Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 41: Tủi hờn Cửu hoàng tử, giả gái lên đường
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:24:03
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
A Mộc Lặc đến nước , nếu Hoàng thượng còn cố tình trách phạt thì quả là rộng lượng.
Bùi Tranh ghé tai Hoàng thượng gì đó, Hoàng thượng Kỳ Y Nhu, sắc mặt đổi.
“Người , đưa Tam công chúa về tẩm cung, tuyên thái y đến chẩn trị mau chóng.”
Hai cung nữ định tiến lên đỡ Kỳ Y Nhu đang quỳ đất, nhưng nàng lấy sức từ , thẳng tay tát mạnh mặt một cung nữ.
“Đừng chạm ! Phụ hoàng, nhất định làm chủ cho nữ nhi!” Kỳ Y Nhu rưng rưng nước mắt, “Người trong cung ai cũng ức h.i.ế.p , coi gì, ngay cả ! Một sứ thần nhỏ nhoi cũng dám làm thương, phụ hoàng, căn bản coi Thiên triều chúng gì…”
Kỳ Y Nhu lóc lết đến bên chân Hoàng thượng, chẳng hề để tâm sắc mặt Hoàng thượng sớm sa sầm.
Cả đình hóng gió lặng ngắt như tờ, dường như tất cả đều đang xem màn kịch .
A Mộc Lặc vẫn tủm tỉm, sớm nhận vạt váy của vị công chúa , chính là định đẩy nhóc con xuống bậc thang đá lúc .
Vừa rõ ràng thể thu sức , nhưng cố tình đá nát đầu gối của nàng, nàng đau đớn lăn lộn đất, đó chút nương tình xách thẳng về đình hóng gió.
“Ngươi câm miệng cho trẫm! Sao càng ngày càng quy củ!” Hoàng thượng nổi giận, ở đây bao sứ giả Man tộc, đứa con gái nhỏ của thật sự nuông chiều sinh hư.
“Phụ hoàng, mắng con, nay từng nỡ mắng Nhu Nhi, đều là, đều là tại tên ngốc !” Đáy mắt Kỳ Y Nhu phủ một lớp tàn nhẫn, khiến mặt ở đây cũng rét mà run.
“Vì mà phụ hoàng đầu tiên mắng , cũng là đầu tiên giam lỏng , , đáng lẽ ở trong tẩm cung đó cả đời cần ngoài! Ta nhất định trả thù! Ta nhất định trả thù…”
Kỳ Y Nhu lẩm bẩm một , như thể mất hết lý trí.
“Chát” một tiếng giòn giã, Hoàng thượng thẳng tay tát Kỳ Y Nhu một cái.
Kỳ Y Nhu cuối cùng cũng ngừng lảm nhảm, gò má lập tức sưng vù lên, dường như bao giờ chịu sự sỉ nhục thế , kinh ngạc đến sững sờ.
“Phụ hoàng, đánh con…”
Hoàng thượng phất tay áo, lạnh lùng : “Còn mau đưa Tam công chúa , khi chữa lành vết thương thì đưa đến từ đường Nam Sơn, phạt chép kinh niệm Phật một năm, nếu đến lúc đó vẫn hối cải thì vĩnh viễn cần trở về nữa!”
Kỳ Y Nhu dọa đến thành tiếng, nàng ôm chân Hoàng thượng liên tục cầu xin tha thứ, nhưng Hoàng thượng quyết tâm trừng trị nàng một phen, cuối cùng Kỳ Y Nhu gào lôi .
Hoàng thượng thở dài, ngày thường đứa con gái nhỏ dù ngang ngược thế nào, cũng chỉ mở một mắt nhắm một mắt che chở, thế mà nàng dám làm càn gào mặt ngoài như , chút dáng vẻ nào của công chúa một nước lớn.
Thật sự là làm Thiên triều mất hết thể diện!
Huống hồ, huống hồ nàng động ai động, động đứa con trai thứ chín của .
“Hoàng thượng, tên ngốc mà Tam công chúa nhắc tới, là Cửu hoàng tử của Thiên triều ?”
A Mộc Lặc rõ ràng là đang mà vẫn hỏi.
Mọi vẫn đang mỏi mắt trông chờ câu trả lời của Hoàng thượng, Hoàng thượng đành đáp: “ .”
A Mộc Lặc tiếp: “Ta thấy vị Cửu hoàng tử đơn thuần lương thiện, giống những khác của Thiên triều, ngược hợp với phong thái thẳng thắn bộc trực của dân tộc Man chúng .”
Các sứ giả Man tộc khác đột nhiên đầy ẩn ý, Bùi Tranh vẫn luôn bên cạnh Hoàng thượng, trong mắt cảm xúc.
Hoàng thượng lệnh cho những khác lui hết, trong đình hóng gió chỉ còn Hoàng thượng, Bùi Tranh và A Mộc Lặc.
Hoàng thượng : “Sứ thần A Mộc Lặc, ở đây còn ngoài, là ngài cứ thẳng thắn cho trẫm .”
