Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:15:14
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở thế kỷ 21, dù tuổi đời còn trẻ nhưng Mạnh Duật Tu luôn nổi tiếng là cảm xúc định. Vậy mà từ khi xuyên thế giới , gặp Hàn Thước, y cảm thấy như thể bao nhiêu cái bực dọc của mười bảy năm cuộc đời cộng cũng bằng một góc của hiện tại. Đặc biệt là hôm nay, y tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng, chẳng cách nào bình tâm .

Giờ phút , Mạnh Duật Tu thấy chẳng khác gì một đứa trẻ đang nổi cáu, chỉ chỉ tay cửa phòng mà quát Hàn Thước cút !

“Tôi thấy nữa!”

“Cậu đừng thế mà, hôm nay còn đặc biệt đợi để cùng về trường đấy.” Hàn Thước đưa tay định xoa bóp vai cho Mạnh Duật Tu, nhưng liền y trở tay khóa chặt cổ tay đẩy mạnh phía cửa.

“Cậu rời khỏi nhà ngay lập tức, thấy thêm giây nào nữa.” Mạnh Duật Tu lạnh lùng mở toang cửa phòng.

Y cao hơn Hàn Thước nửa cái đầu, sức lực cũng lớn hơn. Thế nên Hắn dễ dàng đẩy ngoài, chỉ là ngay khi y định đóng sầm cửa thì một bàn chân của Hắn nhanh như cắt chen khe cửa.

Đối phó với hạng da mặt dày như Hàn Thước, Mạnh Duật Tu bất lực, y chỉ trừng mắt giận dữ Hắn.

Hàn Thước lách qua khe cửa hẹp, nở nụ cầu hòa: “Ngoan, đừng giận nữa mà. Cậu đ.á.n.h c.h.ử.i thế nào cũng , nhưng đừng đuổi ngoài. Với còn ăn cơm trưa, vốn định ăn một bữa ở nhà hai chúng cùng lên trường.”

“Cậu...!” Mạnh Duật Tu tức đến nghẹn lời. Người quả thực quá quắt đến mức khó tin, chỉ chạy tới nhà y đòi “thượng” y, mà giờ còn mặt dày đòi ăn chực.

Chỉ Hàn Thước hì hì : “Dù cũng là khách, lúc sang nhà , trai còn làm hẳn món thịt kho tàu chiêu đãi còn gì.”

Mạnh Duật Tu nghiến răng c.h.ử.i thầm: “Cậu còn dám nhắc ? Anh trai suýt chút nữa là đ.á.n.h gãy chân đấy!”

Hàn Thước gượng gạo: “Thì... tuy là thế, nhưng khi đ.á.n.h chân thì chẳng cũng cơm ngon canh ngọt chiêu đãi .”

Thấy Mạnh Duật Tu thở hồng hộc vì tức, Hàn Thước thò tay qua khe cửa, ngón tay khẽ gãi gãi lên mu bàn tay y: “Đừng giận mà, nhất định sẽ đối với gấp bội.”

“Tôi cần!”

“Đừng thế mà Mạnh Duật Tu... mau cho .”

Hai đang giằng co bên khe cửa thì bỗng tiếng chân lên lầu. Bà ngoại của Mạnh Duật Tu tò mò hỏi: “Hai đứa đang làm gì ở đây thế?”

Mạnh Duật Tu vội vàng buông tay nắm cửa, trong phút chốc chẳng thưa chuyện thế nào.

Hàn Thước lập tức nhanh nhảu đáp lời bà cụ: “Chúng cháu đang đùa giỡn chút thôi ạ.”

Bà cụ để ý đến sắc mặt xanh mét của cháu ngoại, chỉ mải trai khôi ngô, lanh lợi mặt. Bà hỏi tên tuổi nhà cửa của Hàn Thước. Mà Hắn vốn là kẻ khéo léo lấy lòng lớn, chẳng mấy chốc khiến bà cụ nhiệt tình vỗ mu bàn tay, đon đả mời Hắn ở dùng cơm trưa.

Mạnh Duật Tu chằm chằm cái bóng Hàn Thước hớn hở theo bà ngoại xuống lầu mà tức đến nghiến răng kèn kẹt.

