Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 200: Ta thương ngươi còn không kịp
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:55:32
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị nhốt trong sơn trang suốt 2 ngày, ngay cả bóng dáng Thái tử cũng thấy .
tất cả trong sơn trang đều đối xử khách khí với Kỳ Trường Ức và Thừa Phong, cơm ngon áo hầu hạ, chỉ là cho phép họ rời .
Tình hình bên ngoài tạm thời vẫn rõ ràng, Thừa Phong cũng nén lo lắng, luôn ở bên cạnh Kỳ Trường Ức.
Đến ngày thứ ba, cuối cùng cũng tới sơn trang. Đó là tín bên cạnh Thái tử, là phụng mệnh Thái tử điện hạ đến đón Cửu hoàng tử cung.
Kỳ Trường Ức vui mừng Thừa Phong : "A Phong, chúng ? Bùi ca ca đang ở trong cung chờ chúng ?”
Thừa Phong liếc đội ngũ hộ tống họ cung, tất cả đều mặc cẩm y áo giáp, trang tinh nhuệ, đây là hộ vệ bình thường.
Hắn siết chặt bội kiếm trong tay, chắn ngay cửa phòng.
Thấy hai trong phòng mãi , tên tín bèn lấy lệnh bài của Thái tử .
“Ngươi là hộ vệ bên Bùi đại nhân, chắc cũng nhận thứ . Thấy lệnh bài của Thái tử điện hạ còn hành lễ?”
Thừa Phong gật đầu, lạnh mặt : “Cửu hoàng tử điện hạ thể theo các ngươi cung.”
“To gan! Mệnh lệnh của Thái tử điện hạ, ngươi dám cãi ?”
Thừa Phong rút kiếm khỏi vỏ, cảm thấy đám gì đó , cho nên dù thế nào cũng thể để điện hạ theo họ.
Tên tín hiệu bằng mắt, các hộ vệ xung quanh đồng loạt tiến phòng, vây lấy hai bên trong.
Thừa Phong định vận nội lực thì cảm thấy như rút cạn, ngay cả một kiếm cũng vung nổi.
Tên tín cầm lấy chén dọn bàn, : “Bây giờ mới phát hiện muộn ? yên tâm, trong đồ ăn và nước của hai vị chỉ một lượng độc nhỏ, chỉ khiến thể sử dụng nội lực mà thôi, qua hai ngày sẽ hồi phục. Thái tử điện hạ vẫn nỡ xuống tay nặng với Cửu hoàng tử .”
Nói xong, sắc mặt đổi: “Mang hai họ cho !”
Xe ngựa chạy một mạch hoàng cung. Kỳ Trường Ức nhốt riêng một cỗ xe, hai tay trói chặt, thể nào thoát .
Sau khi xe ngựa dừng hẳn, Kỳ Trường Ức đưa xuống, hai mắt một dải lụa đen che . Có dẫn y về phía , xuyên qua mấy con đường và vài hành lang dài, đến nơi nào. Bỗng y đưa một cung điện, bên trong ấm áp, còn thoang thoảng mùi hương trầm đậm đặc.
Người bên cạnh rời , Kỳ Trường Ức một tại chỗ, hoang mang xoay hai vòng. Y đây là , mắt thấy gì, vì thính giác trở nên nhạy bén hơn hẳn.
Y thấy tiếng bước chân lưng, cơ thể căng thẳng. Ngay đó, dải lụa đen mắt đột nhiên giật .
“A!”
“Là .”
Xung quanh tối, rèm trong tẩm cung đều kéo xuống, che hết ánh sáng.
Bùi Tranh một tay còn cầm dải lụa đen, tay ôm eo y. Trong mắt tiểu nhân nhi tràn đầy sợ hãi và hoảng loạn, chằm chằm mặt Bùi Tranh một lúc lâu mới hồn.
“Nhìn rõ ?”
Kỳ Trường Ức gắng sức chớp mắt.
Bùi Tranh : “Không la nữa?”
Kỳ Trường Ức tiếp tục chớp mắt lia lịa, nếu là Bùi ca ca thì y sợ hãi, cũng sẽ hét lên như .
