Khi Kỳ Trường Ức mơ màng đánh thức, y đang sấp giường ngủ.
Hôm qua y Bùi Tranh dùng thước đánh cho hai cánh m.ô.n.g sưng đỏ, cứ chạm là đau. Bùi Tranh còn dọa nạt dỗ dành, bắt y thề thốt xin tha mới chịu buông tha cho y mà rời .
Sau khi đến thỉnh an mẫu hậu, Kỳ Trường Ức bèn đến thư phòng từ sớm để đợi Bùi Tranh hạ triều.
Cũng Bùi Tranh dùng thủ đoạn gì mà thể khiến Hoàng thượng đồng ý để đích dạy dỗ Cửu hoàng tử, rằng đây Thái tử từng thỉnh cầu Bùi Tranh làm Thái phó cho mà còn thẳng thừng từ chối.
Y đợi mãi trong thư phòng mà vẫn thấy bóng dáng Bùi Tranh , bèn ghé bên cửa sổ, nghển cổ ngoài.
Phía cửa bỗng tiếng động, Kỳ Trường Ức giật nảy như một con thỏ nhỏ, vội rụt đầu .
Người bước Bùi Tranh, mà là Thừa Phong trong bộ y phục màu đen.
“Điện hạ, ban ngày chủ nhân việc đến . Xin ngài buổi tối đừng ngủ , cứ ở trong điện chờ, đến lúc đó chủ nhân sẽ sắp xếp khác.”
Kỳ Trường Ức hiểu tại , nhưng vì là Bùi ca ca dặn dò nên y nghĩ chắc chắn lý do của .
Sau khi rời thư phòng, Thừa Phong đưa Kỳ Trường Ức về tận tẩm điện.
Thấy tay Thừa Phong quấn băng gạc, Kỳ Trường Ức quan tâm hỏi: “Phong hộ vệ, Giang thái y hôm đó ngươi đến Thận Hình Tư cứu thương ở tay, còn nghiêm trọng ?”
Thừa Phong đáp: “Điện hạ yên tâm, ạ.”
Kỳ Trường Ức vẫn áy náy thôi. Y rảo bước tẩm điện, ngay khoảnh khắc y bước qua cửa lớn, Thừa Phong biến mất một dấu vết.
Nửa mong chờ nửa phấn khích, y đợi trong tẩm điện suốt cả ngày, từ sáng đến tối mịt. Khi tất cả trong tẩm cung ngủ say, Kỳ Trường Ức vẫn cố gắng chống mí mắt, yên ghế.
Ngay lúc y nghĩ Bùi Tranh sẽ đến, cuối cùng cũng hai tiếng gõ cửa vang lên.
Kỳ Trường Ức lập tức mở to mắt, cảnh giác bóng đen hắt lên khung cửa.
Bóng đen vội vàng gõ thêm mấy cái, giọng trầm thấp vang lên: “Mở cửa.”
Kỳ Trường Ức giọng của Bùi Tranh, liền bật dậy chạy tới mở cửa điện cho , chớp đôi mắt tròn xoe : “Bùi ca ca!”
Bùi Tranh ngoài cửa mặc quan phục mà khoác một bộ gấm bào màu huyền đơn giản, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
“Không bảo ngươi đừng ngủ, cứ chờ , chậm chạp như .”
Kỳ Trường Ức trái ngoài cửa, che miệng nhỏ: “Suỵt, Bùi ca ca nhỏ thôi, sợ tên thích khách đến nữa.”
Khóe mắt Bùi Tranh giật giật, lười giải thích với y, bèn kéo thẳng cánh tay nhỏ bé yếu ớt của y sải bước ngoài.
Ngoài cửa điện một cỗ kiệu màu đen đang đợi sẵn, hai một một lên kiệu, mấy phu kiệu chầm chậm khiêng kiệu về phía cửa cung xa xa.
Ngồi trong kiệu, Bùi Tranh khẽ nhắm mắt, ngón tay day day giữa hai hàng lông mày.
Cả ngày hôm nay đều bận rộn với việc tiếp đãi sứ thần Man tộc. Sứ thần đến đế đô Thiên triều, ngày mai sẽ cung yết kiến Hoàng thượng, mỗi một bước đều chuẩn cho Hoàng thượng.
Đặc biệt là khi nghĩ đến khi sứ thần đến, chuyện tiếp theo bàn chính là hòa , trong lòng Bùi Tranh dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả.
Hoàng thượng đích dạy dỗ Cửu hoàng tử, thực chất là dạy y một vài chuyện khó …
Một đôi tay nhỏ từ từ đặt lên thái dương , nhẹ nhàng xoa bóp, cảm giác thoải mái lạ thường ập đến, cơn đau đầu dai dẳng như xé rách trong đầu cũng dịu đôi chút, nội tâm Bùi Tranh chỉ khao khát nhiều hơn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-30-nguoi-bao-ai-cuon-goi.html.]
khi mở mắt thấy gương mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn đáng yêu mắt, nhẫn tâm gạt đôi tay nhỏ .
