Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:31:41
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đưa cho Mạnh Duật Tu?"

Hàn Thước lập tức cảm thấy như dội gáo nước lạnh. Phải, hứng thú với nam chính, nhưng khi nhận thế giới chỉ con gái thèm để ý đến , mà đến con trai cũng chẳng mặn mà gì, cái sự tự tôn về "giá trị mị lực" của bắt đầu lung lay dữ dội.

Hắn liếc Tưởng Tiểu Văn đang thấp thỏm, nghĩ đến khuôn mặt của Mạnh Duật Tu. Chẳng lẽ ở đây đều thích kiểu da trắng thịt mềm như thế? Hay là thích kiểu mặt băng sơn? Cái bản mặt "trai hư" khốc liệt của cửa ?

Thấy Hàn Thước ngẩn nhận thư, Tưởng Tiểu Văn vội giải thích: "Là thế , ở nhà ăn lỡ làm đổ nước giày Mạnh Duật Tu, vẫn kịp xin ..."

Hàn Thước nhướng mày. Hóa là thư xin , làm cứ tưởng là thư tỏ tình, suýt thì tự ái phát điên. Hắn giật lấy bức thư: "Hóa là thư xin ? Sao sớm, mà xin thôi cần gấp hình trái tim hoa hòe thế ?"

"Thế... thế cho nó chân thành." Tưởng Tiểu Văn đỏ mặt lý nhí.

"Được , để đưa hộ cho." Dù lát nữa cũng tìm Mạnh Duật Tu, tiện tay làm phúc luôn. Hắn quên mặc cả: "Này bốn mắt, đưa thư cho , tí nữa cho mượn vở bài tập Toán mà chép nhé."

Tưởng Tiểu Văn gật đầu lia lịa. Hàn Thước hí hửng chạy xuống lầu. Hắn định đưa thư mới mua cam, nhưng đến cửa thì một bạn nữ bán cam sắp .

Gấp gáp quá, thấy một bạn nữ cùng lớp với Mạnh Duật Tu, liền nhét bức thư tay cô bạn: "Giúp đưa cái cho Mạnh Duật Tu nhé!" vắt chân lên cổ chạy sân vận động.

Trong lớp 1, Mạnh Duật Tu đang ôn bài thì cô bạn nọ tới, đưa cho y một phong thư: "Hàn Thước bảo tớ đưa cho ."

Nghe thấy cái tên Hàn Thước, Mạnh Duật Tu khẽ nhíu mày. Hắn chạy tới lải nhải trực tiếp mà bày trò thư? Y tò mò mở bức thư hình trái tim xem.

Càng , biểu cảm mặt y càng... khó tả.

"Mạnh Duật Tu , xin về chuyện . Tuy thể để bụng, nhưng nghĩ nghĩ vẫn thấy nên một câu. Thật nên trực tiếp, nhưng thẹn thùng quá. Cậu , thầm quan sát từ học kỳ 1 . Ngượng quá , đây là đầu thư cho đấy..."

Mạnh Duật Tu rùng , trong đầu hiện lên cảnh Hàn Thước c.ắ.n bút, làm bộ thẹn thùng mà nôn mửa. Y cố nhịn cảm giác khó chịu tiếp:

"Cậu thực sự loá mắt trong mắt . Mỗi lướt qua , tim đập nhanh. Tôi chỉ thể thường xuyên giả bộ tình cờ ngang qua lớp để trộm một cái thôi. Hy vọng làm phiền . Ký tên: Một ở lớp 7 ngưỡng mộ ."

"Bệnh hoạn." Mạnh Duật Tu ném bức thư hộc bàn, kết luận thầm trong lòng: Hắn thật sự nên khám não .

Tiếng chuông lớp vang lên, Hàn Thước thò đầu cửa lớp 1, miệng lẩm bẩm ngớt. Mạnh Duật Tu vô thức nhớ câu: "Tôi chỉ thể giả bộ tình cờ ngang qua để trộm ..." - Thật là nực , hành vi của hiện tại chỗ nào là " quấy rầy" ?

Thấy Hàn Thước cứ lải nhải mãi khiến cả lớp xì xào trộm, Mạnh Duật Tu nhục nhã chịu nổi, đành ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-16.html.]

"Chuyện gì?" Y lạnh mặt hỏi.

"Cậu đúng là đại Phật mà, gọi mãi mới chịu ."

Hàn Thước vội nhét hai quả cam chín mọng tay y: "Tôi đặc biệt chạy mua cho đấy."

"Không cần."

"Cầm lấy! Sắp lớp , thầy giáo thấy bây giờ!"

Hai giằng co một hồi, thấy thầy giáo đang tới, Hàn Thước liền quăng đại hai quả cam lòng y chạy biến lên lầu: "Giữa trưa tìm ! Đi đây!"

Giữa trưa, khi giáo viên chủ nhiệm mắng một trận vì tội muộn và học kém, Hàn Thước khỏi văn phòng thấy Mạnh Duật Tu chờ . Hắn ngạc nhiên: "Chờ ?"

Mạnh Duật Tu đưa trả hai quả cam: "Trả cho ."

, mua cho mà trả làm gì?"

"Tôi ăn tự mua."

"Cậu lấy tiền mà mua?" Hàn Thước , đẩy tay y : "Thôi đừng giận nữa, coi như quà xin chuyện hôm . Thật cố ý , bởi vì..."

Hắn quanh, ghé sát tai y nhỏ: "Thật tối hôm đó, lúc hôn... cũng phản ứng."

Mạnh Duật Tu bằng nửa con mắt: Cậu cứ bốc phét tiếp .

Để dỗ dành "tiểu công chúa" đang tổn thương lòng tự trọng vì chuyện "lên đỉnh" một , Hàn Thước quyết định dùng chiêu "tự hủy". Hắn trưng vẻ mặt đau khổ, thở dài:

"Thật mà, lừa . Chỉ là... 'lên' nhanh mà 'xuống' cũng nhanh lắm. Lúc sờ tới thì nó ... xìu ." Hắn nhún vai bất lực: "Cậu hiểu mà, đó là nỗi khổ đàn ông."

Mạnh Duật Tu sững sờ. Y vẻ mặt "rầu rĩ" của Hàn Thước, bỗng nhiên thấy... thương hại. Bao nhiêu cơn giận tan biến sạch, đó là sự ái ngại vô bờ bến.

Y ngập ngừng mãi mới rặn một câu: "Thế thì... tính ?" (Ý chuyện sinh lý ).

Teela - Đam Mỹ Daily

Hàn Thước hì hì , vỗ vai y: “Cái đó khỏi lo, dù cũng dùng mà sợ!”

Loading...