Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 18: Vậy ta chỉ đành giúp ngươi cởi

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:22:52
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cởi y phục ở đây ?

Đây là thư phòng, là nơi chú trọng quy củ lễ nghi nhất, thể cởi áo cởi thắt lưng ở đây chứ?

Kỳ Trường Ức ấp úng mở miệng: “Không , Thái phó từng , ở trong thư phòng giữ y quan chỉnh tề...”

Y cúi đầu, nghiêm túc trả lời, chú ý đến bóng đang dần tiến gần.

Bóng dáng cao lớn của Bùi Tranh Kỳ Trường Ức, vươn ngón tay nâng cằm y lên. Đôi môi của nhỏ bé đông đến mất hết huyết sắc, gương mặt cũng trắng bệch.

“Ồ? Lời của thì ngươi hết, còn lời của , điện hạ ?”

“Lời của Bùi... Bùi ca ca, dĩ nhiên cũng , nhưng mà, lời của cũng ạ.” Kỳ Trường Ức khẽ nhíu mày, vấn đề vượt quá phạm vi xử lý của y, nhất thời y làm cho .

Bùi Tranh cũng vội, cứ thế chằm chằm mắt y chờ đợi.

Ánh mắt Kỳ Trường Ức né tránh, dám Bùi Tranh. Trong đôi mắt tối tăm ẩn chứa sự u ám mãnh liệt, trông đến đáng sợ.

Bùi Tranh dường như hài lòng với sự trốn tránh của y, bóp cằm y, buộc y đối diện với .

“Điện hạ, sự kiên nhẫn của giới hạn. Ta đếm ba tiếng, nếu ngươi cởi, chỉ đành giúp ngươi cởi thôi.”

Kỳ Trường Ức đột nhiên mở to mắt, y Bùi Tranh luôn làm , nhưng để Bùi ca ca tự tay cởi đồ cho , còn ở một nơi thánh khiết cao nhã thế , thật hổ bao.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Ba... Hai...” Bùi Tranh quả thật bắt đầu lười nhác đếm.

“Đừng, đừng đếm nữa, cần Bùi ca ca giúp , tự cởi , ma ma trong điện dạy .”

Kỳ Trường Ức cắn môi, bàn tay nhỏ bé mềm mại run run rẩy rẩy tháo đai lưng eo, đó chậm rãi cởi chiếc áo ngoài ướt sũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-18-vay-ta-chi-danh-giup-nguoi-coi.html.]

Sau khi cởi chiếc áo ngoài dày nặng, bên trong chỉ còn một lớp nội y bằng lụa mỏng màu trắng, giờ đây ướt càng ôm sát lấy làn da trắng nõn mềm mại.

Thêm đó, nhỏ bé còn run rẩy, trông vô cùng mỏng manh, khiến chỉ hung hăng đè y xuống giường mà bắt nạt cho đến khi y bật ...

Đôi mắt Bùi Tranh càng thêm u tối, tay đặt lên lớp lụa trắng mỏng mà vuốt ve vài cái, xúc cảm tuyệt vời khiến chỉ nhiều hơn.

Còn đợi làm gì thêm, Thừa Phong đột nhiên xông , thấy Kỳ Trường Ức y phục chỉnh tề trong thư phòng liền vội vàng cúi mắt xuống.

Thừa Phong xuống một bộ y phục sạch sẽ, chắp tay : “Chủ nhân, điện hạ, Tứ hoàng tử và mấy vị quan văn đang tiến về phía thư phòng, e là sắp đến nơi .”

Vừa dứt lời, bên ngoài hành lang thư phòng vọng tới tiếng chuyện của mấy , âm thanh thì ngày càng gần.

Làm bây giờ, Kỳ Trường Ức y phục để , bộ dạng tuyệt đối thể để ngoài thấy.

Y bối rối, cầu cứu về phía Bùi Tranh, khẩn thiết chớp đôi mắt to tròn vô tội.

Bùi Tranh quanh một lượt, thư phòng chỉ lớn chừng , thật sự chỗ nào để trốn.

Hắn dứt khoát một tay kéo lấy cổ tay nhỏ bé của Kỳ Trường Ức, xách y qua như xách một con thỏ con, bước đến chiếc bàn cao nhất phía , nhét nhỏ bé trống gầm bàn, đó chính xuống, dùng chân che y ở bên trong.

Không gian gầm bàn hạn, Kỳ Trường Ức đành quỳ rạp giữa hai chân Bùi Tranh, tư thế gượng gạo kỳ quặc, nhưng y lúc tuyệt đối thể phát hiện, nên dùng tay nhỏ bịt chặt miệng.

Bùi Tranh cúi mắt nhỏ bé, dùng vạt áo của che hơn nửa y, đó vỗ nhẹ vài cái mới ngẩng đầu về phía những đến.

Chiếc áo gấm viền tơ vàng đầu tiên bước cửa, Tứ hoàng tử Kỳ Trường Phong mấy vị quan viên vây quanh, mặt lạnh như băng tới.

-------------*-------------

--------------------

Loading...