“Bùi ca ca, đau đầu ? Để xoa cho là đỡ ngay, đây cũng từng xoa cho mẫu phi…”
Tiểu nhân nhi vươn tay định tiếp tục giúp Bùi Tranh giảm bớt cơn khó chịu, một tay giữ chặt cổ tay.
“Không cần, điện hạ thời gian rảnh thì chi bằng giữ để lát nữa tự xoa cho .”
Giọng Bùi Tranh bạc bẽo, ánh mắt lạnh lùng: “Thần e là vô phúc hưởng thụ.”
Kỳ Trường Ức mím môi, rụt tay về, nước mắt ấm ức kìm cứ đảo quanh trong hốc mắt. Y lưng , ngước mắt lên trần kiệu để nước mắt rơi xuống.
Bùi Tranh thấy bóng lưng run rẩy của y, mắt híp , một tay xoay y , nắm lấy cằm y, quả nhiên thấy đôi mắt y đỏ hoe như mắt thỏ.
“Không , nuốt nước mắt trong.”
Kỳ Trường Ức chớp chớp mắt nuốt nước mắt , nhưng khiến nước mắt trào , nóng hổi rơi xuống ngón tay Bùi Tranh.
lúc , cỗ kiệu đột nhiên dừng , binh lính gác cửa cung đang tra hỏi bên trong kiệu là ai, vì Bùi Tranh cỗ kiệu thường ngày của nên đám lính gác nhận .
“Bất cứ ai cửa cung đều kiểm tra, cần bên trong là ai, mau vén rèm lên cho !”
Mấy phu kiệu , ai dám tiến lên vén rèm.
Kỳ Trường Ức khỏi căng thẳng, gian trong kiệu nhỏ thế , chỉ cần vén rèm lên là y sẽ lộ ngoài. Bị phát hiện y dám tự ý lẻn khỏi hoàng cung, chắc chắn sẽ xảy chuyện lớn!
Mấy tên lính gác đó ngày thường tác oai tác quái quen , bèn chống nạnh lớn tiếng : “Nhanh tay lên! Đừng để tự tay, nếu đến lúc bề trách tội, bất kể là ai cũng gánh nổi !”
“Ngươi bảo ai cuốn gói?”
Giọng lạnh như băng của Bùi Tranh đột nhiên từ trong kiệu vọng , mấy tên lính gác đều sững sờ, bàn tay đang chống nạnh lập tức buông xuống.
Bùi Tranh vẫn một tay véo cằm Kỳ Trường Ức, mắt chằm chằm y, nhưng lời là hướng về phía ngoài kiệu.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ta cũng xem, ai gan vén rèm của bổn tướng.”
Lời thốt , mấy tên lính gác sợ đến mức chân mềm nhũn, lộp bộp quỳ rạp xuống đất, đánh c.h.ế.t bọn họ cũng thể ngờ Bùi thừa tướng lúc xuất hiện ở cửa hậu cung.
“Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng, là tiểu nhân mắt thấy Thái Sơn, va chạm đại nhân, xin đại nhân xem ở chỗ tiểu nhân là đầu phạm tội mà tha cho tiểu nhân !”
Bùi Tranh cong môi, đôi mắt ươn ướt của Kỳ Trường Ức mà nhạt: “Tha cho các ngươi? các ngươi dọa con thỏ bổn tướng nuôi , giờ làm đây?”
Mấy tên lính gác liên tục dập đầu: “Cái …”
Bùi Tranh cuối cùng cũng thả lỏng ngón tay, chiếc cằm nhỏ trắng nõn của Kỳ Trường Ức véo lâu như , hằn thêm mấy vệt ngón tay. Y phát hiện Bùi ca ca hình như thích véo cằm y, động một chút là véo đến đỏ ửng.
Hắn vươn tay, lười biếng vén một góc rèm lên, liếc đám vệ binh đang quỳ đất: “Thôi thì miễn tội c.h.ế.t cho các ngươi, đày biên cương sung quân .”
Buông một câu nhẹ bẫng, cỗ kiệu tiếp tục lên đường, hướng về phía đường phố đế đô đông đúc qua .
Đi thêm một đoạn nữa, cỗ kiệu dừng một tòa lầu xanh, trong lầu đều là những gã đàn ông trung niên đầu óc đong đầy suy nghĩ đen tối, mặt mày bóng nhẫy nụ nhờn nhợt.
Bùi Tranh vén rèm xuống kiệu , thẳng trong lầu, nhận phía theo kịp, lạnh giọng : “Lề mề cái gì, còn mau lên.”
-------------*-------------
--------------------