Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:14:50
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu óc Hàn Thước tức khắc ong ong, hồi lâu vẫn hồn. Chờ đến khi định thần , liếc đống giấy vụn còn bàn, cứ như đang chạy đua với thời gian, vội vã đem những mảnh còn thừa ghép nốt. Hắn thậm chí chẳng còn tâm trí mà ăn trưa, cứ thế giam lầu.
Hàn Hồng nấu cơm xong, lầu gọi mấy tiếng thấy đáp , sinh nghi liền lên xem .
"Em làm gì đấy? Tiểu Thước, bận việc gì mà đến cơm trưa cũng quên ăn thế?"
Hàn Thước cúi gập ghế, Hàn Hồng thấy hai mắt em trai suýt chút nữa dán chặt mặt bàn, đôi tay ngừng mân mê đống giấy vụn.
"Cái gì đây?"
Hàn Thước cũng ngẩng đầu lên, bịa đại một câu: "Hình như là mấy bài kiểm tra đây của em chuột c.ắ.n nát, em xem ghép ."
Hàn Hồng thấy liên quan đến học hành thì quản nữa. Anh xuống lầu xới một bát cơm đầy, gắp đủ rau thịt bưng lên cho em. Hàn Thước nhận lấy bát cơm, ngay tại bàn học lùa vài miếng tiếp tục công việc. Thấy chuyên tâm như , Hàn Hồng cũng cảm thấy ấm lòng.
Đống giấy nát quá, ghép chỉnh là một công trình cực kỳ gian nan. Hàn Thước chỉ thể so khớp từng vết rách li ti. Cuối cùng, một ngày trời ròng rã, cũng ghép thêm một câu nữa.
Hắn phủ phục bàn, lẩm nhẩm từng chữ:
"Nếu thấy... nhiệm vụ thứ nhất phiền phức, thành nhiệm vụ thứ hai cũng ."
Hàn Thước vội vàng chộp lấy mảnh giấy ghép xong đó đặt song song bên cạnh. Môi run rẩy, nội dung hai mảnh giấy vài . Đến khi xác định, nội dung đó tạo thành một cú sốc cực lớn trong lòng .
"Đù... cư nhiên còn thể như ?!"
Hàn Thước phớt lờ hai chữ "làm tình" giấy, thậm chí quên luôn cả ý nghĩa của nó là hành vi giữa hai đàn ông. Hắn càng quên sạch việc là một gã trai thẳng - một gã trai thẳng mà dây dưa mật với đàn ông nửa ngày trời mới phản ứng.
Giờ khắc , trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ: [Như thì thời gian rút ngắn nhiều!]
Nhiệm vụ hôn lưỡi thứ nhất mất tận hơn bảy trăm ngày, và Mạnh Duật Tu dù hôn đến mức rút gân lưỡi mỗi ngày thì cũng chẳng bớt bao nhiêu thời gian. làm "chuyện đó" thì chỉ cần 50 !
Hơn bảy trăm ngày so với 50 , đứa ngốc cũng chọn cái nào, huống hồ mỗi chỉ cần 30 phút. Thử hỏi gã đàn ông nào mà trụ 30 phút? À, đàn ông 25 tuổi lẽ khó thật, nhưng thì khác. Hắn chỉ nửa tháng nữa là tròn mười tám, đang độ tuổi sung mãn nhất, tinh lực dồi dào, chút nhiệm vụ chẳng quá đơn giản ?
Hàn Thước kích động đến mức suýt thì tới lui quanh phòng. Hắn hận thể lập tức chạy ngay đến trấn Bạch Sơn để báo cho Mạnh Duật Tu tin lành . giờ muộn, còn xe khách, chỉ đành chờ đến sớm mai chủ nhật, thuận tiện cùng Mạnh Duật Tu phản giáo.
Tối hôm đó, Hàn Thước hưng phấn đến mức lăn qua lộn ngủ , cứ như trẻ con mong đến ngày tham quan, chốc chốc mở mắt xem trời sáng . Ngày thường ngủ nướng đến khi mặt trời lên cao, nhưng hôm nay tiếng gà gáy, thấy động tĩnh của Hàn Hồng là bật dậy như lò xo.
