Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:32:20
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đù! Tình hình là thế nào đây?

Hàn Thước thực sự càng ngày càng hiểu nổi Mạnh Duật Tu. Lúc cứ ngỡ chỉ là chuyện nhỏ thì y dễ dàng nổi cáu, mà giờ đây mất cả chiếc xe đạp quý giá, Mạnh Duật Tu bình thản như chuyện gì xảy .

Cửa phòng ngủ đóng , Hàn Thước ngoài cửa sổ theo bóng y về giường. Hắn ngẩn đó một lúc lâu, đến khi tinh thần thả lỏng mới nhận cả lạnh cóng đến mức tê dại, bèn vội vàng chạy về phòng .

Hôm qua lúc gấp, cái bao tải dứa vẫn là nhờ Hột Vịt Bắc Thảo xách hộ về phòng.

Trong phòng, đám bạn học đều đang ngủ say, Hàn Thước nới lỏng sợi dây thừng buộc bao tải, lấy chăn leo lên giường tầng , tay chân nhẹ nhàng trải chăn thật phẳng phiu.

Đến khi chui tọt trong ổ chăn, cả cơ thể như ấm làm tan chảy. Trên chăn vẫn còn vương mùi nắng dịu nhẹ, chắc chắn là Hàn Hồng tranh thủ lúc trời chuyển lạnh để mang phơi phóng từ .

Nằm giường, Hàn Thước cảm thấy lòng ấm áp lạ thường. cứ hễ nghĩ đến cha con Hàn Hồng đang vất vưởng ở bệnh viện, lòng dâng lên một nỗi xót xa.

Lúc , khi cuộc sống còn bình lặng, quá nhiều cảm xúc với thế giới .

Thế nhưng chỉ cần một chút sóng gió nổi lên, thứ tình cảm từ sâu trong ký ức cuộn trào mãnh liệt. Ngay khoảnh khắc , cảm thấy còn là Hàn Thước đến từ thế kỷ 21 nữa, mà chính là Hàn Thước cùng gia đình gắn bó suốt mười bảy năm ròng.

Thậm chí, ý định kiên định tìm cách về thế kỷ 21 trong cũng bắt đầu lung lay nhẹ.

Đến khi tiếng chuông tan tiết tự học buổi tối vang lên, Hàn Thước còn vội vã chạy xuống tầng một đợi Mạnh Duật Tu như khi nữa.

Ngược , hôm nay Mạnh Duật Tu hiếm khi chủ động đợi ở chân cầu tầng trệt.

cũng là Mạnh Duật Tu chủ động làm nhiệm vụ, Hàn Thước vì tâm trạng cá nhân mà làm hỏng chuyện. Thực tế là đang m.ô.n.g lung: một mặt thì mừng vì nhiệm vụ tiến triển, mặt khác hình bóng cha con Hàn Hồng cứ đè nặng trong lòng .

"Hôm nay xuống nhanh thế?"

Mạnh Duật Tu ậm ừ một tiếng, cùng Hàn Thước bước khỏi khu giảng đường.

Khi ngang qua ký túc xá, Hàn Thước tự giác bảo với Mạnh Duật Tu là đ.á.n.h răng. Chẳng đợi y kịp phản ứng, chạy biến trong.

Mạnh Duật Tu đợi vài phút thì thấy Hàn Thước chạy , cả hai cùng đến gốc cây bạch quả nơi cuối sân vận động.

Trước đây mỗi làm nhiệm vụ, Mạnh Duật Tu luôn ngượng ngùng, làm bộ làm tịch mãi mới chịu bắt đầu, nhưng đêm nay biểu hiện của y khiến Hàn Thước kinh ngạc.

"Cậu kiểm tra chút ?" Hàn Thước chỉ miệng hỏi.

Mạnh Duật Tu bảo cần, đó y cúi đầu, tiến gần nhẹ nhàng ôm lấy eo Hàn Thước.

Hàn Thước sững sờ nhận , giờ đây chẳng cần chạm m.ô.n.g để lấy bình tĩnh nữa, cũng còn bày bộ mặt khổ sở như đưa đầu lưỡi quấy đại cho xong chuyện như .

