Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 229: Đêm qua mệt nhoài

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:56:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm ngày thứ hai, Lý Ngọc rón rón rén đẩy cửa bước , điện hạ giờ chắc chắn dậy, ôm bộ y phục điện hạ định mặc hôm nay đến hơ bên bếp than, như lát nữa điện hạ tỉnh dậy là thể mặc ngay quần áo ấm áp.

Vừa định men theo lối cũ rời , Lý Ngọc bỗng thấy rèm che chiếc giường trong nội điện khẽ động, nhỏ giọng gọi: “Điện hạ, ngài tỉnh ạ? Trời còn sớm lắm, thể ngủ thêm một lát nữa.”

Lý Ngọc đột nhiên mở to hai mắt, ngây ngốc bóng bước xuống từ giường.

Bùi Tranh híp mắt, dáng vẻ lười biếng như mới tỉnh ngủ, quan cài tóc buộc, y phục xộc xệch, để lộ nửa bên n.g.ự.c săn chắc và xương quai xanh sâu hoắm.

Hắn giơ tay che mắt, ngoài.

“Tuyết vẫn tạnh ?”

Lý Ngọc lắp bắp : “Bùi, Bùi đại nhân, v-vẫn tạnh ạ, rơi suốt một đêm .”

Bùi Tranh hờ hững đáp một tiếng, cất bước về phía lò sưởi, khí thế mạnh mẽ bức cũng theo đó ập đến. Lý Ngọc cảm nhận bóng đen bao trùm đỉnh đầu, căng thẳng đến mức sắp thở nổi.

“Đại, đại nhân, hôm qua, hôm qua ngài ở…”

“Ngủ giường của điện hạ các ngươi.”

Bùi Tranh duỗi tay hơ bên lò sưởi, đêm qua ôm bé con mềm mại mịn màng ngủ đúng là một thử thách lớn lao. Bé con ngủ cũng yên, bàn tay nhỏ mềm mại cứ mơn trớn khiêu khích , đó tự ngủ say sưa ngon lành.

Thấy dáng vẻ ngây ngẩn của Lý Ngọc, Bùi Tranh : “Yên tâm, điện hạ của các ngươi ngủ ngon lắm.”

“Ồ.” Lý Ngọc nghẹn nửa ngày mới thốt một tiếng.

Bùi Tranh nhướng mắt liếc một cái: “Còn ?”

“Vâng, .”

Lý Ngọc vội vàng định lui thì Bùi Tranh gọi .

“Bảo mang chút đồ ăn sáng đến đây, thanh đạm một chút.”

“Vâng, , .”

Cửa đóng .

Đôi tay Bùi Tranh hơ ấm, xoay trở mép giường, lật chăn lên xuống.

Vừa mới xuống, một "ngọn đồi nhỏ" trong chăn liền nhúc nhích gần, dịch đến bên cạnh dính sát động đậy nữa.

Cúi đầu y vẫn đang ngủ say trong lòng, gương mặt trắng nõn diễm lệ còn phớt hồng, đôi môi bất giác chu lên như đang đòi hôn, đầu lưỡi nhỏ từ đôi môi đỏ mọng thè , vô thức l.i.ế.m liếm môi còn kịp rụt về.

Bùi Tranh cúi đầu, ngậm lấy đầu lưỡi ươn ướt mềm mại của y mà hôn xuống, tiếng nước “chụt” một tiếng vang lên, nửa phần ám nửa phần e ấp.

Y đánh thức, mơ màng mở to mắt, khi thấy Bùi Tranh mặt vẫn còn mơ hồ.

“Bùi ca ca, trong mộng của ?” Một đôi tay quàng lên eo Bùi Tranh, y thì thầm: “Ta mơ thấy … Ồ, quá!”

Bùi Tranh : “Mong mơ thấy đến ?”

, lúc ở trong mộng dịu dàng với lắm, thích!”

Cánh tay Bùi Tranh siết chặt, cúi đầu hít thật sâu hương thơm ngọt ngào y: “Vậy, cũng thường xuyên mơ thấy , ?”

“... Được~”

Bùi Tranh vỗ nhẹ lên lưng y: “Ngoan, ngủ .”

Cứ như ôm y ngủ thêm một lúc, cửa đẩy một cách cẩn thận.

Lý Ngọc dẫn theo vài mang đồ ăn sáng tới. Tất cả đều nhẹ khẽ, nếu chỉ điện hạ ở đây thì họ căng thẳng như , nhưng cả Bùi đại nhân ở đây thì khác. Lỡ như bất cẩn chọc vị thần thì c.h.ế.t thế nào cũng .