Hàn Hồng kinh ngạc: "Tiểu Thước, ngủ thêm tí nữa? Vẫn còn sớm mà."
"Em ngủ . À đúng , hôm nay em sớm, là luôn về nữa, em thẳng trường luôn."
Hàn Hồng: "Đi sớm thế làm gì?"
"Ở trường chút việc..." Hàn Thước tùy tiện tìm một cái cớ. Hắn sợ Hàn Hồng hỏi vặn sẽ lộ sơ hở nên vội vàng xuống lầu đ.á.n.h răng rửa mặt.
Hàn Hồng thấy em trai vội vã như cũng cản nữa, chỉ đành bếp nấu bữa sáng và xào thêm thức ăn cho mang . Trước khi cửa, Hàn Hồng đưa cho một đồng năm hào. Hàn Thước để trai đang kiếm tiền, nhưng năm hào dư nhất định chịu nhận, Hàn Hồng đành thôi.
Hàn Thước vác cặp sách, xách theo bình đựng đồ ăn khỏi thôn, đợi xe ở đầu lộ. Hắn đường đến trấn Bạch Sơn nên lúc lên xe dặn bán vé khi nào tới nơi thì gọi một tiếng.
Teela - Đam Mỹ Daily
Hơn nửa tiếng , bán vé gọi xuống. Mạnh Duật Tu ở thôn Tây Kiều, Hàn Thước hỏi thăm dân trấn thì thôn đó xa, cứ thẳng theo đường chính là tới.
Mười mấy phút , Hàn Thước ở đầu thôn Tây Kiều. Nhìn phong cảnh xung quanh, ngờ điều kiện ở đây đến thế. Thôn của Hàn Thước chẳng mấy ngôi nhà gạch, là nhà đất hoặc nhà gỗ. ở đây là nhà gạch hai, ba tầng. Tuy hào nhoáng như nhà dán gạch men của Phan Hiểu Đông ở huyện, nhưng tường ngoài cũng trát xi măng sạch sẽ, chỗ nào nghèo hơn thì để gạch đỏ trần.
Hàn Thước cứ ngỡ hỏi thăm vất vả mới tìm nhà Mạnh Duật Tu, ai dè túm một ông cụ, ông chỉ ngay ngôi nhà xi măng hai tầng bên cạnh con suối: "Đấy, chính là nhà đó."
[Hô! Vị trí đắc địa thật!] Có vẻ đây là khu trung tâm thôn Tây Kiều, vì cạnh nhà Mạnh Duật Tu một cây cổ thụ to, bên mười mấy ông bà lão đang buôn chuyện, đan áo len. Hàn Thước là lạ nên khi qua, ánh mắt của cả đám cứ dính chặt lấy .
"Thằng nhóc nào đây nhỉ?"
"Lạ lắm, chắc nơi khác."
"Đến thôn tìm ?"
Một ông cụ rít t.h.u.ố.c lào hỏi: "Cháu tìm ai thế?"
Hàn Thước chỉ ngôi nhà xi măng: "Cháu tìm Mạnh Duật Tu ạ, đây đúng là nhà bác?"
Mấy ông bà lão nhiệt tình xác nhận đúng là ở đây. Hàn Thước cảm ơn . Hắn lưng , đám phía bắt đầu xì xào bàn tán.
Nhà Mạnh Duật Tu khá, ít nhất là so với bối cảnh nông thôn thời . Ngôi nhà hai tầng sạch sẽ, sân tường bao quanh, sân còn láng xi măng phẳng phiu. Cổng khóa, bên trong chừng náo nhiệt. Hàn Thước gõ cổng mấy cái thấy ai thưa liền tự .
Vừa bước qua ngưỡng cửa, cả một phòng đều đồng loạt . Hàn Thước đảo mắt qua một lượt, đến mười mấy , là phụ nữ độ tuổi bốn, năm mươi. Nếu là một học sinh cấp ba 17 tuổi bình thường, gặp cảnh chắc chắn sẽ lúng túng vô cùng. Hàn Thước chẳng ngại gì cả, hào phóng hỏi thăm, cũng chẳng cần ai là của Mạnh Duật Tu, cứ hỏi đại kiểu gì chẳng trả lời.
