Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 111: Ngoại truyện: Cuộc sống hạnh phúc ở hai thời đại (9)

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:16:22
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba Hàn suýt chút nữa thì nghi ngờ tai vấn đề. Ông trân trối khuôn mặt tuấn tú non choẹt của Mạnh Duật Tu, chằm chằm suốt nửa phút đồng hồ mới kinh hãi hỏi: “Tiểu Mạnh, năm nay con mấy tuổi ?”.

Mạnh Duật Tu dám thẳng ba Hàn, ánh mắt y đảo liên hồi, lí nhí đáp: “Thưa bác, con... mười bảy...”.

Giọng Mạnh Duật Tu nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng ba Hàn rõ mồn một. Vừa rõ xong, ba Hàn suýt nữa thì nhảy dựng khỏi ghế. May mà ông vốn tính thật thà chững chạc, gặp chuyện đại sự thế vẫn thể nhịn đến lúc Hàn về để bàn bạc. Chỉ điều, ván cờ thì chẳng còn tâm trí mà đ.á.n.h tiếp nữa.

Cũng chẳng còn cách nào, ai bảo hôm nay những chuyện kịp trở tay cứ dồn dập kéo đến, trực tiếp đ.á.n.h gục sự bình tĩnh của ông. Mạnh Duật Tu ngước mắt lên, lén ba Hàn đang nhíu mày chặt đến mức tạo thành một vệt hằn sâu. Y bỗng thấy bất an, lo lắng vì tuổi tác của một nữa ba Hàn chia rẽ đôi uyên ương.

Thế là vài phút khí đông cứng, y khẽ nuốt nước bọt, lên tiếng: “Thưa bác, thực ở thập niên 90 con hai mươi tuổi ạ.”.

“À... ừ...” Ba Hàn gượng gật đầu.

Bàn cờ giờ chỉ còn là vật trang trí, bầu khí rơi im lặng. Hàn Thước vẫn , Mạnh Duật Tu mà như đống lửa, nhưng y chắc chắn thể rời , dù y cũng sẽ trở thành một nhà với ba Hàn. Để an ủi nhạc phụ, Mạnh Duật Tu suy nghĩ một lát mở lời: “Thưa bác, con và Hàn Thước kết hôn ở thập niên 90 ạ, chúng con là hợp pháp.”.

Thực lúc , tai ba Hàn đang ong ong, chẳng còn lọt chữ nào nữa. Việc con trai yêu đàn ông giờ đây cái nhãn dán "mười bảy tuổi, học sinh cấp ba, vị thành niên" Mạnh Duật Tu làm lu mờ bớt. Dù trong mắt ba Hàn, mười bảy tuổi vẫn còn là cái tuổi nhận tiền lì xì mỗi dịp lễ Tết. Có thể thấy Mạnh Duật Tu một lòng một với con trai , nhưng ba Hàn ngoài việc ậm ừ đáp vài tiếng thì cũng chẳng gì thêm.

Lúc Hàn Thước và Hàn dắt theo Cặp Lồng , vặn thấy hai bên bàn cờ đang thẳng tắp như khúc gỗ.

“Ơ ?” Hàn Thước ngạc nhiên, “Chẳng đang đ.á.n.h cờ ? Sao im phăng phắc thế ? Hai cao thủ đang giao lưu bằng tâm thức đấy ?”.

Nghe thấy tiếng động, cả Mạnh Duật Tu và ba Hàn đều thở phào nhẹ nhõm. Cặp Lồng xem thỏ ngoài xong nên đang hào hứng. Thấy Mạnh Duật Tu, nó vặn vẹo cơ thể đòi xuống đất. Sau khi Hàn đặt nó xuống, hai cái chân ngắn lạch bạch chạy tới chỗ Mạnh Duật Tu.

“Ba ba!” Nó lao chân Mạnh Duật Tu, nhe răng sữa lảm nhảm: “Bao... thỏ thỏ... a...”.

Hàn Thước với Mạnh Duật Tu: “Xem thỏ đến nghiện luôn , nếu em dỗ dành thì nó còn chẳng chịu về .”. Mạnh Duật Tu xoa xoa đầu con trai.