“Lý Ngọc.”

Giọng từ bên trong truyền .

Lý Ngọc vội vàng đáp: “Bùi đại nhân, nô tài mặt.”

“Lại đây.”

Mấy hạ nhân khác khi dọn đồ ăn sáng xong liền chuồn nhanh như chớp, ngay cả một cái liếc mắt cũng dành cho Lý Ngọc.

Lý Ngọc căm phẫn trừng mắt ngoài cửa, nhưng vẫn chấp nhận phận nội điện.

“Đại nhân, còn gì phân phó ạ?”

Giọng giường vang lên: “Đến gần đây.”

Lý Ngọc sợ mất mật, đành bước thêm vài bước về phía mép giường.

“Đại nhân.”

Rèm che giường đột ngột mở , một chiếc áo trong màu trắng bay , bàn tay với những khớp xương rõ ràng ngay đó rụt về.

Lý Ngọc vội vàng đỡ lấy y phục, kỹ, đây chẳng là áo mặc sát của điện hạ nhà ?

Vậy, bây giờ điện hạ đang mặc gì?

“Đi lấy y phục đây.”

“Ơ... .”

Cổ Lý Ngọc đỏ bừng, vội vã lấy bộ y phục đang hơ bên lò sưởi.

“Lui , gọi thì nữa.”

Lý Ngọc liếc tấm rèm đang đóng chặt giường, đành đáp: “Vâng.”

Mọi đều lui , thức ăn cũng dọn xong bàn, chỉ chờ đến dùng.

y vẫn còn đang cuộn tròn trong lòng Bùi Tranh ngủ khò khò, ngủ ngon lành thoải mái.

Đặt y phục trong chăn để giữ ấm, Bùi Tranh vươn tay nhẹ nhàng chọc chọc má y.

“Dậy thôi, mặt trời phơi tới m.ô.n.g .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-229-dem-qua-met-nhoai.html.]

“Ưm...” Y dụi dụi mặt Bùi Tranh, đó xoay , lưng về phía , ngủ tiếp.

Bùi Tranh bật , cánh tay từ từ luồn hõm cổ y, nhẹ nhàng kéo y sát lòng , xoay y đối mặt với .

Hắn ghé tai y, hạ thấp giọng tiếp tục đánh thức: “Heo lười nhỏ, dậy ăn cơm thôi, đừng ngủ nữa, ngoan nào.”

Lần thì y tỉnh thật, mở to mắt Bùi Tranh, ngơ ngác chớp mắt mấy cái, ý thức mới dần dần về.

Phát hiện mặc gì cả, khuôn mặt vốn hồng hào lập tức đỏ bừng lên.

Y hổ chịu nổi, vội vàng lùi về , giấu cái đầu nhỏ trong chăn, dám Bùi Tranh chút nào.

Giữa hai còn kẽ hở, lồng n.g.ự.c Bùi Tranh lập tức trở nên trống rỗng. Cánh tay vớt một cái, dễ dàng kéo lòng, còn dán sát hơn cả lúc nãy.

Cảm nhận y dường như vẫn trốn, Bùi Tranh trực tiếp dùng một tay nhấc một chân y lên, gác lên , đó chen giữa hai chân y, dán chặt lấy.

“Xấu hổ ?”

Bùi Tranh cố ý nở một nụ đẽ, âm cuối như mang theo móc câu, chỉ dụ y .

“Bùi, Bùi ca ca, , ... bên cái gì đó nóng quá...”

Y ấm ức , nhưng quả thật trốn nữa.

Ai ngờ xong, Bùi Tranh những lùi mà còn cử động mạnh hơn.

Hắn ghé sát đến bên môi y nhưng hôn xuống, chỉ nhẹ nhàng cọ xát môi với môi y, thì thầm: “Bé ngoan, nếu còn chịu dậy, nó sẽ nóng đến tận bên trong đấy...”

Y run lên một cái, mềm giọng : “Vậy, dậy... Bùi ca ca đừng làm nóng ...”

“Ừm, thế mới ngoan. Nếu ngủ, đợi ăn cơm xong ngủ tiếp.”

Bùi Tranh lấy y phục ấm nóng tới, cẩn thận mặc từng lớp một cho y.

Trong lúc mặc đồ, y cực kỳ phối hợp giơ tay, xỏ chân, vểnh mông, còn ngáp mấy cái thật to, ngáp đến hai mắt lưng tròng.