"Chào các cô các bác ạ. Cho cháu hỏi Mạnh Duật Tu nhà ạ?"
Đám bên trong quên cả buôn chuyện, ánh mắt cứ đảo qua đảo Hàn Thước.
"Tìm Tiểu Tu kìa."
Có đon đả mời nhà, hướng bếp gọi: "Mẹ Tiểu Tu ơi, một thằng bé trai lắm tới tìm Tiểu Tu nhà chị !"
Lời dứt, các bà các cô trong phòng đều bật . Hàn Thước thừa hiểu ý nghĩa tiếng đó, chắc chắn họ tưởng là "đối tượng" của Mạnh Duật Tu tìm đến tận cửa. da mặt dày, họ , cũng theo.
Lát , từ trong bếp hai . Một bà lão tóc hoa râm và một phụ nữ mặc áo len cao cổ, đeo tạp dề, nét mặt phần giống Mạnh Duật Tu. Hàn Thước đoán đó là y.
Mẹ Mạnh bận việc trong bếp nên đang lau tay tạp dề, ánh mắt dò xét gương mặt Hàn Thước: "Cháu đến tìm Tiểu Tu nhà bác ?"
"Cậu nhà bác?"
"Có, chứ." Mẹ Mạnh kịp , bà lão bên cạnh cướp lời. Bà híp mắt đ.á.n.h giá Hàn Thước một lượt chỉ lên lầu: "Tiểu Tu nhà bà đang làm bài tập lầu, để bà gọi nó xuống cho."
Nói xong, bà hớn hở chạy lên lầu. Thấy Hàn Thước vác cặp, xách theo bình , Mạnh liền mời : "Để bác pha cho cháu chén đường."
Hàn Thước vội ngăn : "Thôi bác ơi, cần phiền phức thế ạ."
"Phiền gì mà phiền."
"Thật mà bác, cháu cảm ơn bác ạ." Hàn Thước dứt lời thì thấy Mạnh Duật Tu từ cầu thang xuống, bà lão cũng vui vẻ bám theo .
Tiết trời lạnh, Mạnh Duật Tu mặc một chiếc áo len cao cổ màu xanh chàm, càng tôn lên làn da trắng trẻo của y. Bước xuống từ cầu thang hẹp, khí chất của y thanh nhã như vị lãnh đạo bước xuống phi cơ, khiến ngôi nhà vốn bình dị bỗng chốc trở nên sang trọng hẳn lên.
Hàn Thước ghế, nhe hàm răng trắng nhởn vẫy tay chào Mạnh Duật Tu.
Mạnh Duật Tu đang làm bài lầu thì tìm. Y nghĩ ngợi nhiều vì ở đây hơn nửa năm, thỉnh thoảng bạn bè cùng trang lứa cũng đến hỏi tài liệu hoặc bài vở. Thế nhưng y vạn ngờ tìm là Hàn Thước. Đứng cầu thang thấy đang ghế, y thực sự giật kinh hãi.
Nếu là khác, y sẽ chào hỏi lạnh nhạt lên lầu tiếp tục học. thấy là Hàn Thước, y bỗng cảm thấy chột vô cùng. Nhất là trong tình cảnh cả bà ngoại, các cô các dì và hàng xóm đang ở đây. Mỗi bước chân xuống cầu thang, y đều cảm thấy hàng tá ánh mắt trêu chọc dính chặt lên .
Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu đỏ cả tai, vẻ mặt tự nhiên đến mặt , giọng y nhỏ như tiếng muỗi: "Sao tới đây?"
Hàn Thước nén sự kích động sắp nổ tung từ tối qua, vươn cổ ghé sát Mạnh Duật Tu nhỏ: "Tìm việc cực quan trọng."
Mạnh Duật Tu xong, đôi mắt đen láy khẽ chuyển động, biểu cảm chút vi diệu. Y sang với : "Mẹ, bạn học tìm con việc, con dẫn bạn lên lầu ạ."
Lời dứt, sắc mặt cả phòng đều trở nên kỳ lạ. Mẹ Mạnh gượng : "À... , thế con dẫn bạn lên lầu ."
Mạnh Duật Tu gật đầu, hiệu bằng ánh mắt cho Hàn Thước: "Đi thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-22.html.]