Hôm nay nhà Mạnh Duật Tu nhiều họ hàng ghé chơi nên dọn một bàn tiệc lớn. Hàn Thước xuống lầu thấy trong phòng khách bày sẵn một chiếc bàn tròn lớn, tiếng băm chặt bếp cũng vang lên rộn ràng.

Các bà cô bà dì của Mạnh Duật Tu thấy động tĩnh cầu thang đều ngẩng đầu lên. Vì xác định sẽ ăn chực bữa nên Hàn Thước vẫy tay chào hỏi cực kỳ xởi lởi.

Mạnh Duật Tu bộ dạng “tự nhiên như ở nhà” của Hắn, chỉ ôm cái trán đang đau râm ran vì tức.

Chào hỏi họ hàng xong, Hàn Thước cứ thế sải bước thẳng xuống bếp. Mạnh Duật Tu bỗng linh cảm chẳng lành, y vội vàng kéo tay Hắn , gặng hỏi: “Cậu đấy?”

“Làm gì mà cứ quýnh quáng lên thế? Tôi chỉ thấy ăn chực mà thì tiện thôi.” Hàn Thước nháy mắt: “Tôi xuống bếp phụ một tay.”

“?”

Chỉ một giây lơ là, Hàn Thước gạt tay y để lách bếp.

Trên bàn bếp, nguyên liệu chuẩn khá thịnh soạn. Thịt lợn chần qua nước sôi, cắt khối vuông vức để trong tô lớn để lát nữa Mạnh làm món thịt kho tàu, cạnh đó là một con cá cạo vảy sạch sẽ.

Thấy một bóng cao ráo tiến gần, Mạnh tưởng là Mạnh Duật Tu nên thái rau bảo con trai nhắn bạn ở ăn cơm.

“Dạ thưa dì.”

Mẹ Mạnh giọng lạ giật nảy , đầu thì thấy khuôn mặt tươi rói của Hàn Thước.

“Ái chà.” Mẹ Mạnh ngoài gọi “Tiểu Hàn, Tiểu Hàn” nên cũng tên Hắn, bà ái ngại : “Tiểu Hàn đấy ? Sao xuống bếp thế ? Mau ngoài ăn hạt dưa cháu.”

Nào ngờ Hàn Thước xắn tay áo, trong ánh mắt kinh ngạc của Mạnh, Hắn cầm lấy con d.a.o phay, bảo: “Dì ơi, dì cứ nghỉ tay một lát , để cháu thái rau giúp dì.”

Mẹ Mạnh: “Thế , cháu là khách, ai để khách làm việc bao giờ?”

Hàn Thước: “Dì ơi ạ. Cháu là bạn học của Mạnh Duật Tu, dì đừng coi cháu là ngoài.”

Nghe , Mạnh một bên đầy vẻ ái ngại Hàn Thước cầm d.a.o thái rau thớt kêu “thình thịch” điêu luyện.

Làm trong đầu Hàn Thước lúc đang tính toán đủ điều. Tuy Mạnh Duật Tu chịu đồng ý làm “thụ”, nhưng Hắn tin rằng sớm muộn gì cũng ngày mài sắt nên kim. Dù y cũng là ưa mềm ưa cứng, cứ kiên trì dỗ dành, đối xử thật .

Cả Hắn và Mạnh Duật Tu đều là từ thế giới khác tới, giờ y đang là con trai nhà . Nghĩ đến việc định “ngủ” con trai , Hàn Thước cũng thấy c.ắ.n rứt lương tâm.

Dù hai ràng buộc bởi nhiệm vụ, nhưng Hàn Thước nghĩ, nếu theo quy tắc thế giới nam nhân thể kết hôn, thì Hắn hiện tại chẳng là một nửa “con rể” ? Con rể đến nhà thì lấy lòng vợ, thể cứ thế mà “ăn” con .

Thế là nhiệt huyết của Hàn Thước càng dâng cao, Hắn cứ một mực giục Mạnh ngoài nghỉ ngơi. Nhìn Hắn thái rau xong sang rửa bát, Mạnh ngại quá đành lau tay tạp dề ngoài.

