Diễn xuất tinh xảo - Ngoại truyện - Chu Minh Sâm

Cập nhật lúc: 2025-09-08 06:27:21
Lượt xem: 1,420

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây cũng là diễn xuất tinh xảo của em ?"

 

An Nhiên như thể một xa lạ.

 

Trái tim dường như lời của em quấn chặt lấy.

 

Đau quá.

 

, diễn xuất tinh xảo mà tự hào lừa dối cả chính , biến sự rung động của dành cho em thành một tác phẩm hảo nhất.

 

Nhìn những vết sẹo cánh tay An Nhiên, suy sụp.

 

Tôi là một tội nhân.

 

"Vậy nên thể đừng xuất hiện mặt nữa , thấy kìm mà tái phát bệnh."

 

Giọng khàn khàn của An Nhiên vang lên bên tai , như một con d.a.o đ.â.m tim , nhưng em còn đau hơn .

 

Tôi cho em uống thuốc, ôm em mà mất ngủ cả một đêm.

 

Tôi đến muộn, thật sự nên làm phiền em nữa.

 

Chương trình tạp kỹ kết thúc, chúng cũng kết thúc.

 

Khi ngủ, luôn mơ thấy những vết sẹo cánh tay An Nhiên và tiếng của em, đột nhiên tỉnh giấc.

 

Tôi dùng d.a.o cứa da thịt cánh tay, đau quá, thật sự đau, mà An Nhiên cứa cứa như thế nào mà suýt chút nữa vĩnh viễn mất em.

 

Tôi bật bật bài hát "Chưa Từng Yêu".

 

Tôi bắt đầu mất ngủ, uống nhiều thuốc an thần, bắt đầu kìm mà nghiện tự làm thương.

 

Cho đến khi đại diện tát một cái, mới như bừng tỉnh.

 

Tôi còn sống. Nếu , thế giới sẽ ai Chu Minh Sâm từng yêu Tạ An Nhiên.

 

Tôi là một tội nhân, chuộc tội.

 

Tôi bảo vệ sự bình an của An Nhiên suốt quãng đời còn , ở nơi em thấy.

 

Tôi bao trọn cả một rạp chiếu phim, một xem mà nức nở.

 

Tôi chuyển đến sống cạnh Hoành Điếm để giúp em ngăn chặn fan cuồng.

 

Khi em bay nước ngoài, cũng lén lút mua vé theo.

 

Dần dần càng trở nên táo bạo hơn.

 

Tôi gửi hoa đến đoàn làm phim.

 

Gửi quà đến nhà em.

 

Tôi thừa nhận chút biến thái, nhưng em từ chối.

 

Từ từ càng đà lấn tới, mua nhà trong khu dân cư em ở, nhưng bao giờ dám dọn .

 

Cuối cùng vẫn sợ, sợ em thực sự sẽ thèm để ý đến nữa.

 

Tội nhân thì nên giữ dáng vẻ của tội nhân, nên đòi hỏi nhiều hơn, ?

 

Nhìn thấy An Nhiên dùng túi sưởi tay tặng, vui đến mức nhảy cẫng lên.

 

Tôi sống là nhờ chút "dinh dưỡng" An Nhiên ban phát.

 

Nào là đồ đôi, nhẫn đôi, nào là lỡ tay thích bài đăng CP, tất cả đều là do tự biên tự diễn.

 

Thậm chí ngay cả bài đăng đó cũng là do tự gửi.

 

Đây chẳng qua chỉ là sự dò xét lặng lẽ của đối với An Nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-xuat-tinh-xao/ngoai-truyen-chu-minh-sam.html.]

 

Ngay cả đại diện cũng mắng chút biến thái, nhưng , An Nhiên thấy khá thú vị.

 

Biết một ngày nào đó em vui vẻ sẽ cho một cơ hội.

 

Hôm đó một bài đăng, nhân vật chính nhận tình cảm của , đến khi tìm yêu thì là cách biệt âm dương.

 

Cuối bài ghi:

 

[Xin hãy yêu sâu đậm khi còn yêu, đừng đợi đến khi bỏ lỡ mới hối hận kịp.]

 

Nước mắt từng giọt từng giọt làm ướt màn hình, nghĩ thật may mắn.

 

Vì chúng vẫn còn yêu, tại bỏ lỡ một nữa?

 

Cứ thế lặng lẽ theo đuổi mãi, dù hồi đáp nhưng mãn nguyện.

 

Nhìn em từng bước trở nên rạng rỡ hơn, thấy ngày càng nhiều yêu thích em, thật sự vui.

 

Tôi em nữa bước lên bục nhận giải mà cảm thấy vinh dự.

 

Em sân khấu tỏa sáng lấp lánh, như một viên kim cương quý giá, khiến đều thấy ánh hào quang của em.

 

Đây mới chính là dáng vẻ An Nhiên nên .

 

Trước đây khiến em mất bao nhiêu ánh sáng.

 

"Dù từng mang đến cho bao nhiêu đau khổ..."

 

Forgiven

Tôi sững sờ, trong lòng ẩn hiện một khả năng, nhưng dám chạm đáp án đó.

 

"Cảm ơn ."

 

An Nhiên sân khấu, trong một dịp trang trọng như , lấy một chiếc kẹo mút và dịu dàng hôn lên.

 

Tim đập mạnh mẽ, như thể mấy năm chết, giờ mới thực sự sống .

 

Em tha thứ cho !

 

Tôi như phát điên, bất chấp quy trình mà lao về phía hậu trường.

 

Cho đến khi thấy An Nhiên mỉm rạng rỡ , mới từ từ dừng bước.

 

Giữa đất trời dường như chỉ còn một em, chỉ còn tiếng bước chân của .

 

Và khi em cất tiếng, thế giới mới sống dậy.

 

"Ăn kẹo mút ?"

 

Tôi khuôn mặt gần ngay mắt em, ngây ngốc gật đầu.

 

Em ôm lấy mặt và trao cho một nụ hôn vị dâu.

 

"Tôi định nghỉ hưu, cùng ?"

 

Khóe mắt em tràn ngập ý , thậm chí còn nghi ngờ đây chỉ là một giấc mơ mà đang trải qua.

 

"Đi. Em , đó."

 

Em vòng tay qua cổ , giọng điệu tràn đầy hạnh phúc:

 

"Vậy thì đến những nơi sóng gió nhé, Iceland ngắm cực quang cũng tệ, còn đàn voi ở châu Phi nữa, nhiều nơi lắm."

 

Đôi mắt em long lanh :

 

"Chu Minh Sâm, ở bên cả đời ?"

 

Tôi đôi mắt sáng ngời của em, thành kính in một nụ hôn lên trán em.

 

"Ừ, sẽ bên em cả đời, kiếp cũng ."

Loading...