Thừa lúc đứa nhỏ làm xao nhãng sự chú ý của , ba Hàn cuối cùng cũng thể dậy khỏi ghế. Ông lập tức bước tới bên cạnh Hàn kéo tay bà, dùng ánh mắt hiệu sang phòng bên cạnh. Thực chẳng cần ba Hàn hiệu, Hàn cũng đang cả một bụng tâm sự . Hai vội vàng bước phòng đóng cửa .

Cửa khóa, ba Hàn trợn mắt, tay run run chỉ ngoài cửa, cuống quýt bảo: “Cái Tiểu Mạnh mới mười bảy tuổi thôi bà nó ạ!”.

Mẹ Hàn vội áp tai cửa ngóng một lát, bảo chồng nhỏ tiếng thôi: “Tôi , Tiểu Thước với , nó bảo Tiểu Mạnh ở năm 90 mười bảy tuổi.”.

“Thì năm 90 là năm 90, bây giờ là bây giờ.” Ba Hàn vẻ mặt khổ sở như mang nợ, ngay đó ông bỗng nhớ điều gì, vội hỏi vợ: “À đúng , ba Tiểu Mạnh chuyện ?”.

Mẹ Hàn lắc đầu: “Tiểu Thước bảo ba đang ở nước ngoài, vẫn gì cả.”.

Ba Hàn thở dài: “Chúng đột ngột chuyện còn khó chấp nhận, ba chắc chắn còn khó hơn. Nếu họ thông cảm cho nỗi khổ của hai đứa nhỏ ở thời thì còn đỡ, chứ họ mà hiểu cho thì gay go to.”.

Mẹ Hàn: “Giờ gạo nấu thành cơm , còn đẻ cả cái thằng Cặp Lồng nữa, tính bây giờ?”.

Ba Hàn lo lắng: “Chủ yếu là cái tuổi của Tiểu Mạnh nhỏ quá, vẫn còn là trẻ vị thành niên. Nếu hai mươi bảy tuổi thì chẳng lo đến mất ăn mất ngủ thế , chỉ sợ Tiểu Thước đồn cảnh sát thôi.”.

Lời ba Hàn dứt, tim Hàn cũng đập thình thịch. Cả hai ông bà đều rầu rĩ hết cả mặt mày.

Bên ngoài, Mạnh Duật Tu thấy ba Hàn phòng mãi , trong lòng cũng đoán là hai ông bà đang bàn về tuổi tác của . Hàn Thước đang trò chuyện với y, y cũng chẳng lọt tai, mắt cứ thỉnh thoảng liếc về phía cánh cửa đóng chặt.

“Anh cứ cái gì bên đó thế?”

Mạnh Duật Tu cúi đầu im lặng một thoáng, lo lắng hỏi: “Ba em chấp nhận ?”.

Hàn Thước bảo: “Vẫn còn lo chuyện đó ? Anh yên tâm , lúc nãy dắt con xem thỏ em chuyện với .”. Mạnh Duật Tu vội hỏi: “Mẹ ? Em thế nào?”.

Hàn Thước: “Mẹ bảo cuộc sống là của hai đứa , miễn là chúng hạnh phúc là .”.

Mạnh Duật Tu xong liền thở phào, bấy giờ mới nở nụ . Hàn Thước thấy nhịn mà nhéo cái má mịn màng của y: “Xem căng thẳng kìa.”.

Mạnh Duật Tu chút đắc ý liếc Hàn Thước, y hỏi: “Hàn Thước, bao giờ thì thể đổi cách xưng hô gọi là ba ?”.

Hàn Thước đang cạnh ghế của Mạnh Duật Tu, câu chỉ thấy buồn trong lòng. Hắn cúi , quàng vai Mạnh Duật Tu, ghé đầu gần: “Sao cứ cuống lên thế nhỉ? Cả ngày hôm nay, con trai thì báo đồng tính, còn dắt về một đứa cháu nội cho ba , cũng để ba em hồn chứ?”.

Mạnh Duật Tu: “Anh chỉ hỏi thôi.”

“Chà chà, cái đồ nhà cái gì cũng , mỗi tội cái tính vội vã, hồi ở thập niên 90 cũng thế.” Hàn Thước trêu chọc, cố tình nhại giọng của Mạnh Duật Tu: “Hàn Thước, nhà nghỉ ~ Hàn Thước, làm làm...”.

