Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 60: Mạng của ngươi, ta đền nổi

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:24:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi khỏi con hẻm nhỏ, mép miệng Kỳ Trường Ức sạch sẽ, nhưng sưng đỏ.

Y dùng sức đẩy mấy , nhưng mặt hề lay chuyển.

Kỳ Trường Ức cúi đầu lời nào, cũng chịu rúc áo choàng của Bùi Tranh nữa, y tự vịn tường khẽ thở hổn hển.

Bùi Tranh cũng ép y, tới dắt lấy bàn tay nhỏ vẫn lạnh lẽo như cũ của y, nhét trong lòng .

“Ọt ọt” một tiếng, bụng Kỳ Trường Ức kêu lên, vành tai trắng nõn lập tức đỏ bừng.

“Đói ?”

Kỳ Trường Ức chịu , giận Bùi Tranh, cũng giận chính .

Bùi Tranh xoa đầu y, dắt y ăn cơm, hai bàn tay nắm chặt giấu ống tay áo rộng.

Thật hôm nay khi lâm triều, Hoàng thượng gọi Bùi Tranh điện chuyện, trong tối ngoài sáng đều nhắc đến việc gần đây gia tộc Hoàng hậu thế lực quá lớn, mau chóng nghĩ cách kìm hãm .

Nhị công chúa Kỳ Băng Chi là con gái duy nhất của Hoàng hậu, Hoàng thượng gọi nàng điện, để hai họ ở riêng một lúc, ý là gì, trong lòng Bùi Tranh rõ như gương sáng.

Hoàng thượng cho phép quyền khuynh triều dã, thì cũng tất sự từ bỏ và nhượng bộ ở một vài phương diện.

Huống hồ xin Hoàng thượng ban Kỳ Trường Ức cho cũng là một cuộc giao dịch như .

Vốn dĩ trong lòng Bùi Tranh, tất cả tình cảm thế gian đều là thứ vô dụng nhất, dễ lợi dụng nhất, và cũng dễ vứt bỏ nhất.

Còn bây giờ thì ? Hắn chút .

Gió đêm lạnh thấu xương, một lúc lâu cũng ấm lên đôi chút.

Bùi Tranh đưa Kỳ Trường Ức đến tửu lầu lớn nhất Đế Đô Thành là Nhất Phẩm Hương, gọi một phòng riêng thanh tĩnh, gọi nhiều sơn hào hải vị.

Kỳ Trường Ức rõ ràng đói, nhưng chẳng khẩu vị gì, chỉ ăn vài đũa chịu ăn nữa.

Bùi Tranh tới, xuống bên cạnh y, bế nhỏ bé đặt lên đùi , sờ vòng eo một tay thể ôm trọn.

“Lại gầy , ăn nhiều một chút.”

Nói gắp thức ăn đưa tới bên miệng Kỳ Trường Ức.

Kỳ Trường Ức đầu , miệng lẩm bẩm, “Ta ăn…”

Bùi Tranh đè nén lửa giận trong lòng, y bây giờ càng ngày càng tùy hứng, cho y mấy lá gan cũng dám từ chối bất kỳ yêu cầu nào của .

Hắn một tay xoay mặt nhỏ bé , bóp má y, đũa trực tiếp nhét miệng y.

“Nhai .”

Kỳ Trường Ức đành nhai hai ba cái, nhạt như nước ốc, khó khăn nuốt thức ăn xuống.

Bùi Tranh gắp thêm vài đũa thức ăn, ép y ăn hết, cho đến khi cảm thấy bụng y còn xẹp lép như nữa mới thu đũa .

Kỳ Trường Ức thật lâu ăn uống tử tế, dày giày vò đến tan nát, ăn mấy viên kẹo hồ lô, ép ăn nhiều đồ bổ như , dày càng thêm khó chịu.

Sắc mặt nhỏ bé biến đổi, y ôm bụng toát một lớp mồ hôi lạnh, đột nhiên vịn mép bàn đầu nôn khan một trận.

Tim Bùi Tranh cũng thắt , kẹo hồ lô và thức ăn cũng ăn, xác định vấn đề mới cho Kỳ Trường Ức ăn.

Tiếng nôn khan từng tiếng truyền đến, phảng phất như nôn cả dày ngoài.

Bùi Tranh vỗ lưng y, giúp y vuốt xuôi khí, tấm lưng gầy gò cong lên, từng đốt xương sống nhô .

Một lúc lâu , Kỳ Trường Ức mới ngừng nôn khan, dày cuộn trào cuối cùng cũng dịu một chút, nhưng sắc mặt y trắng bệch, tinh thần như rút cạn.

