Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 198: Không cần cảm ơn bằng lời
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:55:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Trường Ức vội vàng siết c.h.ặ.t t.a.y Bùi Tranh một nữa, lồng những ngón tay của kẽ tay .
“Ta chê Bùi ca ca mất mặt , Bùi ca ca đừng nghĩ nhiều.”
Bùi Tranh mặc cho y kéo tay , nắm cũng chẳng rút , chỉ dán chặt ánh mắt lên gương mặt y.
Kỳ Trường Ức tiếp tục lẩm bẩm: “Bùi ca ca, đây là hoàng cung, ở đây cẩn thận một chút, thể tùy tiện làm bậy, những điều đều là với , quên ?”
Tiểu nhân nhi mặt đang nghiêm túc giải thích với , gương mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị tràn đầy vẻ tha thiết thấu hiểu.
“Ừm.” Bùi Tranh híp mắt đáp, “Vậy bây giờ là đây?”
Hắn giơ bàn tay nhỏ đang lồng lòng bàn tay lên, đáy mắt ánh lên ý .
Kỳ Trường Ức ấp úng: “Ừm… bây giờ ai…”
Thân hình hai cột gỗ đỏ cao lớn che khuất , đúng là đang ở trong góc c.h.ế.t của tầm mắt, nhưng thể loại trừ khả năng sẽ kẻ điều như Kỳ Hàn Liên đến làm phiền.
Thừa tướng đại nhân nổi hứng trêu , tất nhiên sẽ bỏ qua tiểu nhân nhi thú vị đáng yêu như .
“Ai ai,” lòng bàn tay Bùi Tranh siết , ngón cái xoa nhẹ mu bàn tay của tiểu nhân nhi, “Hoàng thượng đang ở trong tẩm cung ngay lưng chúng đấy.”
Kỳ Trường Ức ngẩn , cứ như thể phụ hoàng bắt gặp tận mắt, y ngượng ngùng rút tay về, nhưng nắm chặt buông.
“Bùi ca ca…” Kỳ Trường Ức hiểu tại .
Bùi Tranh siết chặt tay, dắt y cất bước về một hướng quen thuộc.
“Cho nên, tìm một nơi thật sự ai.”
Hai suốt một đường, ít gặp cung nữ, thái giám thị vệ tuần tra, tuy bàn tay đang nắm lấy giấu ống tay áo rộng, nhưng dáng vẻ mật rời như , mù cũng thể .
Có điều ai dám ngẩng mắt lên , chỉ vội vàng cất tiếng: “Gặp qua Bùi đại nhân, gặp qua Cửu hoàng tử điện hạ”, đó liền vội vàng tránh như thể chạy trốn cứu mạng.
Bùi Tranh dắt y đến một dãy hành lang tương đối khuất nẻo, cuối dãy hành lang quanh co là thư phòng nơi các vị hoàng tử và công chúa trong cung từng bái sư cầu học, bỏ , nhưng vẫn luôn quét dọn.
Kỳ Trường Ức cũng từng học ở thư phòng , Bùi Tranh là lão sư của y, đáng tiếc chỉ học mấy buổi đến nữa.
Đẩy cửa bước thư phòng, giá sách vẫn còn đặt nhiều sách vở, bàn án và bồ đoàn cũng đều bài trí y như cũ, chỉ là một bóng .
Kỳ Trường Ức còn kịp kỹ thứ quen thuộc mà xa lạ xung quanh, cánh tay kéo giật , ngã về phía .
Bùi Tranh đỡ lấy sức nặng của y, thuận thế lùi về hai bước, lưng dựa tường, trong lòng ôm trọn ôn hương nhuyễn ngọc.
“Bùi ca ca…”
Lời còn dứt chặn trong miệng, Bùi Tranh cúi đầu trao cho nhân nhi trong lòng một nụ hôn dài và nóng bỏng, hôn đến mức Kỳ Trường Ức thở dốc chân mềm, rên rỉ tựa cả Bùi Tranh.
Kỳ Trường Ức khá hơn nhiều, thể kiên trì lâu hơn một chút khi hôn, nhưng vẫn cảm thấy thở nổi, kẻ cướp đoạt khí trong y một cách ngang ngược, vội vàng công thành chiếm đất mà chẳng hề để tâm đến sự chống cự yếu ớt của y.
Cuối cùng cũng nhận nhân nhi trong lòng hô hấp thông, Bùi Tranh mới rời khỏi môi lưỡi, đẩy y một nhỏ, đôi môi y hôn đến căng mọng óng ánh, ngón tay thon dài miết theo dáng môi y, ấn nhẹ hai cái lên môi châu nhô lên ở môi , vẻ căng mọng mềm mại quyến rũ lạ thường, phảng phất như trời sinh để hôn.
Chẳng trách cứ dính là buông .