Hàn Thước lập tức bám đuôi. Dưới lầu, Mạnh theo hai bóng dáng thiếu niên khuất cầu thang với vẻ mặt khó tả. Đám bà cô bên cạnh lập tức xúm trêu chọc:
"Mẹ Tiểu Tu ơi, Tiểu Tu nhà chị khá thật đấy, dắt một cao ráo trai thế về nhà."
Một chị khác : "Dắt gì mà dắt, tự tìm đến tận cửa đấy chứ."
"Thế mới bảo Tiểu Tu giỏi." Người phụ nữ sang bà lão: "Bà cụ đúng là phúc, cháu ngoại dắt "vợ" về nhà cho bà kìa. Nhìn thằng bé đó mà xem, trai, mắt sáng, trông hoạt bát lắm."
Bà cụ xong sướng rơn, gật đầu lia lịa: ", thằng bé đó hào phóng, lắm."
Mẹ Mạnh ngượng ngùng: "Mọi đừng thế, Tiểu Tu nhà em còn nhỏ, vả bố nó quản nghiêm lắm, chắc chắn đại học mới cho yêu đương."
Bà cụ: "Nhỏ gì mà nhỏ, thằng Tiểu Binh trong thôn hơn Tiểu Tu mấy tuổi ? Nó lấy vợ từ năm lớp mười một, giờ con ba tuổi đấy."
Mọi nhao nhao phụ họa: " đấy, tiệc đầy tháng con nó còn ăn mà."
Bác bảo vệ ( quen):
Mẹ Mạnh chỉ trừ: "Thì em cũng thuận theo tự nhiên thôi, chỉ là bố nó..."
Dưới lầu rôm rả là , nhưng Mạnh Duật Tu vẫn rón rén dẫn Hàn Thước lên phòng. Y lén liếc Hàn Thước bên cạnh, lòng trào dâng một cảm giác kỳ lạ, cứ như đang làm trộm, căng thẳng kích thích. Có lẽ còn chút cảm xúc khác mà Mạnh Duật Tu gọi tên , nhưng khi thấy Hàn Thước nở nụ chút "đểu cáng" với , y bỗng thấy ngọt ngào len lỏi.
Y thấp giọng hỏi: "Sao tự nhiên chạy tới đây?"
Hàn Thước cũng hạ tông giọng: "Không việc thì tìm chơi ?"
Mạnh Duật Tu đáp, chỉ sâu mắt Hàn Thước, ý giấu nơi đáy mắt. Thấy Mạnh Duật Tu cứ lề mề, tính nôn nóng của Hàn Thước nổi lên, liên tục giục y mở cửa phòng.
Cái dáng vẻ sốt sắng đó trong mắt Mạnh Duật Tu chẳng khác gì mấy công nhân làm xa cả năm mới về, về đến nhà là hớt hải lôi vợ lên giường. Mạnh Duật Tu nhịn hỏi: "Cậu vội thế làm gì?"
"Sách! Tất nhiên là vội !" Hàn Thước đầu óc thô kệch, nhận ý tứ trong lời của Mạnh Duật Tu. Hắn khoác vai y: "Hôm qua hận thể mọc thêm đôi cánh mà bay tới tìm ngay lập tức, nhưng hết xe khách chẳng cái máy kéo nào chạy đêm cả."
Mạnh Duật Tu thì lòng khẽ rung động, đồng thời dâng lên niềm vui sướng khó tả. Thế nên khi cửa phòng mở, y liền khóa trái , kìm lòng mà nâng mặt Hàn Thước lên, khẽ cúi đầu, nhắm mắt .
Thế nhưng, môi còn chạm Hàn Thước, trán "tét" một phát rõ đau. Mạnh Duật Tu ngẩn , trừng mắt bất mãn: "Cậu làm cái gì thế?"
Hàn Thước hì hì: "Tôi ngay cái thằng ngốc tưởng lặn lội đường xa tới đây chỉ để hôn môi mà."
Đang lúc cảm xúc dâng trào nhất thì dội gáo nước lạnh, Mạnh Duật Tu xị mặt xuống, bực bội: "Thế ý là gì?"
"Tới đây, tới đây." Hàn Thước kéo y xuống chiếc giường đơn, thần thần bí bí móc từ túi quần hai mảnh giấy gấp nhỏ đặt lên ga giường.