Bùi Tranh lúc mới từ từ thả lỏng ngón tay. Mấy ngày gặp thương nhớ ngày đêm, nỗi nhớ và khao khát như độc dược tích tụ sâu trong lòng, bây giờ cuối cùng cũng gặp thuốc giải, càng thêm mãnh liệt.
Không đợi tiểu nhân nhi kịp phản ứng chuyện gì đang xảy , Bùi Tranh một tay kéo lòng, một tay giữ lấy gáy y, vùi mặt chiếc cổ non mịn, thở nóng rực phả .
“Tâm can chịu khổ , ca ca ôm một cái.”
Hai tay Kỳ Trường Ức vẫn trói lưng, Bùi Tranh ôm chặt thế , vòng eo mềm mại cong về một cách thiếu tự nhiên, tư thế chút thoải mái. Y tủi lẩm bẩm: “Bùi ca ca, bây giờ mới tìm …”
Bùi Tranh hôn lên cổ y: “Là của .”
Kỳ Trường Ức nhỏ giọng mách tội: “Bùi ca ca, , là Thái tử ca ca nhốt , còn cho hạ độc và A Phong, còn trói nữa…”
Bùi Tranh xoa xoa cổ tay đỏ ửng vì trói của y, nhưng hề cởi , trong mắt là một mảng tối tăm.
“Ta .”
Bùi Tranh cũng Kỳ Hàn Liên vây ở Đông Cung 2 ngày, và vẫn luôn âm thầm thu thập chứng cứ phạm tội của Kỳ Hàn Liên ở Giang Nam. Mấy ngày nay Đông Cung đang ngấm ngầm làm những chuyện đại nghịch bất đạo gì, Bùi Tranh cũng điều tra rõ ràng.
Nếu Kỳ Hàn Liên gan động đến của , Bùi Tranh cũng ngại diễn cùng một vở kịch.
Từ khi Kỳ Hàn Liên hồi cung, Bùi Tranh cài tai mắt bên cạnh . Lúc của Thái tử đưa Kỳ Trường Ức cung, cho đưa Kỳ Trường Ức đến chỗ .
Tiểu tâm can của nhốt 2 ngày, dù tổn hại gì nhưng chắc chắn dọa sợ, cho nên tự dỗ dành mới .
“Bùi ca ca, cởi trói cho ?”
Kỳ Trường Ức lưng , đưa hai tay về phía Bùi Tranh, hiệu cởi trói cho .
Bùi Tranh xoay y .
“Bây giờ cởi , ngoan, …”
Nghe Bùi Tranh một hồi, Kỳ Trường Ức bĩu môi đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-200-ta-thuong-nguoi-con-khong-kip.html.]
Bùi Tranh nâng cằm y lên, khẽ hỏi: “Tủi ?”
Kỳ Trường Ức khẽ “ưm” một tiếng.
Bùi Tranh , hôn lên đôi môi đang chu của y.
“Còn tủi ?”
Kỳ Trường Ức đầu , vành tai hồng ửng lên: “Bùi ca ca, chơi …”
Lời còn dứt véo cằm xoay .
“Chỉ chơi với ngươi thôi.”
Sau đó môi lưỡi quấn quýt lấy , lâu mới buông . Lần thở của tiểu nhân nhi chỉ gấp, đôi mắt long lanh ngấn nước, mờ sương khép hờ.
Bùi Tranh dùng lòng bàn tay ấn nhẹ lên môi y, khẽ: “Lần trở về thể cần luyện kiếm nữa.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kỳ Trường Ức lúc mới tỉnh táo : “Thật ? Không cần luyện nữa ?”
Bùi Tranh tiểu nhân nhi ngây thơ đơn thuần, trong đầu là những hình ảnh thể .
Hơi thở đủ để hôn môi, chỉ đủ để làm chuyện khác .
“ A Phong , học thêm một hai năm nữa mới …”
“Ta sẽ với .”
“ Bùi ca ca chê thể …”
“Không chê, thương ngươi còn kịp.”
“ suýt nữa ngất …”
Bùi Tranh chợt , giọng trầm thấp ấm áp: “Ngươi gì cơ? Lần cái gì?”