Hội bà cô bà dì bên ngoài thấy thế cũng kéo Mạnh thì thầm :

“Chà, thằng bé đấy chứ.”

“Tháo vát quá, trông vẻ lo toan gia đình đấy.”

“Ơ kìa, đứa nhỏ đó...” Mẹ Mạnh thở dài một tiếng, đầu thấy con trai đang lạnh mặt ở cửa bếp.

Hàn Thước làm xong việc trong bếp, ló đầu gọi: “Dì ơi, còn gì cần làm nữa ạ?”

Mẹ Mạnh vội bước tới: “Tiểu Hàn ơi thôi , lát nữa bà ngoại Tiểu Tu sẽ xào nấu, cháu ăn chút bánh kẹo .”

Món xào thì Hàn Thước thạo nên Hắn hì hì gật đầu về phía Mạnh Duật Tu. Y bản mặt đắc ý của Hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo, lặng lẽ đảo mắt một cái.

Bà ngoại đang xào nấu dở thì gọi Mạnh Duật Tu tiệm tạp hóa mua chai nước tương. Hàn Thước đang rình cơ hội nịnh bợ, lập tức xung phong ngay.

Bà cụ vui vẻ nắm tay Hàn Thước, vỗ vỗ: “Đứa trẻ ngoan, cháu cứ đấy, để thằng Tiểu Tu , ngày thường chúng gọi nổi nó đấy.”

khi Mạnh Duật Tu cầm tiền khỏi cửa, y thấy Hàn Thước cũng lẳng lặng bám theo. Bà cụ hai thiếu niên một một , bảo: “Tiểu Hàn đứa bé bám lấy thằng Tiểu Tu nhà ghê thật.”

“Mạnh Duật Tu, Mạnh Duật Tu?” Y thèm đáp, Hàn Thước cứ ở phía gọi tên mãi.

Hàn Thước chẳng ngại đối xử lạnh lùng, dù chấp nhận chuyện tình cảm cũng cần thời gian. Nhìn bóng Mạnh Duật Tu phía , Hắn thầm cảm thán y cao thật, mới 17 tuổi mà gần mét chín, còn cặp chân dài miên man nữa.

Hàn Thước bắt đầu lo lắng, làm nhiệm vụ “giường chiếu”, cặp chân dài thế thì nên vác lên vai kẹp ở eo cho nhỉ? Cũng may dáng Mạnh Duật Tu cân đối, săn chắc, chứ nếu gầy nhom như cây sậy thì lúc hành sự chắc Hắn cảm giác đang vác hai cái chân bọ ngựa mất.

Mạnh Duật Tu bước chân dài, nhanh, Hàn Thước chạy lạch bạch mới đuổi kịp. Đi ngang qua gốc cây cổ thụ, đám các bác các chú trêu chọc y:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-24.html.]

“Tiểu Tu, ai đây thế? Giới thiệu cho chúng chút nào.”

Nếu là hai tiếng , Mạnh Duật Tu lẽ sẽ thấy ngượng ngùng đỏ mặt khi cùng Hàn Thước. giờ đây... y chỉ thấy cục tức nghẹn ở cổ. Y siết chặt mấy tờ tiền lẻ trong tay đến mức suýt rách, lầm lì bước tiếp.

Đến tiệm tạp hóa đầu làng, Hàn Thước tự mặc định là “con rể”, Hắn ngăn Mạnh Duật Tu , giành lấy cái chai hào sảng : “Cậu đây đợi , để mua nước tương cho.”

Thế nhưng khi thò tay túi quần, Hắn bỗng khựng . Thôi c.h.ế.t! Mải nịnh bợ quá mà quên mất tiền để dành cho Hàn Hồng và Hàn Đình.

Hắn lén liếc sang bên cạnh, thấy Mạnh Duật Tu đang dùng ánh mắt sắc lẹm . May mà câu hào sảng lúc nãy kịp thốt hết.

Thế là Hàn Thước rút tay , nhét ngược cái chai tay Mạnh Duật Tu, gãi mũi gượng: “Cái đó... nghĩ mua thì hợp hơn, dù cũng là ngoài xóm.”

