Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 234: Tám
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:57:03
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , đoàn xếp hàng chờ hồi cung.
A Mộc Lặc cưỡi ngựa ngang qua xe của Bùi Tranh, bèn mất tự nhiên mà tăng tốc.
Hôm qua Bùi Tranh ép mất hết mặt mũi bao , bây giờ chẳng gặp Bùi Tranh chút nào.
Mà thật , lúc xe ngựa của Bùi Tranh vốn trống , cũng chẳng ở trong xe của .
Xe ngựa của Cửu hoàng tử quá xa hoa, nhưng giường sập trải nệm êm ái, còn xếp ở cuối đoàn , quả là thích hợp để…
ý đồ của Bùi Tranh một con thỏ chen ngang phá hỏng.
Y ở trong cung chỉ từng thấy các phi tần công chúa khác nuôi thỏ trắng đáng yêu, chứ bao giờ sở hữu một con cho riêng . Bây giờ y ôm con thỏ gầy yếu nỡ buông tay, ngủ cũng ôm, ăn cơm cũng ôm lòng, Bùi Tranh ở bên cạnh trái như thừa.
Thật ném con thỏ vướng víu ngoài cửa sổ.
“Bùi ca ca!” Y níu níu tay áo , “Ngươi… ngươi làm gì…”
Bùi Tranh hồn, phát hiện túm con thỏ trong tay, còn y thì đang đáng thương tội nghiệp mà níu lấy tay áo , mềm mại hỏi han với vẻ sợ hãi, lòng lập tức mềm nhũn.
Vốn dĩ cũng định ném con thỏ thật.
— Một tay nhấc con thỏ lên, tay vuốt ve lưng nó hai cái, Bùi Tranh ngước mắt hỏi: “Thích đến ?”
“Thích, thích.”
“Thích bao nhiêu?”
Y sợ hãi gãi gãi ngón tay, “Chỉ cần là Bùi ca ca tặng cho , … đều thích…”
Bùi Tranh ngẩn , y thích con thỏ như là vì y nghĩ đây là do tặng ?
“Tại ?” Bùi Tranh chịu buông tha mà ghé sát , “Tại đồ tặng, điện hạ đều thích?”
Y ép từ từ lùi , lưng dán thành xe.
“Bởi vì… bởi vì…” Y lí nhí rõ.
Bùi Tranh giơ con thỏ lên, đặt mặt, đôi mắt đen láy liếc con thỏ một cái về phía y.
“Chẳng lẽ vì thích ?”
Bùi Tranh đặt con thỏ sang một bên, gương mặt tuấn mỹ ghé gần, giọng dịu dàng trầm thấp đầy mê hoặc.
“Vì thích nên mới yêu ai yêu cả đường , vì thích nên đồ tặng đều thích, vì thích nên… bắt nạt vẫn cứ một chịu đựng…”
Cảm nhận nóng hừng hực từ mặt, vành tai y dần đỏ ửng. Y nhận tâm trạng của Bùi Tranh vẻ , nhưng an ủi thế nào, đành căng thẳng vươn bàn tay nhỏ , nhẹ nhàng móc lấy ngón tay của Bùi Tranh.
“Bùi ca ca… Ngươi … Ta, cảm thấy ngươi đang bắt nạt …”
Bàn tay nhỏ ấm mềm khiến Bùi Tranh ngàn vạn lời cũng nghẹn nơi cổ họng.
Bùi Tranh hít một thật sâu, kéo bàn tay nhỏ quặt lưng y, ôm chặt y lòng, cơ thể cũng thuận thế mất hết sức lực mà tựa bờ vai mỏng manh của y.
“A… Bùi ca ca… Ngươi, ngươi nặng quá…” Y cố gắng chống đỡ cơ thể Bùi Tranh, nhưng trụ mà ngã sang một bên.
Con thỏ vốn đang ngoan ngoãn im tại chỗ vội vàng di chuyển, nhường chỗ cho hai ngã xuống.
May mà nệm giường sập trong xe ngựa mềm, đầu y cụng cũng thấy đau.
Y ngửa mặt đó, miệng hé mở vì kinh ngạc, Bùi Tranh hai tay chống xuống đất lơ lửng phía y, đôi môi cũng nhẹ nhàng lướt qua cánh môi đỏ mọng của y trong tư thế sắp hôn mà hôn.