Lần , khi đôi môi y chạm làn môi lạnh của Hàn Thước, y khẽ nhấm nháp, hôn một cách tỉ mỉ và dịu dàng.

"... Nếu quen thì cứ chạm chỗ đó cũng mà." Hàn Thước tranh thủ khe hở giữa nụ hôn để , "Tôi chắc chắn sẽ nhạo ."

Mạnh Duật Tu lắc đầu, y nhắm mắt , nhẹ nhàng mút lấy đầu lưỡi mềm mại của Hàn Thước.

Hiếm khi nụ hôn của hai giống như đang đ.á.n.h trận thế , đáng lẽ Hàn Thước phối hợp nhiệt tình hơn mới đúng.

hôm nay thật may, Hàn Thước cảm thấy tâm trạng lúc chẳng khác gì nhà đang ốm nặng, thực sự tâm trí mà yêu đương trăng gì cả.

Hôn cứ vô thức thở dài.

Mạnh Duật Tu vốn là nhạy cảm, y nhanh chóng nhận sự bất thường của Hàn Thước, bèn buông đôi môi , cúi đầu .

Sau vụ chiếc xe đạp, Hàn Thước ơn Mạnh Duật Tu, cũng làm hỏng khí, nhưng con vốn là sinh vật cảm xúc chi phối, huống hồ Hàn Thước là kiểu giấu tâm sự.

Hắn đành lên tiếng xin : "Ngại quá nhé, mất tập trung một chút. Không , để điều chỉnh ngay."

Vốn dĩ Hàn Thước định ngắm bóng đêm xung quanh để xua tan nỗi lòng tiếp tục nhiệm vụ, thế nhưng một câu của Mạnh Duật Tu khiến bỏ cuộc.

"Anh trai và đứa bé về ?"

Vừa nhắc đến cha con Hàn Hồng, tâm trạng Hàn Thước lập tức chùng xuống. Hắn im lặng một hồi ngước mắt lên : "Mạnh Duật Tu, nghĩ... nhiệm vụ của chúng cứ thong thả mà làm thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-19.html.]

Mạnh Duật Tu hỏi: "Vì trai và cháu trai của ?"

Hàn Thước khẽ gật đầu. Vì còn tâm trạng, bèn phịch xuống t.h.ả.m cỏ gốc cây.

Mạnh Duật Tu thấy Hàn Thước hỏi : "Bố hiện tại đối xử với ?"

"Cũng khá ."

"Anh trai đối xử với cũng , cực kỳ , còn hơn nhiều bậc cha khác nữa." Hàn Thước sang nhếch môi gượng gạo, "Thật chuyện tiền xe là vì mua cam với bánh bao cho ... là bốc phét đấy, lừa thôi."

Mạnh Duật Tu đáp, chỉ lặng lẽ lắng tiếp.

Hàn Thước thở dài thườn thượt: "Mỗi tuần đều cho thêm năm hào để mua đồ ăn vặt. Thế mà lúc cháu viện ăn kẹo, cứ chằm chằm những đứa trẻ khác, chẳng lấy một đồng trong túi. Cuối cùng chỉ lấy tiền xe mua kẹo, mà còn dối đó là tiền tiết kiệm ... Cậu hiểu lúc đó cảm thấy thế nào ?"

Hàn Thước bó gối, gần như vùi đầu giữa hai đầu gối: "Cảm giác giống như kẻ trộm, lấy những đồng tiền cuối cùng trong nhà để tiêu xài, thấy còn mặt mũi nào mà họ nữa."

Từ khi quen Hàn Thước đến nay, trong ấn tượng của Mạnh Duật Tu, luôn là kẻ tăng động, vô tư lự, đây là đầu tiên y thấy một mặt của .

Mạnh Duật Tu mấp máy môi nhưng đột nhiên an ủi thế nào.

Hàn Thước nhiều tâm sự như cũng thấy thẹn thùng, vò đầu gượng một cái.

"Này Mạnh Duật Tu, thấy so với , chắc cũng chẳng vội gì chuyện làm nhiệm vụ đúng ? Hay là chúng cứ từ từ thôi, cứ giống như lúc khi gặp , cứ học hành thi đại học ."