Kỳ Trường Ức cắn môi , chuyện mất mặt như y sẽ thứ hai.
Lúc , tiếng gõ cửa vang lên, khẽ bên ngoài: “Đại nhân, thời gian sắp hết , nếu đến bên sẽ nghi ngờ.”
Kỳ Trường Ức Bùi Tranh với ánh mắt mong chờ: “Bùi ca ca, …”
“Ừ, chờ .”
“Huynh nhất định đến nhanh lên, ? Ta ở một sẽ sợ…”
“Được.”
Bùi Tranh buộc dải lụa đen lên mắt Kỳ Trường Ức, đó hôn lên môi y một cái đầy an ủi, mới giao .
Kỳ Trường Ức lời Bùi Tranh, giả vờ như từng gặp ai và chuyện gì xảy , cứ theo bên cạnh, cuối cùng dừng ở .
“Thái tử điện hạ, Cửu hoàng tử đưa tới.”
“Ừ, ngươi lui .”
Có ngoài, bốn phía bỗng trở nên yên tĩnh. Mắt Kỳ Trường Ức vẫn che, những ngón tay lưng bất giác đan .
Dù Bùi ca ca Thái tử ca ca sẽ làm hại , nhưng y vẫn kìm sợ hãi.
Trước mắt chợt lóe lên một vệt sáng, dải lụa đen c.h.é.m làm đôi, rơi xuống bên chân.
Kỳ Trường Ức mở to mắt, liền thấy một lưỡi kiếm đang chĩa chóp mũi , cầm kiếm ai khác chính là Thái tử Kỳ Hàn Liên.
“Cửu hoàng tử điện hạ, cửu của , nhiều năm gặp, sống ?”
Kỳ Hàn Liên nở một nụ giả nhân giả nghĩa với Kỳ Trường Ức, từ từ thu kiếm .
“Ây da, là kẻ nào to gan dám trói của bổn Thái tử , bổn Thái tử nhất định tha cho chúng!” Kỳ Hàn Liên tiến về phía Kỳ Trường Ức, “Đến đây, ca ca cởi trói cho ngươi.”
Kỳ Hàn Liên lưng Kỳ Trường Ức, cởi trói cho y. Thấy vệt đỏ hằn cổ tay non mịn của y, vẻ đau lòng nâng lên nắn nắn: “Xem , nuôi dưỡng trong hoàng cung từ nhỏ đúng là giống ai, da thịt non mịn thế , trông cứ như một tiểu cô nương.”
Kỳ Trường Ức rụt cổ tay về, y cảm thấy ánh mắt Thái tử ca ca khó chịu, nhưng cách nào trốn thoát.
Kỳ Hàn Liên thấy Kỳ Trường Ức đề phòng nhưng hề tức giận. Lúc cửu còn nhỏ, phụ hoàng cử Giang Nam, vì hai gần như tiếp xúc, cũng chẳng tình cảm gì.
Chỉ là nhiều năm gặp, ngờ đứa bé sữa ngày nào giờ lớn lên với dáng vẻ mỹ diễm quyến rũ thế , thảo nào sớm Bùi Tranh chiếm lấy.
“Đừng sợ, nhớ ? Trước ngươi còn tìm chơi lắm mà, xem lớn lên nên quên hết .” Kỳ Hàn Liên xoa xoa ngón tay, Kỳ Trường Ức.
“Không , … tìm Thái tử ca ca chơi, tìm Đường ca ca chơi thôi.”
“Triệu Lệ Đường? Ngươi vẫn còn liên lạc với ?” Kỳ Hàn Liên tỏ vẻ kinh ngạc, “Vậy ngươi tử trận ở biên cương ?”
Kỳ Trường Ức đột nhiên mở to hai mắt, lâu vẫn phản ứng .
“Cái gì? Không thể nào, tuyệt đối thể nào! Đường ca ca sẽ , nhất định là nhầm ! Không Đường ca ca !”
Kỳ Hàn Liên thản nhiên nhún vai: “Không tin thì thôi, bổn Thái tử mật thám ở biên cương, mới nhận tin, chắc một thời gian nữa sẽ truyền đến Kinh thành Đế Đô thôi.”
--------------------