Phòng ba Hàn ngay bên cạnh, Mạnh Duật Tu thấy mấy lời bỗng đỏ bừng cả tai.

“Anh câu ' làm' hồi nào?”

Hàn Thước là cao thủ trêu chọc Mạnh Duật Tu, thừa y chịu nổi câu nào là cứ thích thêm mắm dặm muối: “Không cho làm là cái mặt lập tức dài thườn thượt ngay, ?”. “Hễ giận dỗi là bĩu môi bảo làm nữa, ?”.

Bị bóc mẽ, Mạnh Duật Tu liền lôi lôi kéo kéo với Hàn Thước, nhịn bắt tiếp. “Hê hê, ngày kết hôn còn mặc cái quần lót đỏ sến súa cho em xem nữa...”.

“Hàn Thước, đừng nữa...” Mạnh Duật Tu dứt khoát dùng một tay bịt miệng Hàn Thước .

Cặp Lồng đùi Mạnh Duật Tu, thấy ba đang đùa giỡn, nó ngây vài giây hét lên một tiếng "khà khà" vui sướng, cũng dang hai tay đòi tham gia cùng.

Bên ngoài thì vui vẻ hớn hở, bên trong phòng ba Hàn mây đen bao phủ vì lo con trai tù, hai ông bà ngừng thở ngắn than dài. Nửa tiếng , tiếng gõ cửa, Hàn Thước ở ngoài hỏi: “Ba làm gì trong đó thế ạ?”. Ba Hàn tiếng của con trai kéo về thực tại. Ba Hàn đáp vọng : “Chẳng làm gì cả, thế?”. Hàn Thước hỏi: “Cũng muộn , ngủ thôi nhỉ?”. Ngoài trang trại, hai ông bà còn kinh doanh homestay, nên mỗi Hàn Thước về là cứ phòng nào trống thì ở phòng đó. Tiếp theo, chỉ việc đợi ba sắp xếp phòng là xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-111-ngoai-truyen-cuoc-song-hanh-phuc-o-hai-thoi-dai-9.html.]

Mẹ Hàn hỏi chồng: “Mấy giờ ông?”. Ba Hàn đồng hồ: “Gần mười giờ .”. “Chao ôi, thôi thôi, hôm nay cứ ngủ , nghĩ nhiều cũng chẳng cách gì .”. Mẹ Hàn dậy định ngoài bảo chị lễ tân sắp xếp phòng. Thế nhưng bà định mở cửa, ba Hàn bỗng nhớ điều gì, ông bật dậy khỏi ghế, ba bước gộp làm hai lao tới giữ c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa vợ đang định vặn.

“Bà nó !” Qua cánh cửa, ông vợ cuống quýt hỏi, “Bà định sắp xếp phòng thế nào?”.

Mẹ Hàn: “Thì như khi thôi, cứ cho một phòng giường đôi bự là .”.

Ba Hàn hốt hoảng: “Thế ?! Tuy gạo nấu thành cơm, nhưng cái nồi cơm nóng bây giờ vẫn để nguội bớt mới ăn.”. Ba Hàn ghé sát tai vợ: “Nó mới mười bảy thôi bà ạ... Ở năm 90 chúng nó làm loạn thế nào cũng , chứ ở đây thì đừng hòng...”.

Mẹ Hàn giật tỉnh ngộ, bà sợ hãi: “May mà ông nhắc, đúng là lý, ở bên thì thể luật mà vẫn phạm luật .”. Ba Hàn gật đầu lia lịa tán thành.

Hai ông bà bàn bạc xong liền gọi Hàn Thước phòng. Lúc cửa mở , qua khe cửa hẹp, ba Hàn thấy thiếu niên non nớt bên đang sang, nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ điềm tĩnh. Hàn Thước phòng hỏi ba : “Có chuyện gì mà bí mật thế ạ?”.

Ba Hàn với con trai: “Lát nữa chị lễ tân sẽ đưa hai thẻ phòng đây, một phòng cho con, một phòng cho Tiểu Mạnh.”.

Hàn Thước thừa hiểu ý đồ của ba nhưng vẫn giả bộ ngây ngô: “Ơ, phiền phức thế ạ...”.