Theo cỗ xe di chuyển, hai trong xe cũng lắc lư theo, môi hai khẽ cọ , nhưng ai cử động thêm chút nào.
Y là vì ngượng ngùng và sợ hãi nên dám nhúc nhích, trong mắt giăng một tầng nước mờ mịt.
Còn Bùi Tranh là vì lúc vô cùng quyến luyến cảm giác mật tĩnh lặng . Trong xe chỉ hai họ, gian nhỏ hẹp, thở quấn quýt, y phục giao triền, da thịt kề cận.
Ánh nắng vàng nhạt từ ngoài cửa sổ khẽ chiếu , tạo thành từng vệt sáng hội tụ lưng Bùi Tranh, những nơi khác đều tối tăm, chỉ như tỏa sáng trong đêm.
Y , một hồi, đột nhiên rướn tới, mổ nhẹ một cái lên môi , nhanh nhẹ, đó vội vàng đầu sang một bên, nào ngờ đối diện với đôi mắt của con thỏ đang lén lút quan sát ở bên cạnh, y lập tức hổ đỏ bừng mặt, dùng cánh tay che mắt .
Bùi Tranh đầu tiên là sững sờ, khi phản ứng , vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ nơi hôn, ngọt lịm.
Y ở chịu ai, Bùi Tranh định kéo tay y xuống thì thấy một tiếng “Đừng mà…” nũng nịu mềm mại.
Bùi Tranh liền thu tay , chằm chằm đôi môi đỏ vẫn còn lộ bên ngoài của y.
Tiểu ngốc , che cũng chẳng che chỗ nào, cố tình để lộ miếng thịt ngon nhất mắt sói.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ngón tay Bùi Tranh nhẹ nhàng véo má y, khiến đôi môi y bất giác chu lên, từ xuống thể thấy hàm răng nhỏ xinh đều tăm tắp và chiếc lưỡi mềm mại ướt át bên trong.
“ là một tiểu ngốc.”
Dứt lời, môi lưỡi liền áp chặt lên, Bùi Tranh nghiêng đầu, góc độ vặn thể chặn hết thở của y, tốn chút sức lực nào thể công thành chiếm đất, để dấu ấn độc quyền trong hương thơm ngọt ngào say đắm lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-234-tam.html.]
Thùng xe khá kín, chút âm thanh môi lưỡi giao cùng tiếng rên rỉ khe khẽ như mèo con , bên ngoài đều thấy, nhưng chỉ Lý Ngọc bên cạnh cửa sổ xe là thỉnh thoảng thể một hai tiếng động kỳ lạ.
Ban đầu Lý Ngọc còn tưởng Bùi đại nhân đang bắt nạt điện hạ, còn lo lắng lén áp tai cửa sổ xe trộm, kết quả vài tiếng thở dốc “Đừng mà”, “Ta ”, “Cầu xin ngươi”…
Lý Ngọc lập tức đỏ mặt, vội vàng dời tai như bỏng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh mặt.
là bắt nạt thật, nhưng là, cái kiểu “bắt nạt” đó…
Thấy Thừa Phong cưỡi ngựa tiến về phía cuối đoàn, tới xe ngựa của Cửu hoàng tử định gõ cửa sổ.
Lý Ngọc vội vàng ngăn , nhỏ giọng hỏi: “Phong hộ vệ, tìm điện hạ nhà chúng việc gì ?”
Thừa Phong mặt cảm xúc : “Không tìm điện hạ, tìm chủ tử nhà .”
Nói xong định gõ cửa sổ.
Lý Ngọc nhắc nhở: “Phong hộ vệ, bụng khuyên ngươi một câu, bây giờ nhất đừng làm phiền hai vị bên trong, nếu … điện hạ nhà thì dễ chuyện, chứ chủ tử nhà ngươi thì chắc.”
Thừa Phong thật sự nghiêm túc suy nghĩ một chút, hỏi: “Tại ? Chủ tử và điện hạ việc bận ?”
Lý Ngọc chậc lưỡi lắc đầu, xem Phong hộ vệ còn hiểu chuyện bằng một tiểu thái giám như .
“ , việc quan trọng và gấp gáp…”
“Thừa Phong.”
Trong thùng xe đột nhiên vang lên giọng của Bùi Tranh, Lý Ngọc sợ đến mức vội im bặt, lẽ lời đều Bùi đại nhân thấy , xe ngựa cách âm !
