Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 235: Vết Thương Cũ, Nỗi Đau Mới

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:57:04
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một nữa chìm khung cảnh tăm tối .

Bùi Tranh mở mắt , mặt vẫn là một màu đen đặc quánh tan.

Lần dường như là ban đêm, đang ngửa mặt giường, hiện tại về thời điểm nào?

Hắn cử động , lúc mới cảm nhận một tiểu nhân nhi mềm mại đang sấp n.g.ự.c , ôm chặt cứng, dường như ngủ hề thoải mái.

Bùi Tranh định đổi cho y một tư thế thoải mái hơn, bèn ôm lấy tiểu nhân nhi nghiêng , nào ngờ thấy một tiếng rên khẽ đầy thống khổ.

“Ta đau…”

Giọng nhẹ bẫng mà mềm mại, mang theo đầy uất ức và tiếng nức nở kìm nén.

Bùi Tranh lập tức dám động đậy nữa, cũng xảy chuyện gì, bèn nhẹ giọng dỗ dành hỏi: “Ngoan ngoãn ? Đau ở ?”

“Chỗ … chỗ … còn chỗ nữa… đều đau…”

Tiểu nhân nhi vẫn nhắm mắt, như đang mê, ngón tay nhỏ bé vô thức vẽ vòng tròn Bùi Tranh, cứ ngỡ đang chỉ thể của chính .

Bùi Tranh nắm lấy tay y, hít một , đêm hôm khuya khoắt, ôn hương nhuyễn ngọc trong vòng tay, còn trêu chọc như như thế

Đột nhiên, Bùi Tranh phát hiện điều đúng. Sao ngửi thấy một mùi m.á.u tươi thoang thoảng? Lòng chợt trĩu nặng, ngón tay run rẩy luồn chăn.

Quả nhiên, tiểu nhân nhi vết thương. Tuy những vết thương băng bó thuốc thang cẩn thận, nhưng từng vệt roi hằn lên khi sờ vẫn khiến lạnh cả sống lưng.

Hắn sấn lúc tiểu nhân nhi còn đang ngủ, xoay xuống giường, thắp một cây nến đặt bên mép giường, đó vén chăn lên, nhẹ nhàng lật áo trong trắng muốt của y .

Làn da vốn trắng nõn mịn màng giờ đây chi chít những vết bầm tím, những vết roi băng bó nên , nhưng tiểu nhân nhi trong mơ còn đau đến rên rỉ thành tiếng, thì đau đến mức nào?

Hô hấp của Bùi Tranh dần trở nên rối loạn, gần như hiểu ngay lập tức đây là vết thương gì.

Đó là vết thương khi y trốn khỏi , nhốt trong mật lao ở phủ Thừa tướng, dùng xiềng xích trói giá gỗ quất roi tạo thành.

Khi đó, thể tiểu nhân nhi suy nhược đến cực điểm, mấy hôn mê suýt nữa tỉnh , và chuyện , Bùi Tranh cũng nhớ rõ, mang y phố, đó Triệu Lệ Đường cướp .

Ký ức ngày xưa từng màn tái hiện mắt, Bùi Tranh càng hồi tưởng càng thống khổ khôn nguôi.

Nếu vẫn như , hiểu tình yêu là gì, chỉ chiếm đoạt và xâm chiếm thì cũng đành, nhưng bây giờ dành cho tiểu nhân nhi một trái tim mềm yếu nhất và một tình yêu sâu đậm nhất. Khi thấy tất cả những đau đớn giày vò đều là sai lầm do chính khi xưa gây , sự áy náy và hối hận ngập trời gần như nhấn chìm và cắn nuốt .

Sự tra tấn còn khó chịu hơn nỗi đau thể xác gấp nhiều . Từng cơn đau nhói lan từ tận đáy lòng, Bùi Tranh một tay ôm ngực, tay chống bên mép giường thở dốc một cách vô lực, đến cả đầu ngón tay cũng đau buốt râm ran.

Ánh nến leo lét lay động, soi rọi gương mặt say ngủ của tiểu nhân nhi giường, đôi mày thanh tú nhíu chặt, thỉnh thoảng rên khẽ một tiếng “Đau…”

Bùi Tranh đưa tay giúp y đắp chăn kín hơn một chút, nhưng ngón tay run rẩy quá đỗi, vận khí đè nén mới thể vững vàng kéo góc chăn cho y. Làm xong một loạt động tác, đuôi mắt Bùi Tranh đỏ hoe vì kìm nén.

Thổi tắt nến, Bùi Tranh xuống giường, xoay , cách lớp chăn nhẹ nhàng ôm tiểu nhân nhi lòng, cúi đầu hít một thật sâu cổ y.

Còn nhớ tiểu nhân nhi ngốc nghếch từng với rằng, y sợ đau, cũng giỏi chịu đau.

