Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 34: Sự Tàn Nhẫn Của Bùi Đại Nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:23:09
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Trường Ức từ nhỏ lớn lên trong cung, từng gặp qua nhiều muôn hình vạn trạng đến thế, cũng từng thấy trò phun lửa mới lạ nào, đáy mắt y lấp lánh ánh vì phấn khích.

“Oa, lợi hại thật!” Y vỗ tay hò reo theo đám đông, “Thêm nữa! Thêm nữa!”

Gã đàn ông cao lớn bên cạnh đột nhiên cúi xuống, ghé tai y gì đó. Mắt Kỳ Trường Ức sáng rực lên, để mặc kéo khỏi đám đông.

Bùi Tranh cũng chen khỏi đám đông, một lớn một nhỏ hai về phía một quầy hàng rong.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Gã đàn ông đưa cho Kỳ Trường Ức một xiên kẹo hồ lô bọc đường đỏ óng, bé cẩn thận nhận lấy, ngắm tới ngắm lui như một báu vật.

“Ăn ,” gã đàn ông dịu dàng .

Kỳ Trường Ức vui vẻ "Vâng" một tiếng, hé miệng vươn đầu lưỡi, định l.i.ế.m lớp vỏ đường đỏ óng trông ngọt lịm .

đầu lưỡi y còn chạm tới viên kẹo, một luồng chưởng phong từ ập tới, đánh thẳng lòng bàn tay y. Xiên kẹo hồ lô vỡ nát ngay tức khắc, văng tung tóe lên trung.

Gã đàn ông cao lớn ôm vai Kỳ Trường Ức nghiêng , chắn tất cả mảnh vỡ đang bay tới, y dính một chút nào.

lòng bàn tay đánh trúng, trán Kỳ Trường Ức lấm tấm mồ hôi lạnh. Gã đàn ông cầm bàn tay y lên xem, que tre xiên kẹo hồ lô gãy cứa rách lòng bàn tay trắng nõn của y, còn vài dăm gỗ nhỏ găm trong đó.

Máu ngừng chảy từ kẽ ngón tay trắng nõn, tí tách nhỏ giọt xuống đất, trông đến rợn .

Gã đàn ông thấy Kỳ Trường Ức rõ ràng là đau đến mức hình nhỏ bé ngừng run rẩy, nhưng y vẫn cắn chặt môi kêu một tiếng.

Ngẩng đầu lên, mặt hai là một bóng , dáng vẻ cao quý như ngọc, ung dung hoa quý, khuôn mặt tuấn lãng phi thường, chỉ đôi mắt là lạnh lẽo u ám đến cực điểm.

“Lại đây.”

Giọng Bùi Tranh lạnh như đóng băng , Kỳ Trường Ức bằng giọng lệnh.

Nghe thấy giọng quen thuộc, Kỳ Trường Ức cứng đờ. Khi thấy rõ Bùi Tranh đang mặt, vành mắt y lập tức đỏ lên. Tay y đau quá, đau như đứt lìa.

Y định ngoan ngoãn bước qua, gã đàn ông cao lớn liền siết chặt tay, giữ y cho .

“Vị là?” Gã đàn ông cúi đầu hỏi.

Kỳ Trường Ức lí nhí đáp: “A Mộc Lặc, đây là Bùi ca ca, là thừa tướng đại nhân, lợi hại, lợi hại.”

Gã đàn ông tên A Mộc Lặc nhếch mép : “Lợi hại? Ta thấy , còn làm lạc mất ngươi, lợi hại ở chỗ nào? Nếu ngươi theo , tuyệt đối sẽ để kẻ bắt ngươi .”

Lời tuy là với Kỳ Trường Ức, nhưng câu nào câu nấy đều là châm chọc Bùi Tranh.

A Mộc Lặc tuy mặc trang phục của Thiên triều, nhưng vóc cao hơn phần lớn Thiên triều một chút, trông cao ngang Bùi Tranh, nhưng xương cốt cường tráng hơn nhiều, khuôn mặt thô kệch sắc bén, hốc mắt cũng sâu hơn, mang một vẻ hoang dã nguyên thủy.

Vừa Man tộc giỏi dùng hương lạ, xem kẻ cướp Kỳ Trường Ức từ tay Vương công tử chính là sai.

trong mắt Bùi Tranh, Man tộc chỉ là những kẻ thô lỗ, man rợ giáo hóa mà thôi. Bàn tay to rộng của tên thô lỗ hiện còn đang đặt bờ vai nhỏ bé yếu ớt của Kỳ Trường Ức, chỉ sợ dùng chút sức là thể bóp nát y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-34-su-tan-nhan-cua-bui-dai-nhan.html.]

“A Mộc Lặc, Man tộc? Chẳng lẽ ngươi theo sứ thần Man tộc đến triều hòa đàm?” Bùi Tranh tiến gần hai bước, hỏi.

“Chính thế.”

