Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 44.1
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:57:59
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Duật Tu hít sâu một , hỏi khẽ:
“Cậu bắt đầu thấy triệu chứng ?”
Teela - Đam Mỹ Daily
Hàn Thước nặng nề gật đầu: “Ừ, cứ thấy nôn nao buồn nôn, đầu óc choáng váng, cả chẳng còn tí sức lực nào.”
Nói xong câu , dường như Hàn Thước kiệt sức, mệt mỏi nhắm nghiền mắt .
Mạnh Duật Tu Hàn Thước đang yếu ớt như chú gà bệnh, trong lòng y nhất thời dâng lên những cảm xúc vô cùng phức tạp.
Nếu như đầu tiên suy đoán Hàn Thước thai, ngoài sự căng thẳng thì Mạnh Duật Tu thấy hoảng sợ nhiều hơn, thì lúc , khi chính tai xác nhận, trong lòng y nảy sinh một chút cảm giác khó gọi thành tên.
Có lẽ do ngày hôm đó tiệc rượu quá ồn ào, cộng thêm sự đả kích về thế giới quan quá lớn khiến đầu óc y hỗn loạn, chẳng kịp suy nghĩ sâu xa. Cũng lẽ vì lúc gian thật yên tĩnh, chỉ hai bọn họ, nên y mới cảm nhận tâm cảnh của rõ ràng hơn.
Ngay phút giây , lý trí bảo cho Mạnh Duật Tu rằng: Hàn Thước thật sự đang mang thai, và đứa trẻ trong bụng chính là con của y.
Nguyên bản y và Hàn Thước là hai cá thể độc lập, nhưng vì đứa nhỏ , từ nay về bọn họ một sợi dây liên kết chặt chẽ.
Vừa xuất hiện ý nghĩ đó, nhịp thở của Mạnh Duật Tu kìm mà trở nên dồn dập, thậm chí chút hoảng loạn. Y run rẩy đưa ngón tay chạm khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của Hàn Thước, sờ sờ tấm chăn , dáng vẻ hệt như một chồng đang bối rối vợ lâm bệnh.
Y chẳng chăm sóc t.h.a.i thế nào, chỉ thể nhỏ giọng hỏi: “Hàn Thước, khó chịu lắm ?”
Hàn Thước chậm rãi gật đầu, đó mới mở mắt đáp: “Mạnh Duật Tu.”
“Tôi đây.” Mạnh Duật Tu nghiêm túc lắng .
“Đợi khỏe , chúng bắt đầu làm nhiệm vụ .” Nói xong câu , Hàn Thước thở hắt một .
“Được.” Mạnh Duật Tu chậm rãi nắm lấy bàn tay lạnh của Hàn Thước. Y chăm chú vẻ mặt bệnh tật của một hồi hỏi: “Hàn Thước, đói ? Muốn ăn chút gì ?”
Nghe , thấy Mạnh Duật Tu lộ rõ vẻ khẩn trương, Hàn Thước chợt thấy buồn . vì sức, chỉ thể gằn từng chữ: “Ăn cái rắm mà ăn... Tiền mà ăn? Giờ ăn củ cải còn thấy lao lực nữa là.”
“...” Hai câu khiến Mạnh Duật Tu hổ giấu mặt .
Thấy y rũ mắt im lặng, Hàn Thước y lòng nên khẽ nhéo nhéo ngón tay y: “Thôi đừng nghĩ nhiều. Giờ kiếm đồ ăn về cũng chẳng nuốt nổi. Tôi cần nghỉ ngơi một lát, về lớp học .”
Mạnh Duật Tu , y lắc đầu: “Tôi ở với .”
Hàn Thước: “Còn những hai tiết nữa, chẳng giờ giải lao mười phút còn dạy kèm cho ? Mau kiếm tiền ? Giờ chúng nhiều thời gian để lãng phí , mau.”
Mạnh Duật Tu nhíu mày lời nào.
“Chậc, ngủ một giấc, ở đây thì làm gì? Chẳng lẽ gánh bệnh hộ , là m.a.n.g t.h.a.i hộ chắc?” Hàn Thước tuôn một tràng dài xong thì gắt gao nhíu mày, sắc mặt khó coi vô cùng. Hắn đẩy tay Mạnh Duật Tu : “Mẹ nó, đừng chọc cáu, nữa là nôn đấy.”
“Tôi , về lớp ngay đây.” Mạnh Duật Tu vội vàng nhét tay Hàn Thước trong chăn, cẩn thận tém góc chăn cho thật kín.
Đợi đến khi Hàn Thước nhắm mắt, nhịp thở bình , Mạnh Duật Tu mới nhẹ nhàng leo xuống giường.
Thực chất y là một trách nhiệm. Sau khi thu phí dạy kèm của bạn học, nào y cũng tận tâm tận lực. Thế nhưng từ ký túc xá trở về lớp, y chẳng tài nào tâm trung học hành, ngay cả mười phút chơi dạy kèm cũng cứ thất thần.
Trong ký túc xá bật đèn, dù là ban ngày thì ánh sáng cũng chẳng bao nhiêu. Ở cái thời buổi nghèo khó , Hàn Thước học, thi đại học, mà lúc cơ thể khỏe vì m.a.n.g t.h.a.i chỉ thể lủi thủi một chiếc giường ký túc.
Nghĩ đến đó, lòng Mạnh Duật Tu thắt vì xót xa.
Y bỗng nhớ một mẩu tin từng mạng, về một vợ m.a.n.g t.h.a.i ăn tới hai mươi quả bí đỏ. Lúc đó, ý nghĩ đầu tiên của y là chồng của phụ nữ thật vô dụng. giờ đây, y tự vận vai chồng vô dụng đó, thậm chí còn tệ hơn. Ít nhất vợ còn bí đỏ để ăn, còn Hàn Thước ăn một củ cải cũng là điều xa xỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-44-1.html.]
