Đi bắt ghen, tôi lại bị Tiểu tam của bạn gái đè - 3

Cập nhật lúc: 2025-11-23 05:30:18
Lượt xem: 348

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nhíu mày, vẻ mặt cực kỳ thiếu kiên nhẫn.

 

Tôi linh cảm gì đó .

 

“Đm, cảnh cáo , …”

 

Giây , khống chế hai tay, đè chặt xuống giường.

 

Hắn bóp cằm , cúi đầu xuống.

 

Tôi tránh kịp, một cảm giác mềm nóng áp lên môi.

 

Đầu óc lập tức trắng xóa, mắt trợn tròn.

 

Má ơi!!

 

Tên … thật sự làm thật !!!

 

Lúc nguy cấp, chạy nhanh thua gì vận động viên điền kinh.

 

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ — chạy!

 

Không dám đầu , sợ đuổi theo.

 

Bên ngoài trời đen kịt, mưa như trút.

 

bắt cóc thành công, cố tình chọn một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô, địa điểm hẻo lánh.

 

Bây giờ thì , tự hại .

 

Căn bản phân biệt nổi phương hướng.

 

Tôi mò tìm chiếc xe tải cũ của .

 

Mở cửa xe, đạp mạnh ga, xe lao vút như tên bắn.

 

Tôi đập tay lên vô-lăng, đầu thấy tòa nhà càng lúc càng xa, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Gần đến khu trung tâm, tinh thần cũng bớt căng thẳng, đầu óc dần hoạt động trở .

 

Tôi chợt nhớ đến… nụ hôn .

 

Vô thức l.i.ế.m môi.

 

Khoảnh khắc còn vương nơi đầu môi, thở nóng bỏng truyền qua cơ thể.

 

Hắn mang một mùi thơm nhè nhẹ, dễ chịu.

 

Những hình ảnh đó cứ thế ùa về trong đầu.

 

——Tít!

 

Chiếc xe phía hài lòng với tốc độ của , bấm còi inh ỏi.

 

Tôi giật nảy .

 

Mẹ kiếp, cái bóng tâm lý để cho lớn đến cỡ nào ?

 

Cứ như đang thầm thương trộm nhớ bằng.

 

Nghĩ kỹ thì cũng đúng, đó nó là nụ hôn đầu của !

 

Một thằng trai tân như cưỡng hôn.

 

Giờ ăn với vợ tương lai đây?

 

Tên đó hại quá đáng!

 

Không chỉ lừa tiền, còn định chiếm .

 

C.h.ế.t tiệt thật.

 

Cả đời xui xẻo dồn hết hôm nay.

 

Bắt cóc thành, ngược đè.

 

Nếu ai phát hiện, cái mặt giấu ?

 

Tôi sợ gặp quen, len lén lái xe khỏi khu vực đó.

 

Ai ngờ rầm một tiếng, xe dừng giữa đường.

 

Tôi xuống xe, mở nắp capo, ngó nghiêng mãi chẳng thấy chỗ nào hỏng.

 

Chịu thua.

 

Đưa mắt quanh, mong tìm chỗ sửa xe.

 

Cách vài km mới thấy một nơi sáng đèn.

 

Tôi nheo mắt kỹ.

 

“Bệnh viện Nam Khoa XXX — Đáp ứng nhu cầu của bạn, dù là phía phía nhé ~”

 

“Bạn xứng đáng !”

 

Má ơi, xui xẻo hết phần thiên hạ.

 

Chuyện khiến lì ở nhà hai ngày dậy nổi.

 

Một thằng đàn ông suýt nữa thì mất trinh, chịu mới lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/di-bat-ghen-toi-lai-bi-tieu-tam-cua-ban-gai-de/3.html.]

 

Tôi như hồn ma vất vưởng bếp nấu cơm, mở bao gạo chỉ còn vài hạt lẻ tẻ.

 

Tôi khựng , đờ .

 

Chợt nhớ một đống chuyện bỏ qua mấy ngày nay.

 

Hồi đó Linh Linh cảm giác an , đưa bộ tiền tiết kiệm cho cô .

 

Giờ tiền trong tay còn bằng cỡ chân.

 

Mua túi gạo còn đủ.

 

Sau khi phát hiện ngoại tình, Linh Linh cắt liên lạc .

 

Hai mươi mấy năm bên , cô còn chẳng thèm gặp để cho lẽ.

 

Tôi cụp mắt xuống, nghĩ đến mấy lời bạn bè về là mấy thứ tẩy não Linh Linh nhồi đầu , thật chẳng sai.

 

Nắng gắt như thiêu, từng đợt khí nóng cuộn lên trong khí.

 

Tôi ở ban công, uống cạn chai bia cuối cùng.

 

Quyết định đem cái đầu ngập nước của nướng cho khô .

 

Nghĩ tới nghĩ lui, gì phù hợp hơn việc giao đồ ăn.

 

Chỉ là leo cầu thang mệt.

 

“Chào , đồ ăn giao đến đây.”

 

Tôi thở hổn hển gõ cửa phòng 402.

 

Đợi mãi ai mở cửa.

 

Đơn hàng là giao thuốc.

 

Không lẽ trong đó xảy chuyện ?

 

Tôi đang phân vân nên gọi cảnh sát .

 

Trong nhà chợt vang lên hai tiếng “rầm rầm”, như thứ gì đó đổ xuống.

 

Ngay đó, cửa chống trộm kẽo kẹt mở từ bên trong.

 

Mặt trời lặn, trong phòng bật đèn, ánh sáng lờ mờ.

 

Đèn cảm biến ngoài hành lang lập tức bật sáng.

 

Tôi nheo mắt kỹ, thấy rõ đàn ông đang tựa khung cửa.

 

Hắn mặc áo thun, ánh mắt mơ màng.

 

Mặt trắng bệch, môi chút huyết sắc.

 

Tóc ướt bết trán, phảng phất nước.

 

Chắc mới từ phòng tắm .

 

!

 

Vài ngày nay cố tình quên chuyện nhục nhã .

 

Tưởng là làm .

 

thấy , ký ức lập tức sống như bằng mực đậm.

 

Tôi suýt nữa thì bật một cú nước rút chạy trốn.

 

Chữ “ kiếp” còn mắc kẹt trong cổ họng kịp bật , lao về phía .

 

Cả như còn xương, ngã nhào về phía .

 

Tôi dám lùi nữa, chỉ trơ mắt tựa đầu n.g.ự.c .

 

Trông thì vẻ yếu ớt, nhưng thật cơ bắp.

 

Trước đều rắn chắc.

 

Không hề do dự nhào tới, đẩy dính sát tường.

 

Hơi thở nóng rực của phả tai .

 

Da thịt nổi hết cả da gà.

 

“Đm bạn, trò gì nữa đây?”

 

Tôi nuốt nước bọt, ghì chặt tại chỗ.

 

Hắn yếu ớt, giọng khàn khàn.

 

“Cho ôm một lát.”

 

“Lạnh quá, ấm.”

 

Nhiệt độ qua lớp áo truyền tới, nóng như cái lò than.

 

Chắc phát sốt cao, cảm giác cơ thể rối loạn hết .

 

Tôi túm vai , định đỡ dậy.

 

 

Loading...