Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 28: Có muốn thưởng chút gì không?

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:23:02
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Lệ Đường đuổi theo nọ xà nhà suốt một quãng đường. Người đó mặc một hắc y, mặt che khăn vải đen, khinh công lợi hại, lướt nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, nhảy vọt giữa những bức tường cung đan xen hai màu đỏ vàng.

Thấy sắp Triệu Lệ Đường đuổi kịp, hắc y nhân xoay nhảy một rừng trúc tĩnh mịch.

Triệu Lệ Đường cũng theo đó xoay đáp xuống, thanh đoản kiếm trong tay áo phóng thẳng tới mặt nọ.

Hắc y nhân vẫn nhúc nhích, khi đoản kiếm lao tới chỉ nghiêng đầu là tránh luồng kiếm quang, nhưng chiếc khăn che mặt kiếm phong hất văng.

Hắn đầu , Triệu Lệ Đường khi thấy rõ mặt thì sững sờ. Hắn nhận , là hộ vệ bên cạnh Bùi Tranh.

Khăn che mặt của Thừa Phong rơi xuống, nhưng cũng tỏ vội vã, chỉ chắp tay hành lễ với Triệu Lệ Đường: “Triệu tướng quân, nếu đắc tội, mong ngài lượng thứ.”

Triệu Lệ Đường bỗng nhiên hiểu , khỏi lạnh hai tiếng: “ là một màn kịch điệu hổ ly sơn thật, Bùi đại nhân biên cương hành quân đánh giặc đúng là đáng tiếc.”

Thừa Phong tiếp tục chắp tay : “Đại nhân tự tính toán của ngài, bọn tiện phỏng đoán. Triệu tướng quân, nơi cách cửa cung xa, ngài vẫn nên trở về thôi. Chưa triệu kiến tự ý cung, nếu để khác , e rằng…”

Thừa Phong hết lời, Triệu Lệ Đường từ xa một cái xoay nhảy lên tường cung, chỉ vài ba bước thấy bóng dáng.

Triệu Lệ Đường bóng đen biến mất mắt, âm thầm siết chặt nắm tay.

“Bùi Tranh…”

Kỳ Trường Ức thấy tiếng động quen thuộc, “vèo” một cái liền trốn lưng Bùi Tranh, chỉ tay lên xà nhà nhỏ: “Bùi ca ca, đó hình như thích khách!”

Bùi Tranh kéo vạt áo tiểu nhân nhi níu đến nhăn nhúm, dùng ngón tay búng nhẹ lên trán y: “Điện hạ, trong hoàng cung thích khách cũng sẽ ẩn náu trong điện của ngươi.”

Kỳ Trường Ức vẫn chút tin, Triệu Lệ Đường đuổi theo ngoài lâu như mà vẫn về, sẽ xảy chuyện gì chứ.

Y nghĩ nên cũng hỏi luôn: “Đường ca ca từ cửa sổ, lo lắng…”

Lời y còn xong cảm nhận ánh mắt đỉnh đầu lạnh mấy phần.

“Điện hạ lo lắng điều gì, lo Triệu tướng quân xảy chuyện? Hay là lo ai đưa ngươi đến biên cương?”

Bùi Tranh nghĩ đến những lời liền thấy tức giận, tên ngốc nhỏ thẳng thừng từ chối, đang do dự cái gì? Chẳng lẽ thật sự rời cùng Triệu Lệ Đường?

Kỳ Trường Ức vội vàng lắc đầu giải thích: “Không , nghĩ , chỉ là… chỉ là nên rõ với Đường ca ca thế nào.”

Bùi Tranh hừ lạnh một tiếng: “Ngươi nhất nên hiểu rõ điều , sự cho phép của , ngươi cả, cũng .”

Kỳ Trường Ức ngoan ngoãn gật đầu: “Ta , hết, chỉ ở bên cạnh Bùi ca ca thôi.”

Bấy giờ Bùi Tranh mới hài lòng nở một nụ .

“Hoàng thượng lệnh cho đến kiểm tra xem điện hạ chép phạt nghiêm túc thành .”

Kỳ Trường Ức xoay chạy đến bàn án, trải tờ giấy Tuyên Thành chép ngay ngắn , chút hớn hở gọi Bùi Tranh: “Bùi ca ca, ngài đến kiểm tra , chép suốt 3 ngày đó, từ sáng sớm đến tận tối mịt, mệt đến mức tay mỏi nhừ .”

Bùi Tranh tới, cầm giấy Tuyên Thành lên lật xem, đó là những nét chữ nhỏ li ti, tinh tế, là dụng tâm thành.

Hắn khẽ nhướng ngón tay, thấy bên cạnh bàn án một cuốn sổ nhỏ lộ một góc, đó chi chít gì, lập tức tò mò cầm lên định mở .

Ai ngờ Kỳ Trường Ức vốn đang ngoan ngoãn bên cạnh đột nhiên vươn tay nhỏ , xông tới định giật cuốn sổ.