“Hừ.” Mạnh Duật Tu lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.

Hàn Thước trong mà đợi ở cửa. Mạnh Duật Tu bảo chủ tiệm đong một cân nước tương. Ông chủ nhận chai trò chuyện. Với mấy đứa trẻ đang tuổi dậy thì trong làng, chẳng ai thoát khỏi sự trêu chọc của lớn, Mạnh Duật Tu cũng ngoại lệ.

“Tiểu Tu, cái đứa bên ngoài là ai thế?”

Mạnh Duật Tu cúi đầu đếm tiền lẻ, mặt cảm xúc đáp: “Bạn học ạ.”

Ông chủ khà khà: “Là dẫn 'vợ' về nhà chơi đấy ? Bao giờ cho bác uống rượu mừng đây? Bác là bác đợi lâu đấy nhé.”

Nghe đến hai chữ “vợ”, Mạnh Duật Tu càng bực hơn. Nghĩ đến việc Hàn Thước mở miệng là đòi “thượng” , mà , chữ “vợ” chẳng khác nào một cái tát mặt.

“Không ạ.” Mạnh Duật Tu nghiến răng đáp.

Ông chủ tiệm chỉ nghĩ là y hổ nên hớn hở cầm cái phễu cắm chai để đong nước tương.

Trưa nay bố của Mạnh Duật Tu vắng về ăn cơm, nên bàn tròn ngoài y và Hàn Thước là phụ nữ. Phụ nữ nhiều thì khí vô cùng náo nhiệt. Hàn Thước cũng ngờ nhà Mạnh Duật Tu nhiệt tình đến thế, xuống bà ngoại rót cho Hắn một ly nước giải khát vàng óng.

Các bà cô bà dì cũng liên tục giục Hắn gắp thức ăn. Hàn Thước cũng ăn của , Hắn ăn tấm tắc khen ngon, khen bà ngoại và Mạnh khéo tay, còn tâng bốc Mạnh Duật Tu học giỏi, nhân phẩm .

Khen đến mức bà ngoại sướng rơn, cứ giục cháu ngoại gắp thức ăn cho bạn. Mạnh Duật Tu động đậy, bà cụ liền trách: “Đứa trẻ thật là, chẳng ý tứ gì cả.”

Lúc Mạnh Duật Tu mới miễn cưỡng sang Hàn Thước: “Cậu ăn cái gì?”

Hàn Thước tủm tỉm: “Cái gì cũng .”

Thế là Mạnh Duật Tu gắp một đống thịt kho tàu màu đỏ hồng bắt mắt tống bát Hắn.

Bà ngoại thấy Hàn Thước khôi ngô ăn uống ngon lành thì càng ưng ý, bà bảo: “Tiểu Hàn kén ăn là , chẳng bù cho thằng Tiểu Tu nhà bà, thịt kho tàu mà mỡ là nó động .”

Hàn Thước đang định lùa miếng thịt, liền liếc sườn mặt của y. Cơ hội thể hiện mặt đối phương đây !

Hắn há mồm c.ắ.n sạch phần mỡ của miếng thịt, đó đem phần nạc gắp ngược bát của Mạnh Duật Tu.

Bất thình lình bát thêm miếng thịt, Mạnh Duật Tu ngẩn . Cả bàn ăn đang cũng bỗng lặng hai giây, nhưng ngay đó tiếp tục rôm rả.

“Tiểu Hàn thật đúng là đứa trẻ thương mà.”

Hàn Thước bưng bát, cố ý to cho Mạnh Duật Tu : “Mạnh Duật Tu ngày thường đối xử với lắm, thường xuyên phụ đạo bài vở cho , nên nhất định cũng đối với , ha ha.”

Một bữa cơm trôi qua khiến Mạnh Duật Tu thấy nghẹn ở cổ, còn Hàn Thước thì hớn hở tranh phần rửa bát.

Hai học sinh sắp đến giờ lên trường, khi , Mạnh định chuẩn ít đồ ăn cho con mang theo thì thấy bà cụ đang cầm một xấp khăn tay gấp gọn.

