Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 108: Ngoại truyện: Cuộc sống hạnh phúc ở hai thời đại (6)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:15:59
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ba ba...”
Trong một khoảnh khắc, Hàn Thước dường như thấy hình ảnh Mạnh Duật Tu năm đó khi thú nhận với trai . Cậu nam sinh cấp ba run rẩy sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng nặn nụ lễ phép và chân thành nhất thể.
Tất nhiên, Hàn thể nào ngờ đây là nụ nịnh nọt của "con rể", bà chỉ cảm thấy trai trẻ mặt mà khách sáo quá, đống quà cáp tay y. Trà ngon thượng hạng, rượu ngoại, t.h.u.ố.c lá và cả mỹ phẩm cao cấp.
Mẹ Hàn thấy ngại quá, bà vội từ chối: “Chao ôi, con là bạn của Tiểu Thước nhà cô, qua chơi là quý , còn mua nhiều đồ thế ? Tốn kém quá!”
“Thưa bác, bác nhận cho chúng con vui ạ, đây là quà biếu bác và bác trai.”
“Thế cô ngại quá...”
“Bác nhận mà bác...”
Đám cưới đang diễn , khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Mẹ Hàn và Mạnh Duật Tu cứ ở lối khách sáo đẩy qua đẩy . Hàn Thước thấy liền với : “Mẹ cứ nhận , đây là chút lòng thành của Mạnh Duật Tu mà.”
Nghe con trai , cộng thêm việc còn một đống chuyện lo, Hàn liền vui vẻ nhận lấy đống quà. Hàn Thước và giống , đều là những tính cách sảng khoái. Thấy bạn của con trai khách sáo hiểu lễ nghĩa, Hàn càng thêm nhiệt tình dắt Mạnh Duật Tu xuống ở bàn cuối cùng.
“Con tên gì nhỉ?” Mẹ Hàn hỏi.
Mạnh Duật Tu chạm m.ô.n.g xuống ghế bật dậy như lò xo, vội vàng đáp: “Thưa bác, con tên Mạnh Duật Tu, bác cứ gọi con là Tiểu Tu ạ.”
“Được .” Mẹ Hàn bảo, “Tiểu Tu, Tiểu Thước, hai đứa bàn ăn nhé. Hôm nay ba cũng gửi tiền mừng , hai đứa cứ yên tâm mà ăn, bận xong việc cũng sẽ qua đây thôi.”
“Vâng, cứ làm việc .” Hàn Thước bế Cặp Lồng xuống.
Mẹ Hàn vỗ vai Mạnh Duật Tu: “Tiểu Tu, ăn nhiều nhé.”
Mạnh Duật Tu liên tục gật đầu: “Vâng ạ bác.”
Hôm nay Hàn quá bận nên cũng chẳng kịp suy nghĩ kỹ xem tại đứa nhỏ xinh xắn từ đầu đến cuối cứ bám dính lấy Hàn Thước. Bà gọi mang một chiếc ghế ăn cho trẻ em , khi quên nựng cái má của đứa nhỏ.
“Ôi chu choa, bé cưng xinh quá mất. Nào, ghế nhé.”
Sau khi Hàn Thước nhét con trai ghế xong, Hàn vẫn đó híp mắt khen ngợi: “Bé cưng ngoan quá.”
Thế nhưng Hàn khen xong, Hàn Thước còn kịp gì thì Mạnh Duật Tu kích động cầm tay con trai dạy nó chào hỏi: “Cặp Lồng, gọi...”
Hàn Thước phóng tới một ánh mắt đầy kinh hãi.
Mạnh Duật Tu vội đổi giọng: “Gọi bà con.”
Cặp Lồng từ sáng tới giờ ăn gì, lúc thấy một bàn đầy đồ nguội thì còn tâm trí mà chào hỏi, nó vươn cái ngón tay nhỏ chỉ bàn tiệc, gọi bằng giọng non nớt: “Cơm cơm!”
Mẹ Hàn: “Ồ ồ, bé cưng đòi ăn cơm cơm kìa.”