Kỳ Trường Ức tựa vai Bùi Tranh thở hổn hển một lúc lâu, cảm nhận bóng đen đỉnh đầu đang dần áp tới, y vội vàng vùi mặt n.g.ự.c .
“Bùi ca ca… , vẫn nghỉ xong… vẫn còn khó thở…”
Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng khẽ, Bùi Tranh tiếp tục nữa, xoa xoa tóc y: “Vậy nghỉ thêm một lát.”
Kỳ Trường Ức đầu sang hướng khác, liền thấy giá sách bên cạnh, giá một quyển y thư y từng thấy bao giờ, lập tức thu hút ánh mắt y, y rời khỏi lòng Bùi Tranh, tự bước tới.
Quyển y thư chút bụi bặm nào, chỉ là trông cũ kỹ, Kỳ Trường Ức lật , đôi mắt liền vui mừng sáng rỡ, y đầu với Bùi Tranh.
“Bùi ca ca, quyển sách và sư phụ tìm lâu mà thấy, ngờ ở đây .”
Bùi Tranh bước tới, hai tay chống lên hai bên giá sách, nhẹ nhàng vây y lòng.
Kỳ Trường Ức tiếp tục cúi đầu lật xem, chỉ những dược liệu và phương thuốc quý hiếm trong sách giảng giải cho Bùi Tranh, đây là thuốc gì, thể dùng để chữa bệnh gì, giảng giải rành mạch rõ ràng, cuối cùng ngước đôi mắt ngoan ngoãn Bùi Tranh, vẻ một đứa trẻ đang chờ khen.
Bùi Tranh , cúi đầu cọ cọ chiếc cổ trắng nõn của y: “Tâm can thông minh nhất, giỏi nhất.”
Kỳ Trường Ức cọ cổ đến nhột, nghĩ tới điều gì mà trông vui cho lắm.
Bùi Tranh cần hỏi cũng y chắc chắn nhớ đến Thẩm Hoan, điều biên cương lâu như mà thật sự động tĩnh gì nữa, thám tử phái dò la tin tức cũng trở về.
Không nơi đó rốt cuộc xảy chuyện gì.
“Muốn ?” Bùi Tranh đưa tay xoa đoạn cổ , nhẹ nhàng nắn hai cái, mang theo ý an ủi đậm sâu.
Kỳ Trường Ức ôm sách, đôi mắt lấp lánh gật đầu: “Muốn… đợi gặp sư phụ sẽ tặng cho , nhất định sẽ vui…”
Bùi Tranh gì thêm, chỉ lấy quyển sách qua, vén một góc vạt áo n.g.ự.c tiểu nhân nhi lên, nhét giúp y, đó vỗ nhẹ lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-198-khong-can-cam-on-bang-loi.html.]
Lúc Kỳ Trường Ức mới nở nụ , y vòng tay qua cổ Bùi Tranh, cong cong mày mắt: “Cảm ơn Bùi ca ca!”
Bùi Tranh cũng , ngón tay điểm điểm lên má , cúi mắt hiệu, chỉ cảm ơn bằng lời.
Kỳ Trường Ức nhón chân lên, chu môi gần, hôn một cái thật kêu lên má Bùi Tranh.
Khi đến gần, Bùi Tranh đột ngột đầu , môi răng chạm , đó ấn gáy nhân nhi mắt để tiếp tục sâu …
Ra khỏi thư phòng, Bùi Tranh vẫn nắm tay Kỳ Trường Ức thong thả bước .
Bên ngoài nắng , là ánh nắng ấm áp của mùa đông, chiếu lên ấm sực, thời tiết dường như còn lạnh như nữa, xem đến lúc ấm lên .
Hai má Kỳ Trường Ức ửng hồng, là do nắng chiếu vì nguyên nhân nào khác, tay của y sờ sờ ngực, xác định y thư nhàu nát mới yên tâm, ngay đó kéo đai lưng chút xộc xệch.
Bùi ca ca cài gì cho y thế , cài lệch hết cả .
Đi xuyên qua dãy hành lang đó ngoài là một con đường lớn lát đá xanh rộng rãi, phía đối diện mấy vị quan viên đang thành từng tốp về phía họ.
Bùi Tranh nhận , mấy đều là trọng thần trong triều, hầu như ai cũng từng tranh chấp với , nay kéo bè kết phái cùng cung, phát huy chính nghĩa gì đây.
Mấy vị đại thần tuổi tác đều lớn hơn Bùi Tranh nhiều, xem là bậc cha chú của Bùi Tranh, nhưng hiểu khi mặt tự dưng thấy thấp hơn một bậc.
“Đây là Bùi đại nhân ?”
Người là Trịnh đại nhân, quyền vị cao nhất trong mấy , ông liếc lưng Bùi Tranh, thấy theo là Kỳ Trường Ức thì giả vờ giả vịt hành lễ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Gặp qua Cửu hoàng tử điện hạ.”
