Đến thành phố, làm bảo mẫu ấm giường cho cậu chủ nhà giàu - 8

Cập nhật lúc: 2025-12-06 07:36:35
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Triết ỉu xìu theo lưng .

 

Phương Duệ đang chuyện với ba ở hiên nhà, thấy liền : “Anh Trần, lâu ngày gặp, trông khỏe quá.”

 

Tôi chuyện, ậm ừ một tiếng.

 

Ba , Phương Triết, gõ tẩu t.h.u.ố.c : “Chỉ thêm một đôi đũa thôi mà.”

 

Phương Duệ cảm ơn, tươi chào ba , lái xe rời .

 

Lúc , Phương Triết vẫn còn chơi với ch.ó lưng .

 

Tôi túm lấy Phương Triết kéo ngoài, hét với chiếc xe đang chạy: “Anh quên !”

 

Phương Duệ đeo kính râm: “Tôi công tác một thời gian, để ở đây. Ba đồng ý .”

 

“Tôi bảo , gì với ba thế?!”

 

Người thành phố gian xảo thật.

 

Hai em đúng là chẳng ý .

 

Tôi tức giận quát:

 

“Tôi đồng ý, đưa !”

 

Phương Triết một cái, ấm ức nắm lấy tay .

 

Phương Duệ vẫn khách sáo: “Phiền nhé.”

 

Khởi động xe, để một làn khói xăng.

 

Tôi mặt mũi lấm lem, hất tay Phương Triết , nghiến răng :

 

“Tôi nuôi . Ngày mai tự trấn bắt xe mà về.”

 

Ba từ lưng vung tẩu t.h.u.ố.c đập một cái:

 

“Vô lễ, đối xử với khách thế ?”

 

Tôi hít một lạnh.

 

Phương Triết vội nhào đến sờ đầu :

 

“Đau ? Cho xem với.”

 

Tôi càng bực hơn, sợ ba điều gì.

 

Tôi mạnh tay đẩy Phương Triết :

 

“Tránh ! Đừng động !”

 

Phương Triết lùi hai bước, sắc mặt trắng bệch, như sắp vỡ vụn, lúng túng :

 

“Tôi chỉ xem thương …”

 

Ba vung tẩu gõ thêm phát nữa:

 

“Làm gì dữ thế? Doạ ?”

 

Lần còn mạnh hơn nãy, đ.á.n.h đến mức đầu ù cả lên, xoa xuýt xoa vì đau.

 

Phương Triết chạy tới, ôm đầu như gà bảo vệ con, còn sang dạy cả ba :

 

“Chú ơi, chú đừng đ.á.n.h nữa, là của cháu. Nếu chú đ.á.n.h thì đ.á.n.h cháu .”

 

Ba : “…”

 

là đứa nhỏ bụng.”

 

Tôi càng thấy đau đầu hơn.

 

Ba , ba lú !

 

Chương 12

 

Hôm , lừa Phương Triết trấn, dẫn đến bến xe, bảo đợi, mua ít quýt.

 

Phương Triết nắm tay hỏi:

 

“Cậu sẽ chứ?”

 

Tôi lừa :

 

“Sẽ mà.”

 

Phương Triết hồi lâu, buông tay , mỉm dịu dàng:

 

“Vậy , đợi .”

 

Nụ đó khiến khó chịu.

 

Tôi với rằng: lúc đau lòng thì đừng .

 

nhịn.

 

Tôi còn là bảo mẫu của nữa, quản .

 

Về đến nhà, ba hỏi:

 

“Tiểu Phương ? Sao về cùng con?”

 

Tôi sững , chợt hiểu “Tiểu Phương” là Phương Triết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/den-thanh-pho-lam-bao-mau-am-giuong-cho-cau-chu-nha-giau/8.html.]

Tôi dối, chột :

 

“Cậu tự bắt xe về .”

 

Ba liếc một cái, hừ nhẹ, vung tẩu đập một cái, nhà.

 

Tối hôm đó ngủ yên.

 

Tôi nghĩ Phương Triết ngốc đến , đợi thấy chắc chắn sẽ tự bắt xe về thôi.

 

Bến xe ở ngay lưng , đầu .

 

Cậu điện thoại, tự mua vé mà.

 

Trưa hôm , chú Vương ở đầu làng đến nhà , đến cổng gọi:

 

“Đại Xuân ơi, đây giúp một tay.”

 

Tôi bước thì thấy chú Vương đang đỡ Phương Triết xuống từ xe ba gác.

 

Tôi Phương Triết, sững .

 

Cậu lấm lem bùn đất, đầu gối chân trầy một mảng to, vết thương còn lẫn cả bùn đất.

 

Trên mặt, tay đều vết thương.

 

Cậu , mím môi, mắt đỏ hoe.

 

Vừa như tủi , như giận dỗi.

 

Chú Vương :

 

“Sao cháu bỏ thằng bé ở trấn thế? Hôm nay chú đó bán rau, đường về gặp nó đang đường làng, chắc nửa đêm đường té xuống mương, chân thương, còn chống nạng hỏi chú là đường nào về làng . Trời thì tối om, đường núi nguy hiểm lắm.”

 

“Nó đường, may mà gặp chú, chứ thì sẽ tới bao giờ. Đại Xuân , chú mắng cháu, nhưng cháu đúng là quá bất cẩn …”

 

Tôi nghẹn ngào, cảm ơn chú Vương, đỡ Phương Triết về nhà.

 

Ba hai đứa một cái, thở dài, nhà.

 

Tôi dìu Phương Triết phòng , quỳ xuống mặt , từ từ xử lý từng vết thương.

 

Rửa xong đổ cồn sát trùng.

 

Phương Triết đau đến đổ cả mồ hôi, túm chặt áo , thở gấp, nhưng kêu tiếng nào.

 

Bướng.

 

Tự nhiên thấy bực , ném luôn chai cồn:

 

“Sao cứ tìm cho ?”

 

Tự mua vé về nhà thì dễ bao.

 

Phương Triết cúi đầu:

 

“Vì sẽ tìm .”

 

“Tôi đợi cả đêm, trong bến xe mấy lượt.”

 

“Cậu mua quýt, là cần nữa.”

 

Nước mắt Phương Triết rơi tay , bỏng rát đến mức khiến rùng .

 

Quên mất.

 

Phương Triết thông minh hơn .

 

Tôi thể lừa ?

 

Chương 13

 

Phương Triết thương thì càng đuổi nổi.

 

Tôi thấy áy náy hơn.

 

Ba mắng :

 

“Đứa trẻ thế, con làm cho nông nỗi ?”

 

Tôi càng thấy .

 

Phương Triết thì vui, dù thương vẫn ngày ngày theo đồng.

 

Lúc thì lau mồ hôi cho , lúc hỏi khát .

 

Dân làng đùa :

 

“Phương Triết là vợ nhỏ của mày ?”

 

Ai thế là giận.

 

Giống như đ.â.m trúng phổi , sợ khác điều gì.

 

Buổi tối tắm rửa, Phương Triết chặn ở cửa, ánh mắt sâu thẳm :

 

“Người đùa thôi mà, tức cái gì chứ?”

 

Tôi cau mày:

 

“Không ai đùa như cả.”

 

“Nếu làm vợ nhỏ, thì làm vợ nhỏ của cũng , giận .”

 

Loading...