Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:09:07
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Về câu của Mạnh Duật Tu: “Nếu ở bên cạnh thì đừng mà núi trông núi nọ”, Hàn Thước dành cả buổi chiều để nghiền ngẫm.
Sau khi trả thư tình cho Tưởng Tiểu Văn, Hắn bình tâm suy nghĩ : Một Mạnh Duật Tu vốn dĩ luôn khó ở, Hắn cũng thấy ngứa mắt, bỗng nhiên đổi thái độ như thế? Dù hiện tại biểu hiện của y vẫn hẳn là nồng nhiệt, nhưng trong tai Hàn Thước, câu đó chẳng khác nào một lời chấp nhận ngầm, chỉ là cách kín đáo mà thôi.
Nếu dịch thẳng thì chính là: Mạnh Duật Tu ở bên cạnh Hàn Thước, nên sẽ chấp nhận sự tiếp cận của bất kỳ ai khác.
Lúc c.h.ế.t sống đồng ý, điều gì khiến nó đổi tính đổi nết nhanh như ?
Hàn Thước quyết định tan học sẽ tìm y để giải đáp thắc mắc. Thế nhưng chuông reo, Hắn mò sang thì vẫn đụng một gương mặt đen xì như nhọ nồi, khiến Hắn ngơ ngác.
“Chuyện là thế nào đây?” Hàn Thước kéo tay áo Mạnh Duật Tu lạch bạch chạy theo khỏi khu giảng đường: “Đừng nhanh thế, chuyện chút .”
Mạnh Duật Tu mất kiên nhẫn quát bảo Hắn cút .
Hàn Thước bèn giở thói tiểu lưu manh, chặn mặt y. y rẽ trái Hắn chắn trái, y lách Hắn chặn . Mạnh Duật Tu trừng mắt Hắn.
“Nói , rốt cuộc vì cái gì mà giận?”
Dù Mạnh Duật Tu trông vẻ chín chắn hơn bạn bè cùng lứa, nhưng chung quy vẫn là một thiếu niên 17 tuổi, cách che giấu cảm xúc hảo. Y nghẹn một bụng hỏa suốt cả buổi chiều, vốn định để nó tự tiêu hóa dần, nhưng vẻ mặt cợt nhả của Hàn Thước lúc như đổ thêm dầu lửa.
Y hít một thật sâu, gằn giọng: “Cậu thật sự vì giận?”
“Nói , .” Hàn Thước lập tức thu vẻ bỡn cợt.
Mạnh Duật Tu vạch trần hành vi " núi trông núi nọ" của Hắn, nhưng lòng tự trọng cho phép y thốt những lời giống như một vợ oán phụ. Y chỉ thể nghiến răng : “Vì nhận đống thư đó.”
Teela - Đam Mỹ Daily
“Hả?” Hàn Thước giật khóe miệng, cạn lời: “Chẳng bảo mang trả ?”
“ bảo trả là trả luôn chắc?”
“...” Mẹ kiếp! Hàn Thước thầm mắng, đúng là ngang ngược hết phần thiên hạ. “Chỉ vì thế thôi ?”
Thấy thái độ xem nhẹ của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu càng khó chịu, y tiếp tục bồi thêm: “Và rủ chơi bóng.”
Nhìn cái vẻ mặt cau nhưng đầy vẻ "ngạo kiều" (kiêu ngạo mà đáng yêu) của Mạnh Duật Tu, Hàn Thước suýt thì phì . Hóa tên nhóc 17 tuổi dỗi vì thấy Hắn suốt ngày chơi bóng với Cao Trạch.
Hắn bá vai y, nhân lúc ai chú ý thì bóp nhẹ vai y một cái, nhỏ giọng dỗ dành: “Được , sẽ rủ chơi cùng. Trời đất, cứ tưởng chuyện gì kinh thiên động địa lắm làm giận thế, khiến cả buổi học hôm nay chẳng tập trung gì.”
Lời ngọt ngào cùng hành động thiết của Hàn Thước khiến tim Mạnh Duật Tu mềm quá nửa. đúng lúc , Hàn Thước "vạ miệng" bồi thêm một câu:
“Ngày mai tìm Cao Trạch, nhất định sẽ gọi theo.”
Ngay giây , Mạnh Duật Tu hất văng tay Hắn . khi y định nổi trận lôi đình thì từ khóe mắt bỗng thấy bóng dáng ai đó. Không một lời giải thích, Mạnh Duật Tu như con thỏ giật , thoắt cái chạy biến về phía khu giảng đường.
“Này! Bị thần kinh , chạy?” Hàn Thước còn đang ngơ ngác thì tiếng gọi:
“Thước ơi!”