Quả thật là , vết thương nặng đến thế mà y chỉ thỉnh thoảng rên rỉ vài tiếng, nhưng tiểu nhân nhi càng kiên cường hiểu chuyện như , càng khiến đau lòng khôn xiết.

“Ta ngươi giỏi chịu đau, nhưng mà…” Giọng Bùi Tranh nghẹn ngào, khóe mắt trở nên ẩm ướt, “Ta ngươi đau nữa…”

Đêm đó, Bùi Tranh ngủ . Hắn cứ nương theo ánh trăng mờ ảo trong phòng, chằm chằm tiểu nhân nhi đang ngủ trong lòng. Lúc , tiểu nhân nhi sinh lòng xa cách với , chỉ khi ngủ say mới thể yên tĩnh để ôm như , đợi đến khi y tỉnh , sẽ đau lòng khổ sở đến mức nào.

Bùi Tranh vuốt tóc y, giờ đây chỉ càng khổ sở hơn tiểu nhân nhi mà thôi.

Trời dần sáng, tiểu nhân nhi cũng tỉnh giấc.

Y chậm rãi mở mắt, đáy mắt là một màn sương mờ mịt. Sau khi thấy Bùi Tranh mặt, đôi mắt y cứ chằm chằm động, dường như cho rằng vẫn còn đang trong mộng.

Bùi Tranh thấy đôi mắt mờ sương như mưa bụi đong đầy nước mắt, hàng mi dài run lên, lệ liền tuôn rơi.

“Bùi Tranh…”

Khi đó, tiểu nhân nhi lâu gọi như .

Bùi Tranh tiếng gọi làm cho cõi lòng tan nát, gương mặt tái nhợt của y, hận thể lột da rút gân chính lúc đó để cùng chịu đau với tiểu nhân nhi.

Thế nhưng tiểu nhân nhi nhanh chóng tỉnh táo , ánh mắt Bùi Tranh đổi, bên trong tràn ngập sợ hãi, e dè và lùi bước, còn chút tình cảm , nhưng đều là những gì Bùi Tranh thấy.

“Có vẫn còn đau lắm ?” Bùi Tranh đưa tay dịu dàng vuốt tóc y, trong mắt tràn đầy xót thương và yêu chiều.

Tiểu nhân nhi gì, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. Vết thương cố nhiên đau, nhưng vết thương trong lòng mới là chí mạng nhất.

“Ngoan ngoãn, đừng ?” Bùi Tranh cẩn thận từng li từng tí lau nước mắt cho y, như sợ sẽ làm vỡ mất bảo bối mỏng manh, “Ngươi , liền đau vô cùng, còn đau hơn tất cả những vết thương từng chịu đây…”

Tiểu nhân nhi vẫn thành tiếng.

“Người ,” Bùi Tranh cất giọng , “Vào cung mời Giang thái y.”

Lúc Giang Du Bạch vội vã tới nơi, mang theo thuốc mà Bùi Tranh cần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-235-vet-thuong-cu-noi-dau-moi.html.]

Thuốc hiệu quả kỳ diệu, bôi lên thể giảm đau, vì cực kỳ khan hiếm, ngay cả Thái Y Viện cũng . Do Bùi Tranh cần gấp, Giang Du Bạch đành căng da đầu xin một vị nương nương trong cung một ít.

Tới phòng Bùi Tranh, Giang Du Bạch còn tưởng Bùi Tranh thương cần dùng, thầm nghĩ trời xanh mắt cuối cùng cũng trừng phạt , ai ngờ là dùng cho tiểu điện hạ.

“Điện hạ ngoại thương ?” Giang Du Bạch lo lắng , “Vết thương còn lành hẳn, thêm vết thương mới?”

Bùi Tranh nhận lấy thuốc xong thì để ý đến nữa, mà tiểu nhân nhi giường cũng giống như một con búp bê sứ vỡ nát, ánh mắt trống rỗng, hề đáp .

“Bùi đại nhân?” Giang Du Bạch gọi một tiếng.

“Ngươi về .”

Bùi Tranh chỉ nhàn nhạt một câu như , Giang Du Bạch liền Thừa Phong đưa ngoài.

Trong phòng chỉ còn hai , Bùi Tranh xuống mép giường, dùng giọng điệu mềm mỏng nhất : “Ta bôi thuốc cho ngươi nhé, ? Bôi thuốc sẽ thấy đau nữa.”

Hắn nhẹ nhàng kéo một góc chăn, định nhấc lên, nhưng góc chăn tiểu nhân nhi ở níu cho kéo .

“Không… … đừng mà…” Tiểu nhân nhi lắc đầu, còn ngừng co rúm trong chăn, “Sẽ đau… đau…”

Bùi Tranh hành động theo bản năng của y làm cho đau nhói, y sợ hãi trốn tránh như , làm bây giờ…

“Sẽ đau, ngoan ngoãn đừng sợ, đau .”