Bùi Tranh đau lòng, ôm nhỏ bé lòng, đút cho y chút nước súc miệng.

Cơ thể nhỏ bé mắt yếu hư, còn thể dưỡng .

Không, nhất định dưỡng cho .

Bàn tay Bùi Tranh ôm y siết chặt, tuy rằng mong manh, nhưng cảm giác chân thật trong lòng khiến tâm trạng định hơn ít.

Cứ như , cứ như , mặc kệ bên ngoài thế nào, chỉ cần nhỏ bé luôn ở bên cạnh là .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Có lẽ vì hôn sự của sớm muộn gì cũng sẽ trở thành thủ đoạn củng cố chính quyền của Hoàng thượng, nên dục vọng chiếm hữu điên cuồng của Bùi Tranh đối với Kỳ Trường Ức cũng đang nảy mầm.

Ăn thịt uống máu, bén rễ nảy mầm.

Bên ngoài đường phố đột nhiên vang lên tiếng chiêng trống, lễ rước đèn bắt đầu.

Kỳ Trường Ức khẽ động , nghển cổ ngoài cửa sổ.

“Muốn ?”

Kỳ Trường Ức mắt Bùi Tranh, gật đầu.

“Lại đây, hôn một cái.”

Bùi Tranh thẳng , còn cao hơn Kỳ Trường Ức đang đùi một chút.

Kỳ Trường Ức gãi gãi ngón tay, tiếng huyên náo vui đùa của đám bên ngoài thật sự quá hấp dẫn, y do dự một lúc lâu, vành tai ửng đỏ, nhắm mắt sáp tới.

Bùi Tranh cố ý né về một chút, nhỏ bé hôn hụt, mở to mắt, chút nghi hoặc .

Bùi Tranh thấy vẻ mặt y cuối cùng cũng sinh động hơn một chút, bèn nhếch môi .

Kỳ Trường Ức lấy hết can đảm, trực tiếp đưa tay kéo cổ Bùi Tranh, hung hăng cụng môi đôi môi mỏng của , khiến môi cả hai đều tê rần.

Bùi Tranh thì , sờ sờ khóe môi, chút đau chẳng đáng là gì.

Kỳ Trường Ức chính cụng đến rưng rưng nước mắt, y che miệng chỉ để lộ đôi mắt hạnh long lanh ngấn nước, đáng thương Bùi Tranh.

Ánh mắt Bùi Tranh mềm , đỡ y dậy, cũng lên theo, kéo cửa phòng ngoài.

Thừa Phong ngoài cửa thấy hai còn phố, khỏi chút lo lắng.

“Chủ nhân, tối nay lễ rước đèn, bên ngoài đông mắt nhiều, thích hợp để ngài và điện hạ ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-60-mang-cua-nguoi-ta-den-noi.html.]

Sao Bùi Tranh đạo lý , nhưng nhỏ bé trông hứng thú, huống hồ đây là trong Đế Đô Thành, Thừa Phong và chính theo, chắc sẽ gì đáng ngại.

“Không , ngươi theo .”

Nói xong dắt nhỏ bé phố.

Trên đường phố, chen chúc, ai nấy đều cầm hoa đăng của , túm năm tụm ba , còn ít vây thành một vòng, hình như đang xem biểu diễn xiếc.

Kỳ Trường Ức cứ mở to đôi mắt tròn xoe khắp nơi, y bao giờ thấy nhiều như , đủ loại nam nữ già trẻ đều , thật sự mới lạ.

Thừa Phong vẫn luôn cẩn thận theo hai , tay cầm chuôi kiếm, cảnh giác quan sát.

Có một cô bé trông trạc tuổi Kỳ Trường Ức, mặc một bộ váy lụa tay thụng màu vàng nhạt, đỏ mặt đến mặt hai .

“Công... công tử, đây... đây là hoa đăng tự tay làm, tặng... tặng cho ngươi.”

Cô bé đưa chiếc đèn trong tay đến mặt Kỳ Trường Ức, chiếc đèn đó giống như một đóa sen hồng, đỏ rực như lửa.

Kỳ Trường Ức đưa tay nhận lấy, ngắm tới ngắm lui, thích vô cùng, nở một nụ vui vẻ.

“Cảm ơn ngươi.”

“Công tử thích ?”

“Ừm, , thích.”

Mặt cô bé càng đỏ hơn, “Công tử thích là , …”

Mặt nàng đỏ bừng như quả táo chín, Kỳ Trường Ức đang cong cong mày mắt, thôi.

