Đi bắt ghen, tôi lại bị Tiểu tam của bạn gái đè - 6

Cập nhật lúc: 2025-11-23 05:31:22
Lượt xem: 309

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho đến hôm đó, gõ cửa mãi chẳng ai trả lời.

 

Đương nhiên cho rằng bên trong ai.

 

Ai ngờ cái tên c.h.ế.t tiệt đó nín thở chờ mắc câu.

 

Hắn vòi sen, vuốt ngược tóc lên, lộ vầng trán mịn bóng.

 

Và… mặc gì!

 

Tôi nó…

 

Mũi lập tức phun m.á.u tại chỗ.

 

Sáng hôm , bàn ăn xuất hiện thêm vài món bổ máu.

 

Tiểu Yến gắp cho hai đũa: “Đừng ngại, đặc biệt chuẩn cho em đấy.”

 

mà…” Hắn nửa chừng, như con mèo trộm cá, “Cũng nên quen , chảy m.á.u mũi mỗi ngày là c.h.ế.t sớm đó.”

 

Tôi chạy trốn nữa.

 

Giữa trưa nắng gắt, bệt lên tảng đá ngoài công viên.

 

Cảm giác như là cây nhang muỗi đốt cháy từ trong ngoài.

 

Đầu là một câu lặp lặp : cong quá , cong thật .

 

 

Tôi bắt đầu hiểu bản từ lúc nào còn sức chống Tiểu Yến nữa.

 

Là từ cái ngày nhà mà đuổi ?

 

Hay là từ đêm ôm ngủ, mà đẩy ?

 

Tôi chấp nhận ăn cùng , ngủ cùng , thậm chí… hôn .

 

Vậy bước tiếp theo là gì?

 

Tôi run rẩy châm một điếu thuốc.

 

Hình như… cũng chấp nhận .

 

Tôi mới chợt nhận .

 

Mẹ nó, “luộc ếch” .

 

cái tên … rõ ràng thứ t.ử tế.

 

Chiêu chắc dùng với cả đống .

 

Tôi càng lúc càng lún sâu, còn chỉ thấy thú vị thôi thì ?

 

Lỡ một ngày chán thì sống ?

 

Tàn t.h.u.ố.c rơi lên mu bàn tay, bỏng rát kinh khủng.

 

Tôi hít sâu một khói, thể tiếp tục thế nữa.

 

Phải tranh thủ lúc còn tỉnh táo mà rút lui.

 

Về đến nhà, bắt đầu dọn đồ.

 

Tôi giấu diếm, động tĩnh khá lớn.

 

Hắn ở cửa thu dọn.

 

Nhịn nhịn, cuối cùng vẫn chịu nổi.

 

Hắn nắm lấy tay : “Tại ?”

 

“Không gì, ở đây lâu quá thấy hợp.” Tôi hít sâu một , cố giữ bình tĩnh như kẻ tuyệt tình.

 

Trong mắt đang cuồn cuộn một cơn bão, sắp kìm nổi: “Không hợp mà ở đến từng ngày? Rốt cuộc là vì ?”

 

Tôi tránh ánh mắt , chỉ : “Thuốc chia sẵn , để bàn, nhớ uống đúng giờ.”

 

Thu dọn xong, kéo vali ngoài.

 

Hắn vẫn nguyên chỗ cũ: “Vậy là, em trêu chọc xong, bỏ luôn đúng ?”

 

Tim thắt một cái, giả vờ thấy ánh mắt thất vọng , bước thẳng khỏi nhà.

 

Ngày thứ ba khi dọn khỏi nhà Tiểu Yến, tâm trạng tụt dốc phanh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/di-bat-ghen-toi-lai-bi-tieu-tam-cua-ban-gai-de/6.html.]

Người gọi đó là “phản ứng cai nghiện chia tay”.

 

Tôi nốc một hớp rượu.

 

Mẹ nó, mới mấy hôm thôi mà lụy đến thế ?

 

Bạn mạng với , cách nhất để vượt qua là… bước một mối quan hệ mới, hoặc mặt dày xin .

 

Quay

 

Tôi vẫn phân biệt giữa đau một và đau cả đời.

 

Tôi làm gì đó để phân tán tư tưởng.

 

Mở điện thoại lên, màn hình khóa hiện ngay khuôn mặt ngủ của Tiểu Yến.

 

chụp lén, bắt quả tang, bắt đặt làm hình nền.

 

Mở album ảnh, nút xoá đỏ chót ngay mắt, nhưng nỡ bấm.

 

Tôi tắt màn hình, phịch xuống sofa.

 

Ánh mắt lơ đãng rơi bức ảnh của Linh Linh trong nhà.

 

Tôi thở dài, đặt ly rượu xuống.

 

Nghĩ đến tin nhắn cô gửi mấy hôm .

 

Hẹn gặp mặt, nếu đến cô sẽ chờ mãi.

 

Gió lùa qua cửa sổ, thổi tắt nén nhang thắp bài vị cha hai bên.

 

Tôi nghĩ, gặp cuối cũng .

 

Trên đường , những ký ức mười mấy năm qua hiện về như thước phim tua chậm.

 

Nhà và nhà Linh Linh là hàng xóm, cô nhỏ hơn hai tuổi.

 

Hồi nhỏ, bố bận kiếm sống, sáng tối mới về.

 

Không thuê bảo mẫu, hai đứa nhỏ tự chăm .

 

Tôi là trai, bố dặn chăm sóc em gái cho .

 

Tôi ghi nhớ điều đó suốt đời.

 

Ngày qua ngày, chúng lớn lên bên .

 

Năm mười lăm tuổi.

 

Bố hai nhà chung xe về mừng sinh nhật .

 

Xảy tai nạn.

 

Cả bốn đều mất trong vụ đó.

 

Mùa hè năm tối tăm và dài đằng đẵng, tràn ngập tiếng thành tiếng.

 

Sau đó bỏ học làm, gánh vác trách nhiệm nuôi Linh Linh.

 

Chớp mắt, nhiều năm trôi qua.

 

Khi đến nơi, cô đang ở chỗ cũ.

 

—— Chính là nơi chúng từng đến đầu hồi nhỏ.

 

Thấy , mắt cô đỏ hoe, lập tức bật dậy.

 

Nhờ mấy cuốn tạp chí thời trang lướt qua ở nhà Tiểu Yến, nhận túi cô đang cầm là Chanel, giày là Valentino đính đinh tán.

 

Tôi, mặc bộ đồng phục lao động vàng chóe, trông như thể nhân vật lạc trong phim.

 

Tôi tưởng cô đến để xin .

 

Không ngờ câu đầu tiên cô là: “Anh , em hết tiền .”

 

Tôi cũng phục thật, mặt biến sắc dù sốc cực độ.

 

“Tất cả tiền tiết kiệm bao năm qua em lấy hết , nghĩ còn gì để đưa?”

 

Tôi liếc qua bộ đồ cô mặc, nhịn hỏi: “Rốt cuộc em đang làm cái gì ?”

 

cúi đầu, tay vuốt ve cái túi Chanel như bảo bối.

 

 

Loading...