“Chủ tử, Hoàng thượng nhờ truyền lời.”
Thừa Phong cung kính .
“Nói .” Cửa sổ xe vén lên một khe nhỏ, qua khe hở thể thấy chiếc cằm lạnh lùng của Bùi Tranh.
Thừa Phong gần một chút, hạ giọng: “Hoàng thượng sai nhắn rằng mắt bao , nên kiềm chế một chút.”
Bùi Tranh chợt .
Vừa khi đến xe ngựa của Cửu hoàng tử, chẳng hề kiêng dè gì, tin rằng nhiều thấy, hơn nữa còn truyền đến tai Hoàng thượng .
Vừa lúc đoàn dừng nghỉ ngơi, Bùi Tranh liền trực tiếp xuống xe, ung dung đường hoàng vô ánh mắt, trở về xe của , mà trong lòng còn ôm một con thỏ trắng nhỏ đáng yêu.
Nghỉ ngơi xong, đoàn bắt đầu tiến lên.
Bùi Tranh trong thùng xe rộng rãi xa hoa của , nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của con thỏ, chẳng bao lâu, cửa chiếc xe ngựa đang di chuyển mở , Bùi Tranh cong môi , buông con thỏ trong lòng xuống, dang tay đón trọn lấy bóng nhỏ bé lao tới.
Y một chiếc áo choàng rộng thùng thình trùm từ đầu đến chân, lúc lộ khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vẻ kinh hồn định.
Bùi Tranh gỡ áo choàng cho y, ném sang một bên, trùm kín mít lên con thỏ luôn trộm .
Hoàng thượng kiềm chế mắt bao , nghĩa là lưng khác thì thể cần kiêng dè gì.
Xe ngựa của rộng hơn một chút, ở trong chiếc xe nhỏ còn làm y cụng đầu.
Bùi Tranh ôm y lòng nữa, để y tựa lưng n.g.ự.c , đó đưa tay xoa xoa chỗ đầu y đụng.
“Bùi ca ca…” Y khẽ , “Thật , thật đau… Chỉ đụng một chút thôi, ngươi sờ xem, còn sưng lên…”
Bùi Tranh vẫn dùng bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa đầu y, còn cẩn thận chải tóc cho y.
“Ngoan, đau, nhưng đau lòng.”
Bùi Tranh xoa xong cho y, nhẹ nhàng nâng cằm y lên, cúi đầu hôn một lúc, lúc buông y , đột nhiên thấy bên ngoài tiếng ồn ào.
Đây là sắp cổng thành Đế Đô, cũng là sắp trở về hoàng cung.
Sau khi trở về, y sẽ sớm nhận một đạo thánh chỉ hòa , y sẽ hoang mang, sẽ đau lòng khổ sở, và trong khoảnh khắc bi thương tột cùng đó sẽ nhớ rằng, giữ cách với .
Trước đây khi còn hiểu rõ tình cảm dành cho y, một bước đẩy y , nếu thể sớm xác định lòng , sớm đối với y một chút, y chịu nhiều khổ sở như …
bây giờ Bùi Tranh tất cả những gì sắp xảy , nhưng một thế lực vô hình ngăn cản thể , chỉ thể dùng sự dịu dàng và tình yêu vô bờ để an ủi y của hiện tại.
Bùi Tranh lôi con thỏ lớp áo , đưa lòng y, để y ôm.
“Thích thì mang về nuôi , nếu trong cung cho ngươi nuôi sủng vật, cứ là tặng.”
Bùi Tranh lưu luyến hôn lên môi y, mang theo dục vọng, chỉ sự dịu dàng và quyến luyến.
“Để con vật nhỏ bầu bạn với ngươi , nếu…” Bùi Tranh ngừng một chút, “Nếu cho ngươi nuôi nữa, thể đưa nó cho Giang thái y .”
Xe ngựa đúng lúc tiến cổng lớn thành Đế Đô, Bùi Tranh đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, ý thức của dường như đang dần tách , chắc là sắp rời khỏi nơi .
Nhìn y đang ôm thỏ đến cong cả mắt mày, Bùi Tranh cuối cùng một câu, đáng tiếc ai thấy.
Hắn : “Còn nữa, của một câu xin , của hiện tại một câu, yêu ngươi.”
--------------------