Hắn hất cằm đắc ý: "Tôi mang đến cho một bất ngờ cực lớn! Tự mở mà xem."
Mạnh Duật Tu nghi hoặc cầm lấy mảnh giấy. Hàn Thước giường, khoanh tay đầy tự mãn như đang khoe báu vật: "Đợi lát nữa xem xong giữ bình tĩnh đấy nhé, đừng mà vui quá hóa rồ."
Mạnh Duật Tu nhíu mày dời mắt xuống mảnh giấy. Tổng cộng hai mảnh. Khi xem xong mảnh thứ nhất, thực tế là còn hết, chỉ mới thấy hai chữ đó thôi, đồng t.ử của y chấn động dữ dội. Y vội vàng xem tiếp mảnh thứ hai.
Xem xong, y ngẩng lên chằm chằm Hàn Thước: "Thế là ý gì?"
Hàn Thước "chậc" một tiếng: "Cậu là đồ con lợn ? Còn thể là ý gì nữa? Ý là hai chúng cần làm cái nhiệm vụ hôn môi c.h.ế.t tiệt nữa, chỉ cần làm nhiệm vụ thứ hai thôi!"
"..." Mạnh Duật Tu c.h.ế.t lặng, hồi lâu mới dám tin mà hỏi : "Đây là thật ?"
"Tôi lừa làm gì? Chẳng lúc quyển tiểu thuyết của chuột tha mất ?" Hàn Thước : " lúc hôm qua bảo phơi chăn, xem khéo ? Tôi tìm thấy nó trong góc tủ, mất cả ngày trời để ghép đống đấy."
Mạnh Duật Tu bỗng nhiên im bặt. Hàn Thước huých y: "Sao gì?"
Mạnh Duật Tu nắm chặt mảnh giấy, biểu cảm khó tả Hàn Thước: "Cậu nhiệm vụ thứ hai là làm cái gì ?"
Hàn Thước hừ một tiếng: "Tôi ngu, ăn thịt heo chẳng lẽ thấy heo chạy bao giờ ?"
Trong 17 năm cuộc đời ngây ngô của Mạnh Duật Tu, từ khi gặp Hàn Thước xảy quá nhiều chuyện kích thích và vô lý. Y cứ ngỡ kích thích nhất cũng chỉ đến thế là cùng. Không ngờ hôm nay Hàn Thước ném thẳng cho y một quả b.o.m nguyên tử.
y thấy rõ Hàn Thước đang cực kỳ vui vẻ, cứ như tiêm m.á.u gà . Chính vì dáng vẻ của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu nội dung giấy... Y liếc khuôn mặt đang hớn hở của đối phương, trong nhất thời, y cảm thấy hiểu vì hôm nay Hàn Thước gấp gáp đến tìm như .
Nghĩ đến đó, tim Mạnh Duật Tu bỗng đập loạn xạ. Thấy y vẫn đờ , Hàn Thước hỏi: "Cậu thế? Sao im re ? Rốt cuộc là thế nào? Cho một câu trả lời dứt khoát , làm nhiệm vụ ?" Hàn Thước huých khuỷu tay y: "Lề mề gì chứ, !"
Mạnh Duật Tu cứng nhắc né tránh ánh mắt của Hàn Thước, khẽ ho một tiếng mới lên tiếng: "Hàn Thước, ... vẫn thành niên."
À, Hàn Thước suýt quên mất chuyện , hỏi: "Còn bao lâu nữa?"
"Cuối tháng mười hai."
Hàn Thước: "Thế thì là tháng , sinh nhật là cuối tháng . Không , đợi đến tháng , chờ ."
Nghe xong, tai Mạnh Duật Tu càng đỏ tợn. Giọng y lí nhí như muỗi kêu, Hàn Thước ghé sát tai mới rõ. "Cậu cái gì? Nói to lên xem nào."
Mạnh Duật Tu khó khăn mở lời: "Tôi bảo là... làm chuyện đó bao giờ."
[Mấy ông nam sinh cấp ba đúng là lắm chuyện.] nghĩ đến việc làm "chuyện đó" với Mạnh Duật Tu, Hàn Thước cảm thấy nên thương hoa tiếc ngọc một chút.