Mạnh Duật Tu cố chấp bắt con chào lớn mới ăn: “Cặp Lồng, gọi bà .”
Lúc Cặp Lồng mới ngoảnh đầu , nhe mấy cái răng sữa đại ca gọi một tiếng: “Bà!”
Lòng Hàn như tan chảy, chẳng còn làm việc nữa. “Ôi bé cưng ngoan quá mất.”
Mạnh Duật Tu thấy lời khen , cúi đầu khuôn mặt trắng trẻo của con trai. Y xoa mái tóc mềm mại của con, ánh mắt giấu nổi vẻ chiều chuộng và tự hào.
Mẹ Hàn tiếp tục làm việc. Đám cưới đang diễn rình rang, vì đều là hàng xóm láng giềng nên bàn để dành cho ba Hàn Thước và nhân viên trang trại , hiện tại chỉ gia đình ba của Hàn Thước đó.
“Ma ma.” Cặp Lồng há miệng thật to.
Hàn Thước bóc một con tôm nhét miệng con, sang thấy Mạnh Duật Tu cứ đông ngó tây. Hắn hích cùi chỏ y, giục: “Nhìn gì thế? Ăn nhanh .”
Mạnh Duật Tu thu hồi tầm mắt khỏi bóng dáng đang tất bật của ba Hàn Thước, y ghé tai thì thầm hỏi: “Ba em tính tình thế nào?”
Hàn Thước ăn đáp: “Ba em tính hiền khô hà, gặp ai cũng hớn hở, chỗ ba chắc vấn đề gì , chủ yếu là cửa của em kìa.”
Mạnh Duật Tu gật đầu, tâm hồn treo ngược cành cây gắp con tôm Hàn Thước bỏ đĩa.
Chỉ mấy giây , y ghé đầu hỏi: “Hàn Thước, nãy gọi bác là đúng ?”
Nói đoạn y nhíu mày ngập ngừng, lẩm bẩm: “Thực theo lý mà , nên gọi là .”
Cơ mặt Hàn Thước giật giật, cà khịa: “Thanh niên ơi, tém tém giùm em. Chúng đang ở đám cưới nhà , cứ bản phận mà ăn xong bữa cơm tính.”
“Ừ.” Mạnh Duật Tu nghiêm túc gật đầu, “Anh cũng thấy thế, nên nãy nghĩ kỹ mới gọi là bác.”
“Ma ma, tôm.” Cặp Lồng chỉ ngón tay nhỏ.
Hàn Thước nhanh tay bóc thêm mấy con tôm bỏ đĩa cho con tự bốc ăn, xoay bàn xoay, gắp thêm mấy món đĩa của Mạnh Duật Tu.
“Ăn nhanh lên, ăn xong còn một trận chiến đ.á.n.h đấy. Anh ăn no là lát nữa dễ bỏ đói đuổi khỏi nhà lắm.” Dặn dò Mạnh Duật Tu xong, vùi đầu ăn lấy ăn để.
Thế nhưng đang ăn, dư quang bỗng liếc thấy bên cạnh bật dậy.
“?” Hàn Thước định hỏi định ?
Thì thấy Mạnh Duật Tu rời chỗ , tiến thẳng về phía Hàn đang bưng khay thức ăn tới.
Khi thấy Mạnh Duật Tu nhiệt tình giành lấy cái khay từ tay Hàn và : “Bác ơi, để con giúp bác ạ.”, đôi mắt giật liên hồi.
Mẹ Hàn thực sự ngờ trai mà Hàn Thước dắt về những cao ráo, bảnh bao mà còn hiểu chuyện và siêng năng thế . Mạnh Duật Tu là khách, dù hiểu chuyện đến mấy cũng chẳng lý nào để khách làm việc. Thế là Hàn vội bảo: “Tiểu Tu, con ăn cơm , con là khách, ai để con làm việc , cẩn thận kẻo bẩn hết quần áo bây giờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-108-ngoai-truyen-cuoc-song-hanh-phuc-o-hai-thoi-dai-6.html.]
