Một năm , chúng đạo diễn trêu chọc:
"Ánh mắt hai đứa chạm là như sắp hôn , giây tiếp theo thì ha ha ha ha."
Bây giờ chỉ né tránh ánh mắt và cúi đầu xuống. Nghĩ đến những lời ác ý trong bình luận , nhất nên tránh xa một chút. Mặc dù trong dự tính của , lẽ bắt tay một cách thờ ơ, và :
"Lâu gặp, Chu lão sư."
"Lâu gặp, em gầy ."
Đây là câu đầu tiên với .
Tôi hiểu tại đến gần, lẽ vì sự quan tâm mà là của một dành cho em trai?
"Lâu ăn món em nấu, chạy xe cả ngày kịp ăn gì, em thể đút cho một miếng ?"
Bình luận bùng nổ:
[Ý gì đây? Không hai ?]
[Ôi trời ơi? Đã ăn chung thì là ngủ chung, sắp tung tin đồn nhé, CP ship là thật!]
Chu Minh Sâm đến gần, thở quen thuộc bao trùm lấy . Đầu óc chút kịp phản ứng.
Chu Minh Sâm từng ăn món nấu.
Ngược , trong thời gian đóng phim, từng mời đến nhà chơi, nấu cơm cho vài .
Lúc đó cũng chuyện dịu dàng như bây giờ, còn thích trêu chọc :
"Em cứ coi đây như nhà , sẽ đối xử tệ với em ."
Tôi một cách kỳ lạ, vẫn giữ nguyên nụ đầy phong độ.
Tôi ghét cay ghét đắng cái dáng vẻ thâm tình dành cho tất cả .
Tôi từng nghĩ chúng sẽ là những thiết nhất thế giới.
Thế nhưng, ban đầu cố gắng cắt đứt quan hệ với là , bây giờ chủ động thiết với cũng là .
Đánh giá của là, đang lên cơn điên.
Tôi thể đắc tội với , cũng dây dưa thêm bất kỳ mối quan hệ nào với nữa.
Tôi lấy một cái bát chuẩn đưa cho Chu Minh Sâm. Anh đột nhiên cúi , ngậm miếng thịt kho tàu đũa của . Tôi sợ đến nỗi tay run lên, đôi đũa rơi xuống đất.
Chu Minh Sâm nhặt đôi đũa lên, mỉm ôn hòa với :
"Quan hệ giữa chúng mà dùng bát thì khách sáo quá."
Bình luận vỡ òa:
[Quan hệ gì cơ?! Nói rõ , sẽ cùng lầu tung tin đồn đó!]
[Hai mà sẽ cắt đầu cho mấy đá bóng!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-xuat-tinh-xao/chuong-2.html.]
[Những nãy kêu An Nhiên nhà chúng đừng dính dáng ? Xem Chu ảnh đế mới là bám lấy An Nhiên thì .]
[Tôi cảm thấy Chu ảnh đế đến để tranh vợ với , rút kiếm !]
[Không chỉ ăn chung thôi mà mấy kích động thế? Bạn bè bình thường cũng ?]
Tô Dương một bên thấy hiểu bật thành tiếng. Tôi cảm thấy chút ngượng nghịu, nhưng Chu Minh Sâm chẳng bận tâm.
Anh mỉm đặt tay lên vai , giọng đầy từ tính:
"Hôm nay đến muộn , món cuối cùng để xào, em mau nghỉ ."
"Giúp buộc cái tạp dề , An Nhiên."
Chu Minh Sâm chuyện với một cách quen thuộc, cứ như một bức tường vô hình ngăn cách và với những khác.
Một năm cắt đứt liên lạc đó dường như từng tồn tại. Anh lúc nào cũng , cứ như thể thể nắm giữ chặt trong lòng bàn tay.
, mệt .
Tôi đang chơi trò ái gì, trong mắt tất cả chỉ là một màn trình diễn vụng về.
"Xin Chu lão sư, xào rau tay mỏi, Tô Dương em giúp Chu lão sư buộc tạp dề ."
Tô Dương hớn hở định bước lên, nhưng Chu Minh Sâm thu nụ dịu dàng.
Anh Tô Dương, giọng điệu nhàn nhạt: "Không cần, buộc xong ."
Lời thốt , bình luận điên cuồng cuộn:
[Vậy Chu ảnh đế chỉ An Nhiên buộc tạp dề cho thôi đúng ?]
[Tôi hình như hiểu tại Chu ca như , y hệt như lúc bạn trai ghen á!]
[Chu ca hiếm khi tỏ thái độ lạnh nhạt với khác, đây là đầu thấy chuyện lạnh lùng với hậu bối quen như .]
[Tôi ngửi thấy mùi 'truy thê' BE.]
[Tôi bỗng thấy hai họ năm xưa là thật , tại Tạ An Nhiên bỏ theo dõi Chu ảnh đế?]
Tối đó, tổ chương trình sắp xếp hai một phòng.
Tôi đang định theo Tô Dương phòng thì Chu Minh Sâm kéo .
Anh khẽ cong khóe môi, vẫy vẫy chiếc chìa khóa trong tay về phía :
"Tiểu An Nhiên, em nhầm , em ở cùng phòng với ."
Tôi ngạc nhiên về phía đạo diễn, và Tô Dương quảng bá thì nên sắp xếp như .
Đạo diễn gật đầu, Tô Dương nắm lấy cổ tay còn của , mắt ngấn lệ:
"Thật sự ở cùng phòng với An Nhiên, rõ ràng chúng em mới là CP. Chu lão sư lớn tuổi như , chắc chuyện gì để với bọn trẻ chúng em nhỉ?"
Forgiven
Tô Dương học những lời " xanh" khiến sự điềm tĩnh bấy lâu của Chu Minh Sâm vỡ tan.