Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 237: Sự Dịu Dàng Muộn Màng
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:57:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm đó trời lạnh, con thỏ thương c.h.ế.t cóng trong mùa đông khắc nghiệt.
Theo lời dặn dò đó của y, đám hạ nhân đem con thỏ đó chôn ở nơi đây.
Bùi Tranh thậm chí dám gò đất nhỏ , bèn ôm y lòng bước nhanh rời .
Người trong lòng khó khăn lắm mới hồi phục một chút tinh thần, giờ như rút cạn, ánh mắt xám xịt, vô hồn.
Hai thêm một lúc, trời dần về chiều, gió lạnh nổi lên bốn phía.
Bùi Tranh đưa y trở phòng của .
Bên trong, lửa than cháy đượm, thức ăn bày sẵn bàn.
Bùi Tranh dắt y xuống bên bàn, thấy y chiếc ghế lạnh cứng vẻ thoải mái, liền kéo thẳng y lên đùi mà ôm lấy.
“Như thoải mái hơn chút nào ?”
Bùi Tranh hỏi bên tai y.
Đùi ấm áp mềm mại đương nhiên thoải mái hơn chiếc ghế cứng ngắc lạnh băng, nhưng y dường như thích sự mật thế .
“Đừng cử động, lưng ngươi vết thương,” Bùi Tranh . “Ta chỉ ôm ngươi, làm gì cả, ? Ta chỉ ngươi ăn thôi.”
Nói vươn tay lấy đũa, cẩn thận đặt tay y.
Lý Ngọc từ ngoài cửa bước , hầu hạ bên bàn, thỉnh thoảng gắp chút thức ăn bỏ chén cho hai .
Bùi Tranh động đũa, hai tay hờ hững ôm lấy y ở hai bên, ánh mắt từng rời khỏi gương mặt y.
Thế nhưng y chỉ cầm đũa trong tay mà hề động, ánh mắt quá mức nóng rực của bên cạnh khiến y khó chịu.
“Sao thế? Không hợp khẩu vị ?” Bùi Tranh liếc Lý Ngọc. “Bảo làm một phần khác.”
Vừa dứt lời, thấy y tự gắp một ít thức ăn bỏ miệng, bắt đầu nhai nuốt từ tốn. Bùi Tranh bèn bảo Lý Ngọc lui ngoài .
“Ngon ?”
Y đột nhiên sặc, Bùi Tranh vội đưa tay vỗ lưng cho y: “Đừng vội, ăn từ từ thôi.”
Mới ăn một lát, y buông đũa.
“No ?”
Y gật đầu.
Bùi Tranh sờ lên bụng nhỏ của y, rõ ràng vẫn mềm và xẹp lép.
Hắn khỏi nghĩ, cái bụng nhỏ thế , làm thể sinh bảo bảo ?
Bưng chén cháo bên cạnh lên, Bùi Tranh múc một muỗng định đút cho y, nhưng y đầu .
Có lẽ vì hôm nay Bùi Tranh thật sự vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng, nên chút tính tình trẻ con của y bắt đầu trỗi dậy.
"Ngoan, lời, ăn thêm một chút nữa ."
Y vẫn ngoảnh đầu : “Không cần… ăn…”
Bùi Tranh đặt chén xuống, nâng khuôn mặt nhỏ của y xoay : “Còn giận ?”
Y gì cũng , đôi môi mím chặt như đang cố nén nước mắt.
Lòng Bùi Tranh mềm nhũn như nước, ôm y lòng, cằm nhẹ nhàng tựa lên vai y: “Ngoan nào, tâm can, bảo bối… Ta sai , đều là của . Phải làm thế nào… Ta làm thế nào mới thể bù đắp những lầm đó… Ngươi cho … Ngươi dạy , …”
Mu bàn tay chợt nóng lên, là nước mắt rơi xuống.
Bùi Tranh xoay mặt y , quả nhiên thấy gương mặt đẫm nước mắt.
Y từ lúc nào?
Dáng vẻ cắn môi để bật tiếng càng khiến đau lòng.
Bùi Tranh lau nước mắt cho y, xoay cả y , để y dạng chân đùi , hai cẳng chân nhỏ yếu ớt buông thõng hai bên.
Hắn dang rộng vòng tay ôm chặt y lòng, để đầu y tựa lên vai , tay thì nhè nhẹ vỗ về tấm lưng y để an ủi.