"Tôi cũng làm bao giờ , nhưng phàm việc gì chẳng đầu." Hàn Thước định bụng trấn an đang căng thẳng , định vỗ vỗ đùi Mạnh Duật Tu để y đừng suy nghĩ lung tung.
nghĩ : [Sắp làm chuyện tới nơi , nhẹ nhàng chút chứ, thể cứ vỗ vai vỗ đùi như em bình thường ?] Nghĩ , động tác của bỗng trở nên dịu dàng hẳn.
"..." Mạnh Duật Tu chằm chằm Hàn Thước đang dán sát , thấy bàn tay đối phương đang xoa xoa nhẹ đùi , cảnh tượng kiểu gì cũng thấy kỳ cục.
Đồng thời Hàn Thước còn dỗ dành: "Đừng sợ, nếu thấy ghê thì đến lúc đó cứ nhắm mắt là ."
Mạnh Duật Tu giật khóe miệng: "Thế còn ?"
"Tôi á?" Hàn Thước thở dài: "Biết làm giờ? Tiền khó kiếm, phân khó ăn. Cậu dễ dàng, cũng chẳng sung sướng gì. Ai bảo cái nhiệm vụ cẩu huyết quá, nhưng cám dỗ lớn như thế chứ?"
"..." Mạnh Duật Tu xong bỗng thấy thoải mái, y nhíu mày Hàn Thước: "Thật cũng đúng ?"
Thú thực, vấn đề Hàn Thước cân nhắc kỹ đường xe đến đây. Với sự xuất hiện đột ngột của nhiệm vụ thứ hai, ngoài kích động , cũng từng do dự. Làm chuyện đó với đàn ông chắc chắn sẽ thấy gờn gợn. thói quen đúng là một thứ đáng sợ. Lúc đầu hôn lưỡi còn nôn, Mạnh Duật Tu b.ắ.n lên chân cũng coi như .
Giờ mặt Mạnh Duật Tu, thấy nhiệm vụ cũng quá khó khăn. Da dẻ Mạnh Duật Tu trắng thế , chắc chỗ khác cũng dễ , đến mức xuống tay . Nghĩ , Hàn Thước thấy cũng thể chấp nhận .
Thế là mỉm với Mạnh Duật Tu: "Sao chứ? Ở ký túc xá , chỉ cần là , sẽ bao giờ ghét bỏ."
Nghe câu xong, lòng Mạnh Duật Tu mới dịu . Chỉ là khi đối thoại kết thúc, tay Hàn Thước vẫn cứ mải miết xoa đùi y. Mạnh Duật Tu cảm thấy đầu óc sắp nhũn vì cái xoa của Hàn Thước . Y thậm chí còn m.ô.n.g lung nghĩ: [Chẳng lẽ hôm nay chạy đến đây là làm luôn nhiệm vụ thứ hai ?]
thế chắc chắn . Thứ nhất y thành niên, thứ hai là đang ở nhà, lầu còn , bà ngoại và một đám bà cô hàng xóm nữa. Y vội vàng nắm lấy cổ tay đang loạn động của Hàn Thước, cố kìm chế biểu cảm.
"Tay đừng mà sờ loạn." Y .
"Được, ." Hàn Thước buông chân y , chuyển sang khoác vai.
Mạnh Duật Tu bỗng ảo giác, y cảm thấy... Hàn Thước đang đối xử với như một cô nàng nhỏ nhắn . Hàn Thước chẳng hề nhận , vẫn thao thao bất tuyệt quy hoạch cho tương lai của nhiệm vụ thứ hai:
"Cậu xem nhé, một tháng ba mươi ngày, hai tháng sáu mươi ngày. Cậu thì "đến tháng", nên hai chúng bất cứ lúc nào, bất cứ nơi cũng thể... cái đó, hiểu mà, cần chọn ngày."
" với , 50 chỉ làm đến thứ 49 thôi, vì đó còn kiếm thêm ít tiền cho trai và cháu trai ."
Mạnh Duật Tu đang im lặng lắng , bỗng đến một câu thì sững . Y nhíu mày chằm chằm Hàn Thước: "Cái gì mà... "đến tháng"?"