“Sao buồn ngủ thế ?” Bùi Tranh lau giọt nước mắt do ngáp mà chảy cho y, nắm tay y nhẹ giọng hỏi: “Đêm qua mệt lắm ?”

“Oáp~” Y ngáp một nửa, miệng đang há to thì thấy câu , “ưm” một tiếng liền ngậm miệng , mắt nơi khác, hổ dám Bùi Tranh.

Đêm qua, đêm qua Bùi ca ca chỉ làm hai thôi, kết quả là, cứ lặp lặp bao nhiêu , cuối cùng y mỏi cả tay, rã rời cả chân, mệt đến mức ngủ .

“Bùi ca ca giữ lời... Ta buồn ngủ c.h.ế.t mà vẫn tha, làm mắt mở lên nổi...” y lẩm bẩm.

Bùi Tranh rõ mồn một, ôm y dỗ dành: “Là của , đều là , làm bé ngoan mệt quá ? Sau nhất định sẽ giữ lời, ?”

Bùi Tranh thầm bổ sung trong lòng: Trừ những lúc ở giường.

“Ọt ọt...” một tiếng, bụng y đúng lúc kêu lên.

Bùi Tranh , ôm y xuống giường, đến chiếc bàn bên ngoài.

Trên bàn bày đủ loại cháo loãng và đồ ăn kèm, quả thật đều thanh đạm.

Bùi Tranh xuống ghế, đó vỗ vỗ lên đùi , với y: “Lại đây.”

Y ngoan ngoãn tới, liền Bùi Tranh kéo lên đùi.

Khung xương của y nhỏ, cả cũng mấy lạng thịt, ôm trong lòng gần như trọng lượng. Bùi Tranh véo véo cái m.ô.n.g nhiều thịt nhất y, tuy đầy đặn và cong vểnh, nhưng vẫn gầy.

Phải nuôi y béo lên một chút mới .

“Há miệng.”

Y ngoan ngoãn mở miệng: “A...”

Bùi Tranh dùng thìa múc cháo đút cho y, má y phồng lên tròn vo, đó nhai hai ba cái trong miệng nuốt xuống.

Từng thìa từng thìa, chẳng mấy chốc một bát cháo thấy đáy, Bùi Tranh lấy một bát cháo vị khác tới.

đút, y ăn hết ba bát cháo mới ăn nổi nữa.

Bùi Tranh thấy y cũng ăn kha khá , bèn hỏi: “Còn ngủ thêm một lát ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Y lắc đầu: “Không ngủ.”

Y thoáng qua ngoài cửa sổ, thấy tuyết lớn đầy trời, trong mắt chút vui mừng: “Oa~ Bên ngoài vẫn còn đang rơi tuyết ~”

“Không ,” Bùi Tranh , “Không ngoài chơi, chơi cũng đợi tuyết tạnh .”

“Được .” Y bĩu môi, Bùi ca ca ngoài chơi nhỉ.

“Đứng lên.” Bùi Tranh .

Y ngoan ngoãn dậy, Bùi Tranh dắt y tới bên án thư, đó vẫn còn bày giấy bút và nghiên mực, xem thỉnh thoảng y vẫn luyện chữ ở đây.

Bùi Tranh cầm lấy cây bút lông y thường dùng, vung tay tên lên giấy.

Nét chữ càng thêm rắn rỏi mạnh mẽ, bút pháp cũng càng thêm phóng khoáng tựa nước chảy mây trôi, xuất thần nhập hóa, là chữ hiếm thấy.

Y xem vô cùng chăm chú, như thể đang âm thầm học lỏm.

Bùi Tranh đặt bút tay y, kéo y lòng, tựa án thư, đó cầm tay y cùng vung bút giấy.

“Chỗ dừng một chút, đó kéo thẳng xuống, nhấc bút...”

Mỗi một nét chữ, Bùi Tranh chỉ điểm cho y một chút. Sau khi cầm tay chỉ dạy vài , chữ y dáng hình, tiến bộ hơn nhiều.

Bùi Tranh vỗ vỗ đầu y khen ngợi: “Bé ngoan giỏi quá, học nhanh thật.”

Y cũng vui vẻ đến đôi mắt cong cong như vầng trăng non.

Cả ngày, Bùi Tranh đều ở trong phòng cùng y, lúc thì luyện chữ, lúc thì sưởi ấm, đó dùng bữa trưa, bữa tối, trời nhanh chóng tối sầm.

Bùi Tranh khỏi cảm thán, thời gian trôi nhanh thế, rõ ràng còn mấy câu mà đến giờ ngủ.

mà, ngủ... càng .

--------------------

Loading...