Teela - Đam Mỹ Daily
“Không ạ.” Mạnh Duật Tu đáp, “Bác đừng coi con là khách.”
Chưa đợi Hàn kịp thêm gì, y bưng khay từng bàn để lên món.
Các nhân viên khác của trang trại đều mặc tạp dề đỏ, duy chỉ Mạnh Duật Tu là âu phục chỉnh tề. Một họ hàng xa của cô dâu chú rể chẳng chuyện gì, thấy Mạnh Duật Tu tới còn tưởng chú rể đích bưng món. Đợi y , họ mới tụm đầu bàn tán: “Nhầm , chắc là nhân viên ở đây thôi.” “Nhân viên thời nay mà trai thế á? Bộ đồng phục chất vải còn xịn hơn cả của chồng con Dương nữa đấy...”
Mạnh Duật Tu bưng khay mấy chuyến, đến khi lên hết món mới bàn ăn. Lúc y xuống cùng ba Hàn Thước và các nhân viên trang trại. Trên bàn, ba Hàn Thước khen Mạnh Duật Tu nức nở, ba Hàn còn rót chút rượu rủ Mạnh Duật Tu uống cùng.
Hàn Thước nhớ Mạnh Duật Tu ở thế giới vẫn là học sinh cấp ba nên định ngăn . Thế nhưng Mạnh Duật Tu cung kính đón lấy chén rượu ba Hàn rót cho.
“Con cảm ơn bác trai ạ.” Mạnh Duật Tu ngửa đầu uống cạn một .
Hàn Thước nghiến răng làn da trắng trẻo của Mạnh Duật Tu nhanh chóng nhuốm một tầng ửng hồng. Ba Hàn Thước thấy thì thích trai chịu nổi, cứ dặn Mạnh Duật Tu thường xuyên qua đây chơi.
Mạnh Duật Tu vội vã gật đầu: “Vâng ạ, bác trai bác gái.”
Mọi bận xong việc bắt đầu thong thả ăn cơm, lúc ba Hàn mới để ý thấy màn tương tác của Hàn Thước với đứa nhỏ ghế ăn. Cái miệng nhỏ của bé con hơn một tuổi ăn đến bóng loáng mỡ màng, hai cái chân ngắn trong ghế ăn cứ đung đưa, thỉnh thoảng chỉ ngón tay gọi: “...Tôm a.”
“Rồi .” Hàn Thước thuần thục bóc tôm đút miệng con.
Ba Hàn với Hàn: “Tiểu Thước làm khác, giờ kiên nhẫn với trẻ con gớm.”
Hàn Thước và Mạnh Duật Tu xong đều cứng đờ cả , chỉ gượng gạo.
Mẹ Hàn giờ rảnh tay, mới nhận đứa nhỏ và Mạnh Duật Tu giống như lột. Bà hỏi Mạnh Duật Tu: “Tiểu Tu, đây là em trai con ?”
Hàn Thước và Mạnh Duật Tu lập tức chột .
“Dạ, là...” Mạnh Duật Tu khô khốc kéo khóe môi.
Mẹ Hàn qua giữa Mạnh Duật Tu và Cặp Lồng, bà cảm thán: “Hai em con giống thật đấy, ba con đúng là phúc, sinh hai đứa con trai thế .”
Mạnh Duật Tu chẳng trả lời , chỉ đành một câu gượng gạo: “Cũng... thường thôi ạ...”
Thế nhưng y dứt lời, giây tiếp theo, cả bàn cơm đồng loạt rơi im lặng. Bởi vì Cặp Lồng ăn no nên chịu yên trong ghế nữa, nó ngoáy m.ô.n.g định leo ngoài, Hàn Thước bảo im nó cũng . Nó sang gọi Mạnh Duật Tu: “Ba ba! Bao...”