“Mẹ, làm gì thế?”

Bà cụ mở từng lớp khăn, bên trong là tiền mặt, bà rút một tờ mười đồng, bảo: “Tiểu Hàn đầu đến nhà, cho nó ít tiền gặp mặt.”

Mẹ Mạnh ái ngại: “Ôi ơi, thế ? Chuyện hai đứa , tự dưng đưa tiền ngại c.h.ế.t, lỡ Tiểu Tu với Tiểu Hàn chỉ là bạn học đơn thuần thì ?”

Bà cụ gói xấp tiền : “Ngại cái gì mà ngại? Bạn học gì mà bạn học, chị thấy thằng Tiểu Tu bao giờ dẫn đứa con trai nào về nhà thế ?”

Mẹ Mạnh thêm gì nữa, bà cụ hớn hở xuống bếp tìm Hàn Thước. Hắn rửa bát xong, lau khô tay thì bà cụ nhét đồ tay. lúc đó Mạnh Duật Tu bước , cả hai đều sững sờ.

Hàn Thước thấy đó là tờ mười đồng thì hoảng hốt dám nhận. Thời buổi , mười đồng khi trả cả học kỳ phí, Hắn vội vàng trả cho bà.

“Nghe lời bà Tiểu Hàn, cầm lấy , đây là chút lòng thành của bà ngoại.”

“Đừng mà bà ơi, làm thế? Cháu nhận ạ.” Hàn Thước liên tục chối từ.

Mạnh Duật Tu bên cạnh hỏi: “Sao bà cho tiền?”

Bà cụ cứ nhét, Hàn Thước cứ đẩy, Mạnh Duật Tu cứ hỏi. Căn bếp nhất thời náo nhiệt tiếng ba .

“Cầm lấy , bà giận đấy.”

“Dạ , thực sự cháu thể nhận!”

“Bà ngoại, cho tiền cơ chứ?”

“Đứa nhỏ đừng xen .”

“Cháu nhận , bà làm thế cháu dám tới nữa ạ.”

“Ái chà, đứa nhỏ hiểu chuyện quá.”

“Bà ơi, cho tiền ?”

Cuối cùng bà cụ cũng nhét tiền tay Hàn Thước, bà chỉ khen Hắn hiểu chuyện, lấy một cái túi lớn, trút hết bánh quy, táo tàu của họ hàng biếu lúc sáng đó để Hắn mang lên trường.

Lúc đến nhà Mạnh Duật Tu, Hàn Thước chỉ đeo mỗi cái cặp sách với cầm cái bình nước, lúc về thì khệ nệ một túi to tướng. Hắn sướng rơn, nghĩ bụng mang đống về cho Hàn Đình chắc thằng bé nhảy cẫng lên vì vui mất.

Ngược , Mạnh Duật Tu thì tức đến mức phổi cũng đau âm ỉ.

“Ái chà ngại quá , đến nhà ăn gói mang về thế .” Nhìn bộ dạng “thắng trận trở về” với cặp sách bên vai trái, túi đồ bên vai của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu đưa tay vuốt n.g.ự.c cho xuôi cơn giận.

Hai đầu đường đợi một lát thì xe đò tới. Vì làng của Mạnh Duật Tu trạm đầu nên lúc xe đến, trong xe chật cứng, còn một kẽ hở.

Teela - Đam Mỹ Daily

Hàn Thước và Mạnh Duật Tu vất vả lắm mới chen trong. Xe đột ngột khởi hành, cả đám trong xe đồng loạt đổ nhào về phía theo quán tính.

Hàn Thước nhanh tay lẹ mắt lấy làm đệm đỡ cho Mạnh Duật Tu. Bây giờ khác xưa, Mạnh Duật Tu trong mắt Hắn còn là em đồng hương gì nữa, với phận mới thì cách đối xử mới.

Thế nên khi vô tình chen lấn trúng Mạnh Duật Tu, Hàn Thước liền văng tục quát: “Mẹ nó, cho cẩn thận, đừng giẫm vợ !”

“Hàn Thước!”

Loading...