Hắn đầu , mừng kinh ngạc: “Anh!”
Thì là Hàn Hồng dắt theo bé Hàn Đình đến thăm. Thấy chú, đôi chân ngắn tũn của tiểu Đình chạy lon ton nhào thẳng lòng Hàn Thước. Hắn bế thốc thằng bé lên.
“Anh, lên đây? Đình ốm ?” Thấy thằng bé hồng hào, Hắn mới thở phào.
“Hôm nay sinh nhật chú mà chú quên ?” Hàn Hồng hiền: “Sáng chủ nhật chú bảo tuần ở trường học bù về, hôm nay làng xe máy kéo lên huyện, 8 rưỡi tối mới về nên định lên tổ chức sinh nhật cho chú.”
Hàn Thước cảm động đến phát , nhưng lo lắng: “Cặp lồng của em chắc đủ cho ba ăn .”
Hàn Hồng xoa đầu Hắn: “Ngốc ạ, hôm nay ba cha con ăn tiệm, bao!”
Thế là cả nhà dắt díu quán mì ngoài cổng trường. Hàn Thước còn cẩn thận chạy xin phép chủ nhiệm nghỉ một buổi tự học tối để thoải mái bên .
Ba trong quán mì nhỏ ấm cúng giữa cái lạnh miền biên viễn. Hàn Hồng gọi cho Hàn Thước và tiểu Đình hai bát mì thêm hai quả trứng ốp vàng ruộm, còn thì chỉ ăn bát mì chay. Hàn Thước tiết kiệm, lòng thắt . Trong túi Hắn hai đồng tiền lẻ từ việc thu gom phế liệu, Hắn lén rút một đồng đưa cho chủ quán: “Lão bản, cho bát thêm một quả trứng nữa!”
Thấy Hàn Hồng ngạc nhiên, Hàn Thước bèn dối là kiếm tiền từ việc... lấy nước nóng thuê cho các bạn cùng phòng. Nghe , Hàn Hồng những mắng mà còn tự hào vì em xoay xở. Bữa cơm sinh nhật giản dị nhưng tràn ngập tiếng và tình .
Đến lúc tiễn hai cha con chỗ xe máy kéo để về làng, Hàn Thước quyến luyến mãi rời. Khi chiếc xe máy kéo nổ máy xả khói đen kịt khuất dần trong màn đêm, Hắn mới lủi thủi xách chiếc cốc tráng men rỗng chạy ngược quán mì.
Hắn gọi thêm một bát mì nóng hổi, quên dặn thêm một quả trứng ốp thật ngon để mang về cho Mạnh Duật Tu. Hắn nghĩ bụng: Ăn cái bát mì nóng hổi thơm phức , là sắt đá cũng tan chảy thôi.
Để giữ nhiệt, Hàn Thước cởi cúc áo bông, nhét chiếc cốc tráng men sát lồng n.g.ự.c . Về đến trường, bát mì vẫn còn nóng hổi.
Lúc buổi tự học tối kết thúc, học sinh đang nháo nhào tắm rửa vệ sinh. Hàn Thước chạy sang phòng Mạnh Duật Tu nhưng bảo là y về. Hắn ôm cái cốc tìm, thì tình cờ gặp y hành lang.
Mạnh Duật Tu vẫn lạnh lùng định lướt qua. Hàn Thước nắm tay áo y, bí mật lôi chiếc cốc từ trong n.g.ự.c áo như khoe báu vật: “Cho xem cái , đảm bảo xong là hết giận luôn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-27.html.]
Mạnh Duật Tu tưởng Hắn giở trò gì đó, theo thói quen định hất tay . Nào ngờ, một tiếng “Choảng” chát chúa vang lên.
“Mẹ kiếp! Cậu làm cái quái gì thế hả?!” Hàn Thước hét lên, tay cuống quýt phủi đống nước dùng b.ắ.n tung tóe lên áo len.
Bát mì rơi xuống đất, nước canh nồng nặc mùi thơm đổ lênh láng. Hàn Thước xót xa nhặt chiếc cốc lên, may là mì và trứng vẫn còn bên trong.
Nhìn vẻ mặt sắc sẹm và đầy tổn thương của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu bỗng thấy hoảng loạn. Y định đưa tay chạm Hắn, nhưng Hàn Thước phắt dậy.
Cái cảm giác cả quãng đường dài ôm bát mì nóng trong ngực, mong chờ thấy sự cảm động mặt đối phương, để hắt hủi một cách tàn nhẫn khiến Hàn Thước nổ tung. Trái tim nóng hổi của Hắn như dẫm nát gót giày.
“... Hàn Thước.” Mạnh Duật Tu lí nhí.