Bùi Tranh kiên nhẫn trấn an cảm xúc của y, cố gắng xua tan nỗi lo lắng sợ hãi trong lòng y, nhưng tiểu nhân nhi vẫn hề thả lỏng.

Bùi Tranh liếc mắt, thấy chén thuốc đặt bàn bên cạnh, liền thẳng tay hất vỡ chén thuốc, đó dùng mảnh sứ sắc bén chút do dự rạch một đường cánh tay , m.á.u tươi lập tức tuôn .

Tiểu nhân nhi thấy m.á.u đỏ tươi thì chút hoảng sợ, dám tin Bùi Tranh, mày nhíu chặt .

Bùi Tranh cuối cùng cũng thấy chút biểu cảm khác mặt y, thậm chí thể chút lo lắng từ đáy mắt y.

Lau vết m.á.u , Bùi Tranh chấm một ít thuốc mỡ bôi lên vết thương, m.á.u tươi lập tức ngừng chảy, vết thương cũng còn tấy đỏ, cơn đau cũng giảm hơn nửa.

“Ngươi xem, chảy m.á.u nữa đúng , bôi lên , vết thương sẽ mau lành hơn, cũng sẽ đau như nữa.”

Bùi Tranh thấy tiểu nhân nhi vẫn cứ chằm chằm vết thương cánh tay , liền cố ý dùng cánh tay thương đó để kéo y, quả nhiên y phản kháng kịch liệt như nữa, dường như sợ sẽ làm Bùi Tranh thương thêm.

Chậm rãi kéo tiểu nhân nhi gần, Bùi Tranh tháo băng gạc băng bó kỹ càng cho y, khi thấy vết thương bên , thở của khẽ run lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng vô cùng bôi thuốc mỡ lên.

Tiểu nhân nhi dường như cũng cảm nhận thuốc mỡ bôi lên còn đau như nữa, liền rũ mắt xuống, vết thương của Bùi Tranh.

Y chăm chú, chăm chú, mắt hề chớp.

Khi Bùi Tranh bôi thuốc đến xương quai xanh của y, thấy vết cắn đó, lúc vết cắn vẫn xăm thành hình, đóa hồng liên vẫn nở rộ nơi đây.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ngón tay Bùi Tranh chút lưu luyến xoa nhẹ đó hai cái, lồng n.g.ự.c truyền đến cơn đau âm ỉ, vết cắn , lúc chắc cũng đau lắm nhỉ.

Sau khi xử lý xong xuôi việc, Bùi Tranh gương mặt vẫn tái nhợt như tờ giấy của tiểu nhân nhi, hỏi: “Có đói ?”

Từ sáng sớm đến giờ, tiểu nhân nhi vẫn ăn một miếng nào, lúc nhốt trong mật lao, e rằng mỗi ngày cũng chẳng ăn mấy miếng cơm.

Tiểu nhân nhi cũng đáp, chậm rãi lùi góc giường trong cùng xuống, ôm đầu gối co thành một cục, ánh mắt ngây ngốc chăn đệm.

Bùi Tranh thấy bộ dạng của y, dù thế nào cũng nỡ ép y chuyện, bèn trực tiếp lệnh cho hạ nhân mời đầu bếp của Nhất Phẩm Hương đến, nấu một bữa thịnh soạn ngay trong phủ Thừa tướng, đó lượt bưng đến phòng Bùi Tranh.

Mùi thức ăn thơm nức dần lan tỏa trong phòng, tiểu nhân nhi thực bụng đang trống rỗng, ngửi thấy mùi hương xộc mũi, bèn khẽ khịt mũi một cách khó nhận .

Bùi Tranh thấy , chậm rãi xuống mép giường, “Có ở đây, nên ngươi mới ăn cơm, chuyện?”

Tiểu nhân nhi phản ứng.

“Vậy… , ngươi ngoan ngoãn xuống ăn chút gì đó, ? Đừng để đói.”

Bùi Tranh đưa tay xoa đầu y, sợ y nên đành kìm nén, chỉ dịu dàng : “Ta cho gọi Lý Ngọc tới, để nó bầu bạn với ngươi, ?”

Biểu cảm của tiểu nhân nhi cuối cùng cũng giãn , hốc mắt lập tức ươn ướt, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Tiểu Ngọc Tử…”

Cửa phòng lúc đẩy , tới quả nhiên là Lý Ngọc.

“Điện hạ…”

Lý Ngọc cũng rơm rớm nước mắt, nhào tới bên giường, nhưng thấy Bùi Tranh ở bên cạnh dám nhúc nhích.

“Chăm sóc nó cho , bảo nó ăn nhiều một chút.”

Bùi Tranh để một câu, xoay khỏi phòng.

Bên ngoài thời tiết giá lạnh, gió đông thổi thẳng .

Bùi Tranh xưa nay sợ lạnh, rùng một cái.

-------------*-------------

--------------------

Loading...