Bùi Tranh vốn tò mò đến thế, giờ đột nhiên cảm thấy nhất định xem. Hắn cao tay dài, một tay giơ cuốn sổ nhỏ lên quá đỉnh đầu, cánh tay còn ôm lấy hình nhỏ bé của Kỳ Trường Ức, giữ y cố định trong lòng.

Vươn ngón tay thon dài, chậm rãi lật một góc cuốn sổ , tiểu nhân nhi trong lòng rõ ràng căng thẳng đến nín thở, trực tiếp dùng hai tay che kín mặt.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-28-co-muon-thuong-chut-gi-khong.html.]

Trên cuốn sổ nhỏ chi chít, chỉ hai chữ.

“Bùi Tranh” “Bùi Tranh” “Bùi Tranh” “Bùi Tranh” “Bùi Tranh” “…”

Lật về nữa, cũng là hai chữ .

Ban đầu rõ ràng quen lắm, mực còn lem bên cạnh ít, càng lật về nét chữ càng thêm tinh tế, còn đổi mấy kiểu chữ để luyện tập.

Bùi Tranh híp mắt, lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, nét chữ vài phần tương tự với chữ của chính .

“Điện hạ, đây là ý gì?” Bùi Tranh nhếch khóe miệng, mày mắt mang ý , về phía tiểu nhân nhi trong lòng.

Lần thấy mấy trang tên của Triệu Lệ Đường, còn tức giận một trận trò, hóa tên của còn chiếm nhiều hơn.

Vậy cũng nghĩa là chiếm một vị trí quan trọng hơn trong lòng Kỳ Trường Ức ?

Kỳ Trường Ức vẫn đang che mặt, cựa quậy hai cái mà hé răng.

Bùi Tranh đặt cuốn sổ trong tay xuống, một tay kéo hai cánh tay nhỏ bé yếu ớt , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mắt hiện lên hai vầng ửng đỏ, trông e thẹn đáng yêu.

Ánh mắt Kỳ Trường Ức né tránh, y lén lút tập tên Bùi Tranh thì cũng thôi , giờ còn chính chủ phát hiện, vành tai y cũng dần dần đỏ lên, đỏ ửng ướt át.

“Ta, , …”

Kỳ Trường Ức “” nửa ngày cũng nên lời.

Bùi Tranh khẽ hai tiếng, y hễ căng thẳng là sẽ lắp bắp, cũng vội, cúi đầu, bờ môi lạnh lẽo chạm vành tai nhỏ đang nóng rực, khiến hình nhỏ bé trong lòng khẽ run lên.

“Điện hạ, chép phạt thành , chút phần thưởng gì ?”

Kỳ Trường Ức thấy hai chữ “phần thưởng” liền quên cả hổ, đôi mắt lấp lánh ánh sáng: “Muốn! Muốn! Muốn!”

Bùi Tranh thấy dáng vẻ kích động của y, cũng tạm thời quên sự khó chịu đó, điểm nhẹ lên chóp mũi y : “Muốn thưởng cũng , điện hạ học thêm vài thứ nữa, nếu học , tự nhiên phần thưởng sẽ thể thiếu.”

Kỳ Trường Ức hưng phấn gật đầu lia lịa: “Được! Bùi ca ca, còn học thêm gì nữa ạ?”

Bùi Tranh buông tay lùi về hai bước, , vươn tay vỗ hai cái, cửa điện chậm rãi đẩy .

Tiến là mấy nữ tử dung mạo kiều diễm, ăn mặc hở hang, làn da tựa ngưng chi, ai nấy đều dáng vẻ thướt tha, đường cong quyến rũ, mùi son phấn tức thì lan tỏa khắp cung điện.

Ánh mắt của mấy nữ tử dường như câu , khóe miệng ngậm , nửa che nửa lộ về phía Kỳ Trường Ức đang chút ngây ngẩn.

Kỳ Trường Ức liếc mấy nữ tử uyển chuyển như rắn nước đang trong điện, gương mặt tức khắc càng đỏ hơn, vội vàng dời mắt , nên .

Phản ứng của Bùi Tranh trái ngược với Kỳ Trường Ức, ánh mắt vẫn lạnh như băng, đánh giá mấy điện như đang xem xét một món đồ, tỉ mỉ từ đầu đến chân.

Mấy nữ tử đồng thời cúi hành lễ: “Gặp qua Cửu hoàng tử điện hạ~ Gặp qua Bùi đại nhân~”

Giọng điệu mềm mại quyến rũ.

Bùi Tranh nhướng mắt: “Biết gọi các ngươi tới để làm gì chứ?”

“Biết~ ạ~”

Bùi Tranh tiểu nhân nhi đang luống cuống tay chân, khẽ hất cằm: “Vậy bắt đầu .”

-------------*-------------

--------------------

Loading...