Lúc đầu Kỳ Trường Ức vẫn còn sức để vùng vẫy, nhưng y càng giãy giụa, tiếng nhạo bờ càng lớn.
Sau đó, y dần cảm thấy tay chân mất hết sức lực, đầu óc cũng choáng váng mơ màng, nước ao lạnh buốt từ từ nhấn chìm qua đỉnh đầu y.
Y sắp c.h.ế.t ? Vì lồng n.g.ự.c đau đến thế?
Trên bờ, Nhị công chúa và Tam công chúa thấy Kỳ Trường Ức còn động tĩnh gì nữa nhưng vẫn thờ ơ lạnh nhạt.
Dù cũng chỉ là một tên ngốc ai quan tâm, các nàng trêu chọc y để mua vui, sẽ chẳng ai trách tội các nàng cả.
Ùm một tiếng, một mặc hắc y từ đột nhiên xông , nhảy thẳng hồ sen, vớt bóng nhỏ bé trong bộ y phục màu vàng sáng ngất lịm lên.
Thừa Phong ôm Kỳ Trường Ức bay thẳng từ nước lên, lúc đáp xuống bờ văng nước đầy mặt hai vị công chúa.
Hắn lạnh lùng liếc những xung quanh, khí thế quả thực học vài phần từ Bùi Tranh, đó nhẹ nhàng đặt y xuống đất trống bên bờ, chắp tay đặt lên n.g.ự.c y ấn xuống.
Một lát , Kỳ Trường Ức đột nhiên mở bừng mắt, ho một ngụm nước lớn, đó vội vàng hít thở từng ngụm từng ngụm. Y thở hổn hển một lúc lâu, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt mới dần định .
Thừa Phong hỏi: “Điện hạ, thể dậy ?”
Kỳ Trường Ức khẽ gật đầu, vịn Thừa Phong để dậy.
Thừa Phong đỡ Kỳ Trường Ức xoay rời , chẳng thèm để ý đến hai vị công chúa kênh kiệu .
Tam công chúa Kỳ Y Nhu thấy một hộ vệ quèn dám coi thường như , tính tình kiêu căng ngang ngược trỗi dậy, liền bước tới chặn mặt hai .
“To gan! Ngươi là cái thứ cẩu nô tài, thấy bản công chúa những hành lễ mà còn dám mang ngay mí mắt bản công chúa, ai cho ngươi lá gan đó! Tin cho lôi ngươi ngoài đánh c.h.ế.t bằng gậy!”
Thừa Phong kiêu ngạo siểm nịnh hành lễ, : “Tam công chúa, ti chức lệnh trong , thật sự thể trì hoãn, mong công chúa bỏ qua cho.”
“Ai? Ai dám tranh với bản công chúa?” Kỳ Y Nhu trừng mắt, vẻ ngang ngược vô lý.
“Là Bùi Tranh, Bùi đại nhân.” Thừa Phong đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-17-dien-ha-coi-y-phuc.html.]
Kỳ Y Nhu sững sờ, cánh tay đang giơ từ từ thu về, nàng thật ngờ đó là Bùi Tranh.
Thừa Phong dừng chút nào, đỡ Kỳ Trường Ức đang ướt sũng và run rẩy ngừng trong lòng rời .
Ở phía , Kỳ Y Nhu chằm chằm bóng lưng hai họ, bàn tay dần siết chặt thành nắm đấm.
Kỳ Trường Ức cứ một bước là thấy lạnh thêm một chút, bệnh phong hàn của y vốn khỏi hẳn, bây giờ cả đều nhẹ bẫng, hệt như đang giẫm lên bông.
Thừa Phong cũng ướt sũng, nhưng thể cường tráng, dường như hề cảm thấy gì.
Cuối cùng cũng về đến thư phòng, Bùi Tranh chờ sẵn bên trong, đang uống chiếc ghế gỗ đỏ khắc hoa.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sau khi thấy Bùi Tranh, nỗi tủi trong lòng Kỳ Trường Ức len lỏi dâng lên.
Bùi Tranh thấy cả hai đều ướt sũng, dáng vẻ chật vật thì nhíu mày hỏi: “Sao thế , ở yên trong thư phòng, mới ngoài một lúc biến thành cái bộ dạng quỷ quái .”
Kỳ Trường Ức nắm chặt ống tay áo ướt sũng của , cắn môi .
Thừa Phong bèn kể bộ sự thật thấy và . Bùi Tranh vê chén , lặng lẽ lắng , càng đáy mắt càng thêm phức tạp.
Tam công chúa Kỳ Y Nhu từ nhỏ sủng ái, tính tình kiêu căng ngang ngược, hở một tí là ban c.h.ế.t cho nha thái giám nào đó, nhưng tiếng của nàng vẫn thể nào so với Bùi Tranh.
Nghe xong, Bùi Tranh phất tay áo cho Thừa Phong lui .
Trong thư phòng rộng lớn, lúc ngoài những chiếc bàn án và bồ đoàn bày đất, chỉ còn Kỳ Trường Ức đang cúi đầu sang một bên, và Bùi Tranh đang chằm chằm bộ y phục ướt sũng y.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, Kỳ Trường Ức nhịn mà run lên bần bật. Y lạnh quá, cũng khó chịu quá, y về một bộ quần áo sạch sẽ nhưng dám mở lời.
“Cởi.” Bùi Tranh đột nhiên lên tiếng.
Kỳ Trường Ức kinh ngạc ngẩng đầu, miệng hé vì ngạc nhiên.
Đáy mắt Bùi Tranh tối sầm , nhỏ bé mặt gằn từng chữ: “Điện hạ, cởi y phục .”
--------------------