A Mộc Lặc liếc Bùi Tranh một cái: “Hoàng thượng, thật dám giấu giếm, chuyện thủ lĩnh của tộc sở thích nam phong còn là điều gì mới lạ ở vùng Tây Nam, mà thần cho rằng, Cửu hoàng tử Kỳ Trường Ức vô cùng hợp với sở thích của thủ lĩnh tộc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-41-tui-hon-cuu-hoang-tu-gia-gai-len-duong.html.]
Hoàng thượng : “Chuyện … Đâu trẫm Cửu Nhi hòa , nhưng từ xưa đến nay từng nam tử hòa , nếu mở tiền lệ , truyền ngoài chẳng sẽ trong thiên hạ chê !”
A Mộc Lặc dừng một chút, giọng điệu vô cùng cứng rắn.
“Hoàng thượng, nếu chuyện hòa là do Thiên triều đề nghị , Man tộc chúng cũng bằng lòng tạm thời ngừng chiến, tiến hành hòa đàm, nhưng nếu Thiên triều ngay cả yêu cầu cũng thỏa mãn thì e là…”
Bùi Tranh đột nhiên lên tiếng cắt ngang hai .
“Hoàng thượng, việc cũng là . Vốn ai từng gặp Cửu hoàng tử, mà đường hòa thị vệ hộ tống, chỉ cần ủy khuất Cửu hoàng tử tạm thời giả làm nữ nhi, đối ngoại tuyên bố là một vị công chúa họ khác huyết thống hoàng thất, đến địa phận Man tộc thì cần câu nệ nhiều nữa.”
…
Trong tẩm cung của Cửu hoàng tử.
Lý Ngọc vô cùng đau lòng bôi thuốc lên mặt cho điện hạ nhà , khóe mắt điện hạ rõ ràng vẫn còn vương nước mắt, nhưng một mực đau, đau.
Lý Ngọc thật tát cho mấy cái, bảo vệ cho điện hạ, để tiểu điện hạ thương.
Kỳ Trường Ức dùng đầu lưỡi đẩy má, gò má phồng lên để tiện bôi thuốc, trông như một chú ếch xanh mắt to.
Một tiểu thái giám từ bên ngoài chạy : “Điện hạ, Tam công chúa phạt nặng lắm! Bị đưa đến từ đường Nam Sơn cả một năm, lúc chân còn què!”
Kỳ Trường Ức chớp mắt hai cái, còn kịp biểu cảm gì thì Lý Ngọc cùng tiểu thái giám ngặt nghẽo.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha…”
Kỳ Trường Ức cũng cong đôi mắt thành hình trăng non.
Ngoài cửa tẩm cung chợt mấy , công công dẫn đầu trong sân : “Cửu hoàng tử điện hạ hai ngày chuẩn nhé, Hoàng thượng tuyên chỉ, mấy ngày nữa điện hạ sẽ cùng cung săn ạ~”
Đi săn?
Tuy Hoàng thượng chỉ một cung săn, hơn nữa còn mang theo nhiều hoàng tử, đại thần cùng vương công quý tộc, nhưng Kỳ Trường Ức một tư cách theo.
Lần săn các sứ thần Man tộc cũng sẽ cùng, chắc hẳn sẽ càng thêm long trọng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trong lòng y thầm mang nỗi kích động và hưng phấn, cuối cùng cũng đến ngày xuất phát đến khu săn bắn.
Trong cung của các hoàng tử khác đều mấy chục cung nữ thái giám theo hầu hạ, còn bên cạnh Kỳ Trường Ức chỉ một Lý Ngọc.
Đến cửa cung, nhiều kiệu liễn xếp thành một hàng dài, phía cấm vệ quân cưỡi ngựa mở đường, kiệu của Hoàng thượng ở giữa, theo sát phía là kiệu của Bùi Tranh và sứ thần Man tộc, đó mới đến các hoàng tử, đại thần và vương công quý tộc khác.
Kiệu của Kỳ Trường Ức ở cuối cùng trong các hoàng tử, y cứ ghé sát ô cửa sổ nhỏ suốt dọc đường, lén lút vén một góc rèm thế giới rực rỡ bên ngoài, ánh mắt lấp lánh ánh sáng.
Trong lòng y ngừng đếm, đây là đường phố, đây là nhà cửa, đây là núi rừng, đây là sông hồ, tất cả đều mới mẻ và như .
Kiệu liễn đột nhiên dừng một bãi cỏ trống trải, Hoàng thượng hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ một lát tiếp.
Nhiều kiệu xuống xe, chào hỏi trò chuyện khắp nơi.
Kỳ Trường Ức cũng quen, bèn ngoan ngoãn một trong kiệu, nghiêng đầu tựa bên cửa sổ, vì sáng nay dậy quá sớm, tựa một lúc mí mắt y bắt đầu díu , thế mà cứ ngủ .
Trong cơn mơ màng, chiếc kiệu dường như bắt đầu tiến về phía , phía một đôi tay mạnh mẽ vươn tới, ôm lấy hình nhỏ bé lòng.
-------------*-------------
--------------------