắt lên, tim Mạnh Duật Tu thót một cái, y vội vàng: “Cậu khẽ thôi...” Đoạn, y mím môi: “Tôi bảo là làm.”
“Thế thì nghiêm túc cho , chúng nhiều thời gian , lát nữa còn về rửa mặt đ.á.n.h răng ngủ, động đậy cái lên xem nào!”
“Biết .” Lúc Mạnh Duật Tu mới chịu đẩy nhanh tiến độ một chút.
Ngặt nỗi, cứ làm vài cái y hỏi một câu: “Bụng đau ?”
“Có thấy khó chịu chỗ nào ?”
Hàn Thước cảm thấy đang làm chuyện mà là đang khám bệnh ở bệnh viện thì đúng hơn. Hắn thực sự bái phục cái tính lải nhải của gã . Giờ bụng còn to mà thế, còn đến mức nào nữa.
Mạnh Duật Tu cứ như đang xay đậu hũ, rờ rẫm mãi xong. Hàn Thước bao giờ thấy gã lảm nhảm đến thế, mà gân xanh thái dương giật thình thịch. Cuối cùng, chịu nổi nữa, rủa thầm một câu: “Mẹ nó, câm miệng cho !”
Mạnh Duật Tu im bặt, và cùng lúc đó, Hàn Thước cũng mím chặt môi.
Bởi vì cả hai đều thấy tiếng bước chân đang tiến gần, kèm là tiếng trò chuyện của một đôi nam nữ.
Hai cứng đờ cả . Mạnh Duật Tu theo bản năng định rút lui, nhưng đột nhiên Hàn Thước chộp lấy cổ tay.
“Đợi !” Hàn Thước nhanh tay rút đèn pin từ túi y . Nhân lúc tiếng đôi nam nữ còn ở xa, vội bật đèn pin chiếu cổ tay Mạnh Duật Tu.
“Mẹ nó! Còn thiếu một phút nữa!”
Tim Mạnh Duật Tu nảy lên bần bật, y thốt lên khe khẽ: “Có đến kìa!”
“Tôi !” Hàn Thước mà cuống cho : “ chỉ thiếu đúng một phút thôi!”
Mạnh Duật Tu hỏi: “Ý là ?”
“Chỉ thiếu một phút! Đến nước thể bỏ cuộc ! Nếu 29 phút đó coi như đổ sông đổ biển hết !” Nghĩ đến việc hai đêm hôm lén lút phí bao nhiêu công sức, lòng Hàn Thước như thắt .
Mạnh Duật Tu trố mắt , dám tin tai . Y thấy Hàn Thước đúng là phát điên vì nhiệm vụ . Y chỉ còn cách nhấn mạnh một nữa để đ.á.n.h thức lý trí của : “ đang tới! Sẽ phát hiện đấy!”
Hàn Thước rủa thầm một câu: “Cậu chỉ cần câm mồm là ai phát hiện hết. Ngoan, mau ngậm miệng , chúng tranh thủ nốt mấy chục giây cuối cho xong nhiệm vụ !”
“...” Mạnh Duật Tu thực sự rơi thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng y hiểu rõ Hàn Thước coi trọng nhiệm vụ đến nhường nào, nên đành c.ắ.n răng tiếp tục.
Bên tiếng càng lúc càng gần, bên hai đang chạy đua với thời gian.
Mạnh Duật Tu trải qua những giây phút dày vò nhất cuộc đời : một mặt tranh thủ thời gian thành nhiệm vụ, một mặt cẩn thận làm đau Hàn Thước, mặt khác nơm nớp lo sợ bắt quả tang. Toàn bộ cơ bắp y căng cứng đến mức cực hạn, ngay cả nhịp thở cũng cố gắng kìm nén.
Tương tự, tim Hàn Thước cũng đập thình thình như đ.á.n.h trống. Hắn thầm cầu nguyện trong lòng, xin đôi nam nữ chậm một chút, ít nhất là để bọn họ làm cho đủ 30 phút...
Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc đang mải mê cầu khấn, phía bỗng hẫng một cái. Chưa kịp phản ứng gì, Mạnh Duật Tu nhanh tay kéo quần lên cho . Cùng lúc đó, bóng dáng đôi nam nữ xuất hiện ở góc tường.
Cả Hàn Thước và Mạnh Duật Tu đều một phen hú vía, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Có lẽ vì tiết trời ấm áp, mùa xuân về nên cũng ít đôi học sinh yêu đương vụng trộm. Đôi nam nữ thấy chỗ cũng thì vội vàng rời tìm chỗ khác.
Hàn Thước giật bừng tỉnh, vội vàng bật đèn pin lên. khi thấy thời gian đồng hồ của Mạnh Duật Tu, suýt chút nữa thì tối sầm mặt mày mà ngất xỉu tại chỗ.
Mạnh Duật Tu vội hỏi: “Đến giờ ?”
“Mẹ nó!” Hàn Thước chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c đau nhói như sắp phun một ngụm máu: “Còn thiếu đúng mười giây nữa mới đến phút thứ 49!”