Mạnh Duật Tu hỏi ngược : "Vậy định làm thế nào?"

Hàn Thước trầm tư một hồi: "Tôi kiếm ít tiền."

Teela - Đam Mỹ Daily

"Kiếm tiền?" Mạnh Duật Tu ngạc nhiên.

"Ừ." Hàn Thước gật đầu, "Tôi khi về sẽ kiếm một khoản để cho trai và cháu . Dù bao nhiêu thì ít nhất cũng đủ để cháu tiền mua pháo Tết, thấy cảnh đến Tết mà nó vẫn thèm thuồng đám trẻ nhà khác chơi pháo."

Mạnh Duật Tu xuống cạnh , hỏi: " giờ còn đang học, ở nội trú, định kiếm tiền ở ?"

Hàn Thước rầu rĩ: "Thế mới chứ. Cả chiều nay lúc trong lớp cũng nát óc nghĩ chuyện . Ôi dào, cứ bảo những năm 90 dễ làm giàu, dễ hô mưa gọi gió, rốt cuộc là họ làm kiểu gì nhỉ?"

Mạnh Duật Tu khẽ nhạt một tiếng: "Đến cả tiền vốn còn chẳng , định làm giàu kiểu gì?"

"Cũng đúng..." Hàn Thước thở dài thườn thượt, "Thế theo thì tầm làm gì thì kiếm tiền? Hay là rửa bát thuê cho mấy quán cơm?"

"Cái huyện nhỏ chẳng mấy hàng quán , quán lớn thì tranh việc , quán nhỏ thì chủ quán tự làm cũng xuể." Mạnh Duật Tu trầm ngâm một lát bảo, "Để hai ngày tới nghĩ cách giúp xem ."

"Thật á?" Hàn Thước đang ủ rũ bỗng tươi tỉnh hẳn lên, "Đù, Mạnh Duật Tu, chẳng cảm ơn thế nào cho hết nữa!"

Mạnh Duật Tu khẽ nhếch môi, nhưng y hỏi làm thể giải thích với trai chuyện cuối tuần về nhà?

Hàn Thước suy nghĩ: "Tôi sẽ bảo là năm cuối học hành bận rộn, thứ Bảy, Chủ nhật học sinh lớp 12 thể tự nguyện ở trường phụ đạo thêm. Cậu yên tâm, sẽ nghi ngờ ."

Cả hai nhắc gì đến chuyện tiếp tục nhiệm vụ, cũng chẳng ai đòi về phòng.

Mạnh Duật Tu cảm thấy đây lẽ là ngày yên tĩnh nhất kể từ khi quen Hàn Thước. Dường như cũng chính vì sự tĩnh lặng mà khi cạnh , y thể cảm nhận nỗi lòng nặng trĩu của đối phương qua từng nhịp thở.

Có lẽ do một đợt khí lạnh đột ngột tràn về, Mạnh Duật Tu thấy tiếng Hàn Thước hít hít mũi, thấy tiếng thở dài nặng nề mang theo giọng mũi khàn đặc của .

"Mấy cái chuyện xuyên thư với xuyên , sợ nhất là gặp cảnh thế ." Hàn Thước bỗng nhiên lên tiếng.

"Chuyện gì?"

Hàn Thước tặc lưỡi, một câu đầu cuối: "Thà rằng xuyên qua một gia đình giàu , chẳng lo nghĩ gì. Hoặc một gia đình nghèo rớt mồng tơi cũng , nhưng nhất là chỉ một thôi, nghèo thì nghèo, c.h.ế.t đói là , kiểu gì chẳng kiếm miếng cơm..."

Hắn ngẩng đầu lên, những ngôi thưa thớt bầu trời đêm lạnh giá.

"Không vướng bận là nhất..."

Mạnh Duật Tu lặng lẽ nghiêng khuôn mặt đang ngước bầu trời của Hàn Thước, thấy những tia sáng vụn vặt phản chiếu trong đôi mắt , cho đến khi hàng mi của khẽ run lên, những tia sáng liền biến mất trong bóng tối.

Loading...