Cảm giác thất bại nồng đậm bủa vây lấy Mạnh Duật Tu.
Y thọc tay túi quần, vân vê mấy tờ tiền lẻ luôn ấm cơ thể sưởi nóng, tổng cộng hai đồng ba hào.
Vì mới khai giảng, bài vở nặng nề nên bạn học đăng ký dạy kèm nhiều. Vốn dĩ y định nộp hết tiền cho Hàn Thước, nhưng chê ít, bảo y cứ gom nhiều nhiều một chút đưa cả thể cho đỡ lặt vặt.
Y nên động tiền , Hàn Thước chắc chắn cũng y tiêu nó. Bởi vì thời gian của bọn họ ở thế giới còn nhiều, một khi sức khỏe Hàn Thước khá hơn, chắc chắn sẽ điên cuồng làm nhiệm vụ. Tiền học kỳ khó xoay xở, bản y kiếm bao nhiêu, còn Hàn Thước thì chẳng còn thời gian nhặt đồng nát nữa.
Nghĩ đoạn, Mạnh Duật Tu bầu trời xanh ngoài cửa sổ, thở dài thườn thượt.
Thế nhưng khi tiếng chuông tan học vang lên, y vẫn kìm lòng mà bước chân về phía nhà ăn.
Y lấy ca men và chén của , ăn vội ăn vàng ngay tại nhà ăn. Ăn xong, y cầm theo cặp lồng của Hàn Thước, tiến thẳng đến cửa sổ bán đồ ăn chín.
Dù nhà ăn nấu thức ăn nhưng thường ngày, ngoại trừ các thầy cô giáo, chỉ những học sinh nhà ở huyện lỵ, điều kiện khá giả mới dám mua đồ ở cửa sổ .
Mạnh Duật Tu học ở đây lâu, nhưng đây cũng là đầu tiên y cửa sổ bán thức ăn. Y ngước mắt bảng đen nhỏ treo bên cạnh, đó ghi giá các món. Thực đơn chẳng mấy món, giá cũng hề rẻ. Ánh mắt Mạnh Duật Tu dừng ở món thịt kho tàu giá một đồng.
Bác gái bán cơm thấy học sinh thẫn thờ hồi lâu, liền hỏi: “Muốn ăn món nào? Thịt kho tàu nhé?”
“Để cháu xem ạ.” Mạnh Duật Tu đáp, ngón tay len lén siết chặt tiền trong túi quần.
“Lớp 12 ?” Bác gái hỏi tiếp.
Mạnh Duật Tu gật đầu.
“Mua phần thịt kho mà ăn, cuối cấp áp lực lắm, thỉnh thoảng ăn tí thịt mới sức mà học.”
Đôi mắt đen láy của Mạnh Duật Tu khẽ động. Những lời của bác gái như chạm đúng tâm can y, trong đầu y lúc chỉ quanh quẩn bốn chữ “ sức mà học”.
“Phiền bác cho cháu một phần thịt kho tàu ạ.”
“Được thôi!” Bác gái múc một muôi lớn, những miếng thịt kho tàu bóng bẩy mỡ màng hiện . Bác hỏi: “Đổ cặp lồng hả?”
Mạnh Duật Tu đưa chiếc cặp lồng rửa sạch . Đợi bác gái trút thịt xong, y vội vàng đậy nắp, ôm khư khư hai chiếc hộp trong lòng chạy như bay về ký túc xá.
Lúc , các bạn học phòng 7 phần lớn ăn xong và trở về. Khi Mạnh Duật Tu bước , khí trong phòng khá náo nhiệt nhưng âm thanh quá lớn, lẽ đều đang bệnh.
Mạnh Duật Tu là khách quen của phòng nên ai nấy đều thiện chào hỏi. Với hai bạn của Hàn Thước là Hột Vịt Bắc Thảo và Đậu Phụ, y càng quen mặt hơn.
Y nhờ Đậu Phụ cầm giúp hai chiếc hộp cơm cởi giày, leo lên giường.
Hột Vịt Bắc Thảo đ.á.n.h thấy mùi thơm, mũi cứ hít hà liên tục: “Thơm quá, thịt kho tàu hả?”
Đậu Phụ đẩy một bên: “Của Mạnh Duật Tu mua cho Hàn Thước, liên quan gì đến mày.”
Hột Vịt Bắc Thảo thèm thuồng nuốt nước miếng: “Ngửi tí cũng cho ?”
Mạnh Duật Tu nhận hộp cơm từ tay Đậu Phụ, lời cảm ơn sang Hàn Thước. Hắn vẫn đang ngủ, sắc mặt vẻ khá hơn lúc chiều. Y đưa một tay vỗ nhẹ lên vai : “Hàn Thước, Hàn Thước.”
“Hửm?...” Hàn Thước đ.á.n.h thức, nhập nhèm mở mắt. Thấy mặt Mạnh Duật Tu, theo bản năng càm ràm: “Sao chạy tới đây ? Không kiếm tiền ?”
Mạnh Duật Tu đáp: “Tan học .”
“À, thế ?” Hàn Thước tựa đầu gối, quanh phòng một lượt cho tỉnh táo hơn, chống tay định dậy: “Ừ, đúng là giờ ăn cơm tối .”
“Tôi mua về cho , giường ăn .” Mạnh Duật Tu vội vàng đỡ Hàn Thước dậy, lót gối cho . Thấy dựa vẫn thoải mái, y quanh một vòng tiện tay vớ luôn cái gối của Hột Vịt Bắc Thảo kê thêm .