Mẹ Hàn nhéo cánh tay con trai, hạ thấp giọng gắt: “Cái thằng trời đ.á.n.h ! Người mới mười bảy tuổi thôi đấy! Con mà cũng chịu ?”.

Hàn Thước gãi gãi cổ, gượng: “ chúng con... , con của chúng con đều hơn một tuổi mà...”.

Thế nhưng lời của Hàn Thước ba Hàn ngắt lời. Người cha vốn xuề xòa hằng ngày hôm nay bỗng trở nên nghiêm khắc lạ thường, ông với vẻ nghiêm trọng: “Đường làng thì con lái xe thế nào cũng , nhưng về thành phố thì tuân thủ luật giao thông! Đạo lý tương tự, ba với cần nhiều chắc con cũng tự hiểu rõ chứ!”. Hàn Thước cứng họng. Ba Hàn nghĩ một lúc, thấy chia rẽ đôi trẻ cũng chút đành lòng, bèn khéo: “Ít nhất cũng đợi Tiểu Mạnh đủ tuổi thành niên .”.

Teela - Đam Mỹ Daily

Khi gia đình ba chuyện xong thì chị lễ tân cũng mang thẻ phòng tới. Hàn Thước cầm thẻ phòng vẫy tay gọi Mạnh Duật Tu vẫn đang thẫn thờ ghế. Mạnh Duật Tu hiểu là sắp về phòng nghỉ ngơi nên lập tức vui vẻ bế con theo. Hàn Thước quen đường thuộc lối tìm phòng, đưa thẻ cho Mạnh Duật Tu.

Mạnh Duật Tu cái thẻ phòng, khẽ nhíu mày: “Nghĩa là ?”.

Hàn Thước nhún vai: “Đêm nay ngủ phòng .”.

Mạnh Duật Tu hỏi : “Tại ? Còn em?”.

Hàn Thước hất cằm về phía một căn phòng cuối hành lang: “Em ở xa lắm .”.

Mặt Mạnh Duật Tu xị xuống ngay lập tức. Thông minh như y, làm đoán đây là ý của ba Hàn, và tất nhiên, y càng hiểu rõ sự sắp xếp chẳng qua cũng chỉ liên quan đến tuổi tác của mà thôi. Thấy Mạnh Duật Tu cầm thẻ phòng mà quẹt, cứ đờ cúi mặt, Hàn Thước đành nhỏ giọng an ủi: “Đừng thế mà, xem phòng của hai đứa chẳng gần lắm ? Đi vài bước là tới , cách nghìn trùng xa cách , đúng ?”.

Mạnh Duật Tu vẫn im lặng. Hàn Thước vốn cực kỳ dễ mềm lòng với Mạnh Duật Tu, thấy y như cũng chẳng dễ chịu gì. lệnh cha khó cãi, cũng hết cách.

Mạnh Duật Tu im lặng một lát ngước mắt hỏi Hàn Thước: “Sau cũng ở chung phòng ?”.

Hàn Thước giải thích: “Không ở chung, mà là làm cái chuyện kìa, ít nhất là cho đến khi đủ tuổi thành niên... hiểu ?”.

Mạnh Duật Tu xong, đôi lông mày càng nhíu chặt hơn. “Thì thể ở chung phòng, làm chuyện đó là chứ gì.”.

“...” Hàn Thước xua tay, “Thôi thôi, mặt ba em thì cứ từ từ . Anh bảo làm, em cũng bảo làm, nhưng ai mà tin ? Nếu thật sự để hai đứa ngủ chung một phòng, ba em chắc đêm nay mất ngủ vì lo lắng, cứ đoán xem ở trong phòng con đang 'đạp máy khâu' đang 'làm đồ chơi' cho xem.”.

“Được .” Mạnh Duật Tu nản lòng.

“Ngoan nào, nghỉ ngơi sớm , mai gặp nhé.” Lát nữa ba còn qua tắm cho Cặp Lồng nên Hàn Thước nhiều nữa, đón lấy con từ tay Mạnh Duật Tu. Mạnh Duật Tu vòng tay trống rỗng của , theo bóng dáng Hàn Thước bế con xa, lủi thủi về phòng.