“Sao thế? Sao thương tâm như ? Hử?” Bùi Tranh đưa tay vỗ nhẹ lên đầu y, ngón tay luồn tóc y xoa nhẹ mấy cái. “Có vết thương đau ?”
Y nức nở lắc đầu: “Không… là… … đau…”
“Không đau là , cho là làm ?”
Y sờ lên bụng : “Là… bụng… đau…”
Bùi Tranh đưa tay qua, đặt lên bụng nhỏ của y. Có lẽ là do ăn nhanh, là đồ đại bổ, nên cơ thể của y khó mà tiêu hóa nổi.
“Ta xoa cho ngươi, ?”
Bàn tay to lớn đặt bên ngoài lớp áo, nhẹ nhàng xoa theo vòng tròn. Bùi Tranh âm thầm vận nội lực, ấm từ lòng bàn tay ngừng truyền , bụng nhỏ xoa nắn ấm mềm, cảm giác ê ẩm dễ chịu, thoải mái hơn lúc nãy nhiều.
“Nơi bảo vệ thật , ?”
Y hiểu, Bùi Tranh liền kéo bàn tay nhỏ của y cùng áp lên.
“Nơi , sẽ một tiểu bảo bảo.”
Y ngước đôi mắt đẫm lệ lên: “Tiểu bảo bảo?”
Bùi Tranh nén ham hôn y, dịu dàng mỉm : “ , một bảo bảo xinh và đáng yêu giống hệt ngươi, là bảo bảo của chúng .”
“… làm…” Giọng y mang theo vài phần tủi .
Bùi Tranh cuối cùng cũng nhịn , cúi đầu hôn lên môi y một cái. “Ngươi sẽ thôi, đơn giản lắm, hơn nữa…”
Hắn ghé sát vành tai ửng đỏ của y : “…Một ngươi , sẽ giúp ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-237-su-diu-dang-muon-mang.html.]
Thấy y dường như vẫn đang suy nghĩ về chuyện đó, Bùi Tranh bưng chén cháo lên: “Bụng hết đau thì uống thêm chút cháo, ?”
Chiếc muỗng đưa tới, Bùi Tranh : “Há miệng .”
Y cuối cùng cũng ngoan ngoãn há miệng ăn, một chén cháo uống hơn nửa. Bùi Tranh nhẩm tính sức ăn hiện tại của y cũng gần đủ , bèn ôm y về mép giường.
Bùi Tranh đặt y thẳng xuống giường, mà ôm y cùng mép giường, hai chân y chỉ thể gập , nửa quỳ giường.
Tư thế khiến y thoải mái, y rên khẽ một tiếng cựa quậy.
Bùi Tranh bèn cởi giày cho y, để y duỗi thẳng hai chân . Như thể ôm y chặt hơn một chút, cơ thể hai gần như áp sát một kẽ hở.
Ăn no xong, y chút mệt mỏi, mềm nhũn còn chút sức lực, nên ngoan ngoãn để Bùi Tranh ôm. Người Bùi Tranh nóng hầm hập, vặn với đường cong cơ thể y, khiến y thoải mái đến mức đôi mắt lim dim, tựa như sắp ngủ.
Lát , Lý Ngọc mang thuốc tới.
Bùi Tranh nới lỏng vòng tay, đút thuốc cho y uống, đó dùng khăn tay lau khô khóe môi cho y, nhân tiện lưu luyến hôn lên đó một cái.
Hắn dám hôn sâu, sợ y sẽ kháng cự.
Chỉ thể lướt qua dừng để nếm chút ngọt ngào.
Uống thuốc xong, y tự rúc lòng Bùi Tranh, như một chú mèo con lim dim đôi mắt.
Bùi Tranh vô cùng hưởng thụ hành động của y, cúi đầu hít hà thở y.
Nói , ngày mai sẽ dẫn y phố. Bùi Tranh , Lý Ngọc chắc chắn gì đó với y, lẽ kể hết chuyện Triệu Lệ Đường sẽ đến cứu y. Mà chính cũng hứa sẽ ép buộc y nữa, chuyện đều sẽ thuận theo ý y.
Cho dù ngày mai khi gặp Triệu Lệ Đường, y vẫn rời , Bùi Tranh nghĩ, cũng sẽ buông tay.
Người trong lòng ngủ say, đầu nhỏ vô thức cọ cọ lên vai Bùi Tranh, đó thì thầm vài câu gì đó rõ.