“Ngươi thế? Mặt đỏ quá, bệnh ?”

Nói Kỳ Trường Ức đưa một tay định sờ lên trán cô bé, cô bé kinh ngạc mở to mắt, cứng dám động đậy.

bàn tay đó còn chạm tới nàng thì một bàn tay khác dài hơn nắm lấy.

Bùi Tranh rõ ràng đang , nhưng khiến cảm thấy lạnh sống lưng.

“Ngươi là tiểu cô nương nhà ai, to gan như , trực tiếp tặng hoa đăng cho khác?”

Cô bé thấy Bùi Tranh trông còn trẻ, nhưng mặt mày lạnh lùng, trông vẻ thiết với Kỳ Trường Ức, liền coi nhà của y.

“Ta, thấy vị công tử một , nên nghĩ, nghĩ đây hỏi thử, hoa đăng của từng tặng cho ai, vị công tử đầu… tiên…”

Cô bé khí thế bức của Bùi Tranh dọa đến sắp , hốc mắt đều đỏ lên.

Thật đây là một phong tục, trong lễ rước đèn nếu thấy công tử cô nương thích, thể đem hoa đăng trong tay tặng cho , nếu nhận lấy, tức là cũng bằng lòng làm quen với bạn, hai liền thể bắt đầu một câu chuyện tình cảm.

Vị tiểu công tử rõ ràng nhận hoa đăng của , vị trưởng bối bên cạnh đáng sợ như , ánh mắt sắc như d.a.o như đóng băng nàng đến chết.

Bùi Tranh xong lời , ý nơi khóe miệng càng sâu hơn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỳ Trường Ức giơ lên quơ quơ mặt cô bé.

“Ai y là một ?”

Cô bé đầu tiên là nhíu mày nghi hoặc một lúc lâu, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, kinh ngạc che miệng, hai lắp bắp nên lời.

“Ngươi... các ngươi... là... là...”

Bùi Tranh đặt ngón trỏ lên môi dấu im lặng, lấy chiếc đèn hồng liên trong tay Kỳ Trường Ức trả cho cô bé, hạ thấp giọng.

“Biết là , đừng cho khác, nếu ...”

Hắn dùng ngón tay cứa một đường ngang cổ cô bé, dọa cô bé sợ đến sắc mặt trắng bệch, gật đầu lia lịa, ôm hoa đăng xoay bỏ chạy.

Chiếc đèn tới tay Bùi Tranh trả cho , trong mắt Kỳ Trường Ức tràn ngập thất vọng.

Bùi Tranh sự sa sút của y, bèn kéo y rẽ đám đông, đến một quầy bán đèn nhỏ.

“Chọn một cái .”

Ánh sáng trong mắt Kỳ Trường Ức lóe lên, y ngẩng đầu Bùi Tranh.

“Không ? Vậy thôi.”

Bùi Tranh giả vờ định , Kỳ Trường Ức vội kéo tay áo , “Muốn, .”

Đủ loại đèn lồng khiến Kỳ Trường Ức hoa cả mắt, y cẩn thận chọn từng cái một.

Bùi Tranh cũng vội, bên cạnh y, cúi đầu y.

“Ta cái ...”

Kỳ Trường Ức chỉ một chiếc đèn giấy hình con thỏ, đầu con thỏ cũng là một đóa sen nhỏ, thỏ màu trắng, chỉ đóa sen là màu đỏ.

Bùi Tranh , thật chọn.

Hai cầm hoa đăng , chủ quán định gọi hai trả tiền, Thừa Phong phía liền tiến lên một bước ném một thỏi bạc qua.

“Không cần thối.”

Nói xong liền đuổi theo hai phía .

Kỳ Trường Ức hai tay ôm hoa đăng buông, ngắm tới ngắm lui, thích chịu .

Bùi Tranh dắt y cũng , chỉ thể sát phía , giúp y che chắn đám xung quanh.

thật sự quá đông, khó tránh khỏi vẫn chen Kỳ Trường Ức.

Một đàn ông đột nhiên lao va Kỳ Trường Ức, đ.â.m nhỏ bé nhẹ bẫng một cái loạng choạng, hoa đăng trong lòng cũng rơi xuống đất.

“Xin , xin .”

Người nọ qua loa hai tiếng xin định , đột nhiên túm chặt cổ áo , mở miệng liền chửi bới, “Lão tử việc gấp! Mẹ nó thằng nào dám túm tao! Làm lỡ việc của lão tử mày đền nổi !”

Một giọng lạnh lẽo vang lên lưng .

“Mạng của ngươi, còn đền nổi.”

--------------------

Loading...