Trang trại ở ngoại ô, xung quanh là khu du lịch, Mạnh Duật Tu tắm xong giường mà thấy u uất vô cùng. Rõ ràng là tháng Chín mà lòng y thấy lạnh lẽo lạ thường. Y nhắm mắt cũng ngủ , nhất là khi nghĩ đến cảnh trong căn phòng bên , vợ y, con y cùng nhạc phụ nhạc mẫu đang quây quần ấm cúng, lòng y càng thêm giá buốt.

Tất nhiên, tình cảnh ở căn phòng bên đúng là như y nghĩ thật. Ba Hàn đầu tiên tắm cho cháu nội, cái chân cái tay trắng trẻo mập mạp của cháu, dù lúc tắm nó chẳng chịu yên cứ đập nước tung tóe trong chậu, hai ông bà cũng chỉ vui sướng và tự hào bảo: “Ôi chu choa, Cặp Lồng nhà mà giỏi thế ?”.

Cặp Lồng tắm xong, ba Hàn quấn khăn tắm bế từ nhà vệ sinh giường, cái đồ nhỏ phấn khích cứ thế m.ô.n.g trần nhún nhảy chiếc giường lớn.

“Được , chăn nhanh lên!” Hàn Thước tắm xong , thấy con trai cứ lảm nhảm chuyện với ba .

Mẹ Hàn đối với Hàn Thước lúc nhỏ chẳng mấy khi kiên nhẫn, nhưng với cháu nội thì khác hẳn. Dù chẳng hiểu cháu gì, bà cũng vẫn hùa theo đáp : “Ồ thế , Cặp Lồng đang kể chuyện cho bà đấy ? Được , Cặp Lồng của bà ngủ thôi nào. Nhanh lên, để bà bế chăn nhé.”.

Cặp Lồng từ lúc xuyên về đây đến nay ngày nào cũng mải chơi, nên chui chăn một lát ngủ say như c.h.ế.t. Ba Hàn cũng chuẩn về phòng , nhưng khi vẫn quên dặn dò Hàn Thước: “Nghỉ ngơi cho nhé, đừng mà nghĩ vẩn vơ lung tung đấy.”. Hàn Thước cạn lời: “Con , con buồn ngủ c.h.ế.t đây, còn sức mà nghĩ vẩn vơ nữa ạ.”. Ba Hàn bấy giờ mới giúp con trai đóng cửa phòng .

Lúc giường, Hàn vẫn cứ nhớ đến đứa cháu nội, nghĩ đến khuôn mặt như tranh của Cặp Lồng và Mạnh Duật Tu cứ như đúc cùng một khuôn, bà khỏi cảm thán với chồng: “Chao ôi, cái gen nhà thật đấy.”. Thế nhưng ba Hàn giường tâm trí treo ngược cành cây, cứ trằn trọc trở liên tục.

“Ông cứ ngọ nguậy làm cái gì thế?” Mẹ Hàn hích chồng một cái.

Ba Hàn dứt khoát bật đèn dậy.

Mẹ Hàn: “Dậy làm gì thế?”.

Lúc Hàn hỏi câu thì ba Hàn đang mặc áo khoác . Ông bảo: “Tôi vẫn yên tâm, sang xem thử xem , nhỡ cái thằng trời đ.á.n.h Tiểu Thước nó coi lời chúng như gió thoảng bên tai thì khổ...”.

Mẹ Hàn nghĩ bụng con trai đúng là hạng thể làm chuyện đó thật, bà cũng giật , vội giục chồng: “Phải đấy đấy, ông sang xem thử .”.

“Ừ.”

Thực phòng của ba Hàn và phòng của Mạnh Duật Tu, Hàn Thước đều cùng một hành lang. Chỉ điều họ ở đầu hành lang, Mạnh Duật Tu ở giữa, còn Hàn Thước dắt theo con ở cuối hành lang. Ba Hàn lúc thám thính đời tư của con trai nên trong lòng cũng chút chột . Thế là lúc mở cửa, ông chỉ dám thò đầu vì sợ đột ngột chạm mặt con trai.

Thế nhưng, ông vạn ngờ rằng, ngay khoảnh khắc ông thò đầu , cũng một cái đầu khác đang lén lút thò .

Trong phút chốc, bốn mắt trân trối.

Loading...