Bùi Tranh nới lỏng y , một tay nâng gáy y, ghé sát mặt , mũi chạm mũi.
“Có thể đừng… đừng rời xa … đừng , …”
Giọng khẽ, làm kinh động đến y đang ngủ.
Trong đêm yên tĩnh, những lời như thể đang tự với chính .
Hôm , khi y tỉnh , y đang ôm trong một vòng tay ấm áp.
“Còn sớm, ngủ thêm lát nữa ?”
Y mơ màng mở to mắt, cứ Bùi Tranh mãi, gật đầu cũng chẳng lắc đầu, như thể câu hỏi của làm cho ngây .
Dáng vẻ mơ màng thật sự đáng yêu, Bùi Tranh ghé sát hôn lên khóe mắt y.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sau khi dậy, hai khỏi phòng.
Y ngủ quá nhiều nên khó chịu, bèn trong phòng vài vòng. Bùi Tranh như dính lấy y, y là theo đó, cho y vịn tường vịn bàn, mấy thứ đó lạnh lắm, bảo y vịn tay , còn liên tục dùng nội lực làm ấm lòng bàn tay.
Ở lì trong phòng làm gì cả vốn nên khô khan tẻ nhạt, nhưng Bùi Tranh hề cảm thấy , thậm chí còn chê thời gian trôi quá nhanh, mới chớp mắt mà trời tối.
Bùi Tranh mặc áo dày cho y xong, quả nhiên dẫn y khỏi phủ Thừa tướng, chỉ để Thừa Phong theo .
Hai thong thả dạo bước phố, tâm trạng của y xem cũng tệ, cứ ngó xung quanh, đôi mắt đen láy sáng ngời đảo lia lịa.
Còn Bùi Tranh thì suốt dọc đường tâm sự trĩu nặng.
Đến Nhất Phẩm Hương, tiểu nhị dẫn hai lên phòng riêng lầu hai.
Bùi Tranh gì đó với Thừa Phong, liền lệnh rời .
Cửa sổ phòng riêng đang mở, thể thấy tiếng ồn ào náo nhiệt từ con phố bên ngoài vọng .
Tiểu nhị vội vàng định đóng cửa sổ .
Bùi Tranh thấy y cứ ngoài cửa sổ, bèn : “Không cần đóng, ngươi ngoài .”
Tiểu nhị , Bùi Tranh khẽ với y: “Lại đây xem .”
Rồi dắt y đến bên cửa sổ.
Người phố ngày một đông, Bùi Tranh nhớ tối nay lễ rước đèn.
Nhìn đường khắp nơi tay xách đủ loại lồng đèn hoa đăng, trong mắt y ánh lên vẻ ngưỡng mộ rõ rệt.
Lúc , Thừa Phong cũng từ bên ngoài trở về, trong tay đang xách một chiếc đèn hoa đăng.
— một con thỏ trắng như tuyết, đầu đội một đóa sen đỏ rực.
Chiếc đèn đúng ý y, Bùi Tranh thấy y thích, liền bảo Thừa Phong đưa đèn tay y.
“Thích ?”
Y hai tay ôm lấy chiếc đèn hoa đăng, mắt rời một khắc, khẽ gật đầu.
Bùi Tranh mỉm , vươn tay xoa tóc y.
lúc , ngoài cửa tiếng động, tiểu nhị dẫn một bước .
Y ngẩng đầu lên, khi thấy ở cửa, y rõ ràng chút sững sờ.
Y ngơ ngác gọi: “Đường… Đường ca ca…”
Ánh mắt Triệu Lệ Đường lóe lên, bước nhanh tới, dừng khi còn cách Bùi Tranh và y vài bước chân. Trong mắt tràn đầy lo lắng, nhớ nhung và khẩn thiết: “Trường Ức! Mau đây!”
Y gần như theo bản năng đầu Bùi Tranh.
Khác với vẻ kích động của Triệu Lệ Đường, Bùi Tranh chỉ dịu dàng y : “Đừng sợ, thì cứ , sẽ tức giận.”
Y quả nhiên ôm chiếc đèn hoa đăng, từng bước về phía Triệu Lệ Đường, trong suốt quá trình hề ngoảnh đầu nào.
Bùi Tranh sẽ tức giận, nhưng những ngón tay giấu tay áo siết chặt , đến nỗi vết thương cánh tay cũng đau như sắp rách . Chỉ như , mới thể đè nén dục vọng điên cuồng kéo y trở trói bên .
--------------------