“Cút !” Hàn Thước gầm lên, ôm chiếc cốc chạy thẳng về phòng.
Đêm đó, Mạnh Duật Tu trằn trọc ngủ nổi. Hình ảnh ánh mắt tổn thương của Hàn Thước cứ hiện trong đầu. Y lẻn sang phòng Hắn, nhưng chỉ dám ngoài cửa về.
“Mạnh Duật Tu.” Cao Trạch bỗng huých chăn y.
“Gì?”
“Hôm nay sinh nhật Hàn Thước đấy, hai ông thế, ông tặng quà gì để tao tham khảo?”
Mặt Mạnh Duật Tu biến sắc: “Sinh nhật Hàn Thước?”
“Ông ? Lúc nãy gặp ở cầu thang nó bảo xin nghỉ ăn sinh nhật với trai...”
Tiếng chuông tắt đèn vang lên, Cao Trạch vội về giường. Trong bóng tối, Mạnh Duật Tu thấy lòng nặng trĩu. Y nghĩ đến việc Hàn Thước lặn lội ngoài trời lạnh, mang bát mì nóng hổi về cho ...
Quá nửa đêm, Mạnh Duật Tu chịu nổi nữa. Y mặc quần áo, rón rén mở cửa sang phòng lớp 7.
Tìm giường của Hàn Thước, y trèo lên thượng phô, lay nhẹ vai Hắn. Hàn Thước đang ngủ say đ.á.n.h thức, định hét lên thì một bàn tay ấm áp bịt chặt miệng.
“Suỵt, là .”
Nhận giọng Mạnh Duật Tu, cơn giận từ tối trỗi dậy, Hàn Thước gắt: “Đến đây làm gì?”
Trong bóng tối, Mạnh Duật Tu cúi sát xuống, thở phả tai Hắn, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, đầy vẻ hối : “Hàn Thước... đói...”
Hàn Thước sững .
“Mì... mì của còn đó ?”
Mẹ kiếp! là cái đồ ăn mềm ăn cứng! Hàn Thước c.h.ử.i thầm trong lòng nhưng tay bắt đầu mặc áo để xuống giường. Hắn lấy chiếc cốc mì lạnh ngắt như cục đá, rót thêm ít nước nóng từ bình thuỷ đưa cho y.
Hai hành lang lộng gió. Hàn Thước khoanh tay tựa lưng tường, Mạnh Duật Tu xì xụp ăn bát mì nguội ngắt một cách ngon lành, uất ức trong lòng bỗng chốc tan biến.
“Ăn nổi thì đừng ép.” Hàn Thước bảo.
“Không , ngon mà.” Mạnh Duật Tu , “Chỉ lạnh chút thôi.”
Hàn Thước im lặng một giây, bất ngờ bước tới, vòng tay từ phía ôm chặt lấy y. Mạnh Duật Tu khựng .
“Không bảo lạnh ? Thế ấm hơn ?”
Hàn Thước thấp hơn y nửa cái đầu, nên Hắn tựa cằm hõm vai y. Trong ánh đèn mờ ảo, Mạnh Duật Tu thể thấy hàng lông mi dài của Hắn rung động. Tim y đập loạn nhịp.
“Hàn Thước, xin .”
Hàn Thước hừ nhẹ trong mũi.
“ hôm nay là sinh nhật .”
“Thôi bỏ , qua . Vốn định mời ăn mì mà...”
“Hàn Thước...” Mạnh Duật Tu ngập ngừng, “Cậu bảo ở đây là nhất, nhưng chơi với khác quá.”
Hàn Thước bật : “Ông đang về Cao Trạch đấy ? Chẳng vì ông thèm đếm xỉa đến tao ? Với cả Cao Trạch làm so với ông? Nếu hôm nay Cao Trạch làm đổ bát mì, tao đ.ấ.m cho nó mấy phát . Nếu đây là nó, dù nó đóng băng tao cũng chẳng thèm ôm .”
Mạnh Duật Tu run run hỏi: “Chỉ ôm mỗi thôi ?”
“Vớ vẩn! Thế nên đừng mà bảo tao với khác hơn ông nữa.”
Mạnh Duật Tu ăn hết bát mì, uống sạch cả nước dùng. Y đầu , hàng lông mi và đôi môi đang mấp máy của Hàn Thước ở cách cực gần. Không kìm chế nữa, y cúi đầu hôn xuống.
Hàn Thước đờ . Trong bóng tối, Hắn thấy đôi tai đỏ ửng của đối phương, nhưng thấy rõ mồn một đôi mắt sáng rực, đang rung động mãnh liệt của Mạnh Duật Tu.