Đứa trẻ hơn một tuổi những câu khác thì lộn xộn, duy chỉ hai từ "ba ba", "ma ma" là gọi cực kỳ rõ ràng. Nghe thấy hai chữ "Ba ba", tim Hàn Thước và Mạnh Duật Tu đều nhảy thót lên một cái. Mạnh Duật Tu lén ngước mắt liếc nhanh một lượt biểu cảm của bàn.
Thực ngay từ đầu khi Hàn hỏi Cặp Lồng em trai , nếu y đính chính là con trai thì cũng chẳng . Ngặt nỗi chính y ngầm thừa nhận Cặp Lồng là em trai cùng cha cùng , còn để Hàn khen ba phúc xong, giờ Cặp Lồng đột nhiên biến thành con trai, chuyện đúng là khó mà đỡ nổi. Thử hỏi một đàn ông lấp l.i.ế.m biến con thành em trai thì sẽ nghĩ gì?
Mạnh Duật Tu cảm thấy cái hình tượng mà dày công xây dựng sụp đổ . Quả nhiên, biểu cảm mặt đều vô cùng khó tả.
“Khụ...” Hàn Thước sờ mũi, lén sang bên cạnh, còn Mạnh Duật Tu thì ngượng ngùng gắp một miếng rau.
lúc , Cặp Lồng thấy ba để ý đến , liền vươn bàn tay nhỏ túm lấy cánh tay ba, miệng mè nheo: “Ba ba...”
Mạnh Duật Tu chẳng còn cách nào khác, đành cúi đầu đỏ mặt bế con trai khỏi ghế ăn ôm lòng. Mẹ Hàn cũng thấy ngượng lây, ai bảo bà là đầu tiên hỏi về mối quan hệ của hai làm chi. Cách đây mấy phút bà còn cực kỳ tán thưởng trai trẻ , lúc đây trong lòng cũng chút hụt hẫng. nể tình Mạnh Duật Tu là khách, giúp việc lớn, Hàn đành khách sáo đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của : “Nào nào, ăn các con, ăn .”
Cặp Lồng lúc mới xuống xe thấy bóng bay bên ngoài, giờ bụng no căng tròn là bắt đầu nhớ chuyện chơi bời. Được Mạnh Duật Tu bế mà nó cũng chẳng yên, cứ ngọ nguậy trong lòng đòi: “Ba ba, bóng...”
Bị con trai hành như thế, Hàn Thước giọng Mạnh Duật Tu nhỏ như tiếng muỗi kêu. Y đỏ mặt khẽ dỗ dành con: “Đợi lát nữa ba dắt con ngoài, ngoan ...”
Hàn Thước đứa con đang giãy đến mức rơi cả một chiếc giày, mí mắt giật liên hồi. Hắn thầm nghĩ nhanh chóng ăn xong gọi riêng ba phòng chuyện, thì lát nữa chẳng thằng ranh còn gây chuyện gì nữa. Hắn tâm trí treo ngược cành cây ăn mấy miếng rau, mắt lén quan sát ba , đang định tìm lý do gì để ba ăn xong sớm còn phòng chuyện.
Thế nhưng, tai họa luôn ập đến lúc đang lo sợ nhất. Một tiếng gọi non nớt “Ma ma” vang lên như sét đ.á.n.h giữa trời quang. Mạnh Duật Tu cứng đờ cả . Hàn Thước thì da đầu tê rần, trong tai ong ong một mảng.
“Ma ma...”
Hàn Thước thậm chí còn dám đầu con. Mãi vài giây , mới từ từ ngước mắt lên. Quả nhiên, cả bàn cơm đều kinh ngạc trợn tròn mắt, còn ba thì đờ đẫn .
Cặp Lồng như nguyện chui lòng Hàn Thước, đứa nhỏ một tuổi rưỡi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy , ngửa khuôn mặt nhỏ lảm nhảm: “Ma ma, Bao... bóng a.”
Nhìn thấy biểu cảm chấn kinh của ba và các nhân viên, thấy Mạnh Duật Tu chột mím môi. Hàn Thước đầu tiên trong đời hiểu sâu sắc ý nghĩa của từ "đỡ trán". Sự , cơm cũng chẳng thể ăn tiếp nữa, lặng lẽ hít một thật sâu với ba : “Ba , chuyện là, con chuyện với hai .”