Mấy vị đại thần khác cũng làm theo, nhưng thái độ chẳng chút gì gọi là tôn trọng.
Kỳ Trường Ức định bảo họ dậy, Bùi Tranh lắc đầu với y, đó bước đến mặt mấy vị đại thần.
“Trịnh đại nhân, hành lễ như .”
Bùi Tranh đưa tay ấn lên vai Trịnh đại nhân, dùng sức ấn xuống, Trịnh đại nhân vốn còn đang ganh đua cúi thấp hơn, sức nặng bức vai ép cho đột ngột quỳ thẳng xuống đất.
“Lễ quá long trọng ,” Bùi Tranh thu tay về, , “Có điều, nếu Trịnh đại nhân nguyện ý hành đại lễ như , bản tướng cũng ngăn cản.”
Đồng đảng bên cạnh vội vàng đỡ Trịnh đại nhân dậy, quan tâm hỏi han một hồi.
“Bùi đại nhân, Trịnh đại nhân ông lớn tuổi, tính cũng là trưởng bối của Bùi đại nhân, đại nhân đối đãi với trưởng bối như là quá bất kính !”
Bùi Tranh liếc : “Nếu tuổi tác cao, nghĩ rằng cũng nên lao lực như nữa, Trịnh đại nhân cáo lão về quê dưỡng già ?”
“Hơn nữa, bản tướng cần tôn kính chỉ đương kim Thánh Thượng, quan trường vốn tình , càng bối phận. Ngươi , bản tướng bất kính với ai?”
Có lẽ là ánh mắt Bùi Tranh quá mức âm u, trời nắng chang chang mà cũng khiến lưng toát mồ hôi lạnh.
Trịnh đại nhân hiệu cho đồng đảng, bản khổ mà dám , lặng lẽ ghi nhớ trong lòng, đợi đến mặt Hoàng thượng sẽ cùng tấu trình, theo tin tức ông nhận , dù thể kéo Bùi Tranh xuống ngựa thì cũng khiến tổn hao nguyên khí.
“Bùi đại nhân, giờ ở trong cung?”
Một đồng đảng khác hỏi, tuy Trịnh đại nhân họ đừng gây chuyện nữa, nhưng đám lão thần gì khác, chỉ riêng cái thói câu nệ phép tắc là đặc biệt đủ, nhất là ưa bất cứ chuyện gì **làm bại hoại phong tục**, càng đừng là ở trong hoàng cung uy nghiêm.
Nhìn Cửu hoàng tử bên cạnh xem, dáng vẻ mày liễu mắt đào, còn vạt áo xộc xệch và khóe miệng hồng nhuận…
Ban ngày ban mặt mà làm chuyện ong bướm, thật đáng khinh!
“Bản tướng phụng chỉ cung, cần các vị đại nhân hỏi đến ?”
“Chuyện …” Vị đại thần nhất thời nghẹn lời, họ ngờ Bùi Tranh là phụng chỉ đến.
“Ngược các vị, thánh chỉ của Hoàng thượng ?” Bùi Tranh nhạo, “Hay là tin Thái tử hồi cung, liền vội vàng chạy tới nịnh nọt tâng bốc?”
Bùi Tranh chẳng hề nể mặt mấy họ, đám vẫn luôn ngấm ngầm cấu kết với Kỳ Hàn Liên, còn tưởng rằng thật sự .
“Bùi đại nhân, lời phần bất công, chúng thần việc quan trọng cần thương nghị với Thái tử điện hạ, Thái tử triệu kiến, chúng thần cung yết kiến là lẽ đương nhiên, chuyện nịnh nọt gì.”
Bùi Tranh Trịnh đại nhân, ánh mắt phẳng lặng gợn sóng, mặt biểu cảm, cuối cùng đột nhiên một tiếng: “Thì là thế, là bản tướng hiểu lầm các vị .”
Vừa lúc tùy tùng của Thái tử từ cách đó xa tới, là đặc biệt đến đón mấy vị đại thần, ngờ họ cùng Thừa tướng đại nhân trì hoãn ở đây một lúc.
Hiện giờ hai bên đối mặt , đều giữa con đường chính, một bên là tín và trọng thần của Thái tử, một bên là Thừa tướng đại nhân và Cửu hoàng tử.
Bên đông hơn trong lòng phẫn uất bất bình, nhưng vẫn nhường đường cho hai đối diện.
Bùi Tranh buông tay đang nắm Kỳ Trường Ức , chuyển sang ôm lấy vai y, ôm y nghênh ngang xuyên qua mặt .
Hai rời phía , một thon dài cao lớn, một mảnh mai mềm mại, rõ ràng là một cặp đôi đến bóng lưng cũng tương xứng, nhưng vĩnh viễn nhận sự chúc phúc của thế nhân.
-------------*-------------
--------------------