Còn nghĩ mãi, nghĩ mãi, lâu mới thông .
Nếu mãi nghĩ thì cũng .
nghĩ .
Tôi nhận … đầu tiên Phương Triết hôn là vì Giang Lê làm tổn thương, cần nơi trút giận, đúng lúc xuất hiện, đần độn và dễ lợi dụng.
Cho nên mới : hiểu, thích cũng vô ích.
Vì hy vọng câu đó là Giang Lê.
Trong giấc mơ hoảng loạn, gọi cũng , mà là Giang Lê.
Bản nhạc bằng cả linh hồn , tất nhiên cũng dành cho .
Vậy mà còn tự cho cái quyền chê bai, chọn lựa.
Chắc Phương Triết thầm trong bụng.
Thật nhục nhã…
Lại còn rối rắm.
Thì yêu, cũng thể ôm, thể hôn.
Cửa phòng đàn mở .
Phương Triết bước đến, xuống mặt , giúp kéo quần, lấy chăn phủ lên , cuộn bế lên.
Đặt lên giường trong phòng ngủ.
Phương Triết ôm từ phía .
Tôi nhúc nhích, chỉ trân trân trần nhà, dám nghĩ gì nữa.
Càng nghĩ càng thấm.
Thấm quá, tim chịu nổi.
Cánh tay Phương Triết siết chặt hơn, khàn giọng : “Đồ ngốc, ôm nữa?”
Tôi nhúc nhích.
Phương Triết : “Ôm .”
Hình như đang : “Đồ ngốc… ôm mà.”
Cậu gì chứ?
Tôi đau gần c.h.ế.t còn chẳng rơi giọt nào.
Chương 7
Tôi thèm để ý đến Phương Triết nữa.
Không dỗ ngủ, cũng sưởi tay, sưởi lưỡi gì nữa.
Phương Triết cuống lên, liền dọa : “Tin , sẽ đuổi đấy.”
Tôi liếc một cái, lập tức thu dọn đồ đạc.
Tôi ở bên xếp hành lý, Phương Triết ở bên lôi .
Cậu gì, cũng .
Lăn qua lộn hai tiếng, túi vẫn trống .
Tôi hết .
Tối đến, Phương Triết khóa hết cửa phòng trong biệt thự, chỉ chừa phòng ngủ chính của .
Tôi nhất quyết , co ro ghế sofa ngủ.
Nửa đêm thấy n.g.ự.c khó thở, mở mắt thì thấy Phương Triết đang đè lên , ôm chặt từ đầu đến chân, tay còn đặt lên m.ô.n.g .
Tôi đạp xuống, trở ngủ tiếp.
Phương Triết liền bên sofa cả đêm, nửa mê nửa tỉnh vệ sinh suýt thì đôi mắt âm u của dọa cho tè quần.
Tôi nhà vệ sinh, Phương Triết cũng theo, dựa lưng cửa .
Một lúc : “Anh đừng giận nữa, sẽ cho một bài giống ‘Ngày lành’.”
Tôi : “Cậu bảo mà?”
Phương Triết đáp: “Tôi sẽ học.”
Tôi để ý.
Đã học thì học sớm?
Phương Triết thần kinh thần nghịch đến giúp kéo quần, đầu tựa lên vai , nhỏ: “Tôi sai , Đại Xuân.”
“Tôi nên .”
“Anh tha thứ cho .”
Phương Triết ngẩng đầu, từ cằm lên môi.
Thử hôn một cái.
“Anh ôm , ngủ yên.”
Cậu trách :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/den-thanh-pho-lam-bao-mau-am-giuong-cho-cau-chu-nha-giau/5.html.]
“Anh thương nữa.”
Lúc còn thương , cũng thấy quý trọng .
Phương Triết hôn càng sâu, rên rỉ gọi: “Anh Đại Xuân…”
Quần mặc xong cởi .
Tôi đè lên bồn rửa mặt, hôn đến tê liệt cả .
Phương Triết quỳ xuống mặt , hôn lên bụng , cúi đầu : “Anh Đại Xuân, để sưởi ấm cho …”
Tôi ngửa đầu, trần nhà như đang méo mó , như con cá nướng cháy sắp c.h.ế.t, há miệng cầu xin chút khí.
Thật sự là sắp c.h.ế.t .
Tôi túm lấy tóc Phương Triết.
Phương Triết, Phương Triết, Phương Triết…
Tôi Phương Triết.
Dù đau, cũng .
Chương 8
Người mềm lòng thì đáng c.h.ế.t.
Yêu Phương Triết cũng đáng c.h.ế.t.
Ngày thứ năm ngủ ghế sofa, Phương Triết cắt tay lầu.
Nghe thấy tiếng động, chạy lên, thấy đang bên giường, dùng mảnh kính vỡ cứa cổ tay .
Máu chảy đầy tay.
Tôi hoảng loạn, giật lấy mảnh kính trong tay , quỳ xuống mặt , kéo tay lên kiểm tra.
May là vết thương sâu, chỉ là m.á.u nhiều nên ghê .
Phương Triết vẫn chằm chằm, kéo cổ áo , cúi lên hôn.
Tôi tránh : “Đi bệnh viện.”
Phương Triết dụi mặt cổ : “Anh Đại Xuân băng bó mà? Tôi ghét bác sĩ, để băng cho .”
Tôi cứng rắn : “Đi bệnh viện.”
Vết thương của cần khâu.
Phương Triết chu môi, miễn cưỡng để dắt khâu vết thương.
Về đến nhà, Phương Triết ôm dọa: “Anh Đại Xuân, lên lầu ngủ với .”
Cậu giơ cổ tay đang băng , như thể là huy chương.
“Anh thấy , để ý tới , sẽ c.h.ế.t đó.”
Cơn giận dồn nén suốt mấy ngày liền bùng nổ.
Tôi bóp cổ Phương Triết, đè lên tường, run giọng :
“Mạng là của .”
Phương Triết : “ là của mà, Đại Xuân.”
Cậu gỡ tay , sát gần, thở quyện .
Nhẹ giọng hỏi: “Anh quan tâm sống c.h.ế.t của ?”
Như hồ ly tinh dụ dỗ tiều phu trong sách.
Xấu xa, nhưng đến thể cưỡng .
Tôi chỉ là bình thường.
Tôi đỡ nổi.
Biết rõ đây là chiêu lấy mạng của , nhưng vẫn cam tâm tình nguyện dâng trái tim lên.
Tên trai đáng ghét !
Tôi thở hổn hển, đẩy Phương Triết một cái, c.ắ.n mạnh môi .
Phương Triết ôm cổ , giữ lấy đầu , mở miệng đáp .
Chúng c.ắ.n xé như thú hoang, dây dưa như thú hoang.
Không còn cách nào.
Tôi yêu Phương Triết.
Cậu sẽ c.h.ế.t, dù là dối, cũng thấy đau lòng.
Hơn nữa, nhỡ là thật?
Yêu một chính là thế, hèn mọn đến mức .
Có lẽ, chỉ mới hèn như .
Tôi buông .
Nên, đáng c.h.ế.t.