“Vậy ngươi , bên cạnh ngươi phận thế nào ? Chỉ bằng ngươi mà cũng dám tự tiện mang ?” Giọng Bùi Tranh nhẹ bẫng, nhưng mà khiến rợn tóc gáy.

A Mộc Lặc đột nhiên ha hả: “Bùi đại nhân đừng nổi giận, tội danh đừng đổ lên đầu , cũng chỉ là nhận lời ủy thác của khác thôi. Chẳng đại nhân đến đòi , trả cho ngài là chứ gì. Chỉ là đại nhân cũng quá hung tàn , ngài xem bàn tay nhỏ non mềm , chảy cả m.á.u , chậc chậc chậc, chắc là đau lắm.”

Bùi Tranh lúc mới để ý sắc mặt Kỳ Trường Ức , môi cũng còn chút huyết sắc. Vừa thấy y sắp ăn xiên kẹo hồ lô rõ lai lịch , tình thế cấp bách nên kiểm soát lực đạo.

A Mộc Lặc vỗ vai Kỳ Trường Ức, với y như thể trêu đùa: “Nhóc con, tìm Bùi ca ca của ngươi , cẩn thận một chút, đừng để làm ngươi thương như nữa nhé, chúng gặp .”

Kỳ Trường Ức một cái về phía Bùi Tranh, nửa đường còn đầu vẫy tay với A Mộc Lặc.

Bùi Tranh thấy bộ dạng lưu luyến nỡ của y, sát khí trong lòng càng đậm. Mới quen bao lâu mà quyến luyến như , xem gần đây đối xử với nhóc quá , khiến y càng thêm to gan làm bậy, còn dám tự kết giao với Man tộc.

Cậu bé tới bên cạnh, còn giấu bàn tay thương lưng.

Bùi Tranh nhướng mắt liếc y một cái lạnh lùng, xoay rời : “Theo kịp.”

Nói xong liền sải bước xa, Kỳ Trường Ức vội vàng lủi thủi theo , xuyên qua từng lớp ồn ào náo nhiệt, cúi đầu lặng lẽ bước .

A Mộc Lặc tại chỗ hai một một xa, giống như một con búp bê tinh xảo, mặc cho Bùi Tranh mặc sức nhào nặn.

thể thừa nhận, Bùi Tranh nuôi dưỡng bấy lâu nay còn quyến rũ hơn cả nữ tử, tướng mạo yêu diễm mê hoặc lòng nhưng vẫn giữ nội tâm băng thanh ngọc khiết, dáng vẻ mềm mại ngoan ngoãn, giống như một chú thỏ trắng ngây thơ, khơi dậy ham bảo vệ của khác, khiến hung hăng bắt nạt y, xem y viền mắt đỏ hoe mà bất lực giãy giụa…

Vùng biên cảnh Tây Nam với dân phong xưa nay thô kệch từng thấy qua một mỹ nhân tuyệt thế bậc .

A Mộc Lặc một hồi hít sâu một để bình tâm trạng. Từ con hẻm sâu thẳm bên cạnh, một bóng bước , mặc bộ cẩm bào trắng tinh, vẻ mặt lạnh nhạt.

“Tứ hoàng tử, vì đối mặt với Bùi Tranh? Hay là hai bí mật gì thể cho khác ?”

Kỳ Trường Phong liếc một cái: “Sứ thần A Mộc Lặc, chỉ phụng mệnh phụ hoàng chiêu đãi các ngài , chuyện hòa với Man tộc các ngài vốn là do Bùi Tranh đề nghị, lưng bàn tán về đại công thần của các ngài như cho lắm .”

A Mộc Lặc thờ ơ nhún vai: “Ta chỉ tò mò thôi, ngươi thì thôi . ngươi cứu tên ngốc nhỏ , tự mặt, thấy hai các ngươi trông chút giống …”

Kỳ Trường Phong ngắt lời : “Hắn là em trai cùng của .”

A Mộc Lặc tỏ kinh ngạc: “ hai các ngươi ngoài tướng mạo thì thật sự khác một trời một vực, hơn nữa xem quan hệ cũng thiết cho lắm…”

Thấy sắc mặt Kỳ Trường Phong ngày càng khó coi, A Mộc Lặc vội ngậm miệng .

“Ta thấy hôm nay dạo đến đây thôi, đưa sứ thần đại nhân về nghỉ ngơi, chuẩn ngày mai tiến cung yết kiến Hoàng thượng.”

A Mộc Lặc thầm nghĩ Thiên triều đúng là tâm tư kín đáo, chuyện gì cũng âm thầm chuẩn chứ chịu , khác xa một trời một vực với Man tộc bọn họ dân phong thuần phác.

Mà lúc , Bùi Tranh, tâm tư kín đáo nhất, sắc mặt âm trầm như sắp nổi giông bão. Hắn rẽ một con hẻm vắng, một cái liền hung hăng ép bé đang theo bức tường thô ráp.

--------------------

Loading...