Trên suốt quãng đường rời khỏi đại sảnh náo nhiệt để về phòng, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu dám thở mạnh một , ba Hàn Thước cũng im lặng nửa lời. Cả quãng đường chỉ tiếng non nớt của đứa trẻ.
Thấy cá chép trong hồ là gọi: “Cá cá!”
Thấy hoa sen trong chậu cũng gọi: “Ma ma, hoa!”
Nghe thấy hai chữ , đôi lông mày đang nhíu chặt của ba Hàn càng sâu thêm một nấc.
Hai ông bà suốt quãng đường mà trong đầu tưởng tượng đủ loại quan hệ hỗn loạn giữa Hàn Thước, Mạnh Duật Tu và Cặp Lồng. Thế nhưng nghĩ mãi vẫn thông. Mạnh Duật Tu và Cặp Lồng chắc chắn là cha con, vì đúc cùng một khuôn . Cặp Lồng gọi Hàn Thước là , thế là thế quái nào?
Hai ông bà phía lén , lúc vẫn còn ôm tia hy vọng mong manh, là con trai nhận Cặp Lồng làm con nuôi? con nuôi gọi ba nuôi là ? Thế là cái lý gì? Ba Hàn cảm thấy đầu óc rối như tơ vò. Đi thêm vài bước nữa, hai ông bà bỗng rùng một cái. Đứa nhỏ gọi Mạnh Duật Tu và con trai là "ba ba ma ma", chẳng lẽ...
Dù ba Hàn cả đời thấy đồng tính, nhưng nghĩa là họ lạc hậu. Trong lòng hai ông bà lờ mờ đoán con trai thể đang yêu đương với đàn ông. Thậm chí thể là yêu đương với một đàn ông ly hôn và dắt theo con riêng. ba Hàn Mạnh Duật Tu non nớt, thấy gì đó sai sai. Ông và Hàn phía dãn cách với con trai và Mạnh Duật Tu một chút, ông khẽ hỏi Hàn: “Bà thấy Tiểu Mạnh trông tuổi tác nhỏ ?”
Mẹ Hàn cũng đầu , nhưng tâm trí đang rối bời nên chẳng nghĩ kỹ, chỉ : “Chao ôi, thì cái mặt trông nhỏ thế thôi.” Nói xong bà thở dài phiền muộn.
Ba Hàn an ủi: “Đừng nghĩ vẩn vơ nữa, chỉ là bạn bè bình thường.” Mẹ Hàn mệt mỏi gật đầu.
Phòng của ba Hàn phía ngoài là phòng khách, bày bộ sofa. Vào phòng , ba Hàn xuống chiếc sofa dài. Còn Mạnh Duật Tu và Hàn Thước đối diện mỗi một chiếc sofa nhỏ. Mạnh Duật Tu ngay ngắn, đôi chân dài khép chặt, y lén giữ đứa con đang ngọ nguậy bên cạnh chân .
Không khí trong phòng bao trùm một sự kỳ quái đầy áp lực. Chẳng ai lên tiếng. Gần một phút trôi qua, Hàn Thước ngập ngừng mới mở lời. Hắn gượng gạo nặn một nụ : “Ba, . Chuyện là... hai đây chẳng bảo con mau tìm bạn gái để ba sớm bế cháu nội ?”
Nghe con trai , ba Hàn linh cảm lành. Quả nhiên, Hàn Thước giơ ngón tay , hai ông bà đờ đẫn theo hướng ngón tay của con trai. Thấy Mạnh Duật Tu đang khép nép, cũng cố gắng mỉm y như Hàn Thước.
Hàn Thước khô khốc: “A ha ha, ba ... con dắt... y về nhà ạ...”
Suy đoán trở thành sự thật, ba Hàn suýt chút nữa là tối sầm mặt mày ngã ngửa.