Cậu co run rẩy, mồ hôi lạnh túa .
Tôi cúi xuống, mép giường, bắt chước cách mấy chị dâu trong làng dỗ trẻ, nhẹ vỗ lưng .
Mím môi, vụng về dỗ: “Không .”
Phương Triết dựa n.g.ự.c , dần yên .
Một lúc , cọ tới.
Mặt dụi lên n.g.ự.c , thở phả từng nhịp, nhột c.h.ế.t.
Tôi nuốt nước miếng, bèn bóp nhẹ mũi .
Ai ngờ Phương Triết há miệng .
…
Một lúc , đỏ mặt, đẩy đầu , ngượng ngập : “Phương Triết, đừng làm nữa.”
Chỗ cọ loạn còn c.ắ.n nhẹ, đỏ hết cả lên.
Biệt thự bảo vệ phong tỏa, cho Phương Triết ngoài.
Đó là hình phạt của Phương Duệ.
Phương Triết tức đập đồ, nhưng trong nhà chẳng còn gì để đập.
Cậu một vòng phòng khách, tìm thấy món nào còn nguyên, lên lầu lấy gậy golf, mở cửa định đ.á.n.h với bảo vệ.
Khi Phương Duệ tới, hai bảo vệ đ.á.n.h toác đầu.
Tôi ôm eo Phương Triết từ phía , như dây xích giữ một con ch.ó phát điên.
Phương Duệ đến liền tung chân định đá Phương Triết.
Tôi kéo mạnh, xoay , định lấy lưng đỡ cú đá, nhưng lệch góc, đá trúng ngay mông.
Phương Triết và Phương Duệ đều sững .
Phương Triết chửi: “Đ*!”
Cậu đẩy , vung gậy định lao đ.á.n.h Phương Duệ, giọng gào khản cả cổ:
“Ai cho đá m.ô.n.g ?!”
Đừng hét nữa, Phương …
Mặt Phương Duệ đen như than, gọi sáu bảo vệ tới, khống chế Phương Triết, dùng dây chuyên dụng trói vác lên lầu.
Bác sĩ theo .
Phương Triết giãy giụa: “Buông !”
Cậu , ánh mắt thoáng hoảng loạn, giọng như cầu xin: “Đồ ngốc, cứu …”
Cậu thực sự sợ.
Tôi bước lên theo bản năng, nhưng Phương Duệ gọi: “Trần , tiện lên.”
“Đây là chuyện nhà chúng .”
5
Phương Duệ Phương Triết vấn đề tâm lý, chữa trị là vì cho .
Tôi chẳng mấy, chỉ ngẩng đầu lên lầu.
Thật cũng chẳng thấy Phương Triết, nhưng cứ .
Căng tai động tĩnh.
lầu im lìm lạ thường.
Phương Triết thể im như .
Chắc họ trói và bịt miệng .
Ba tiếng , bác sĩ xuống thì thầm với Phương Duệ vài câu, gật đầu, lên lầu, khoác áo định .
Trước khi : “Anh mang cơm lên cho nó nhé.”
Tiếng đàn piano vang lên đầy trôi chảy.
Tôi bưng bát mì lên, tiếng đàn vẫn dừng.
Tôi khẽ hé cửa phòng đàn, thấy Phương Triết lim dim mắt, ngón trỏ lướt nhanh phím đàn.
Băng tay rơi xuống đất.
Vết thương lành rỉ máu, loang đỏ một mảng phím trắng.
Càng đàn, m.á.u càng chảy.
Người khác chắc sợ.
thấy cảnh .
Dù điên, nhưng c.h.ế.t .
Tiếng đàn dừng đột ngột, Phương Triết nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt :
“Trần Đại Xuân, tay lạnh, đây làm ấm .”
Trông vui.
Rất vui.
Cậu kéo , làm ấm tay cũng chẳng khiến khá hơn.
Tôi vui, nhưng vụng về, chỉ hỏi: “Tay còn lạnh ?”
Phương Triết đáp: “Tay hết lạnh , chỗ khác lạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/den-thanh-pho-lam-bao-mau-am-giuong-cho-cau-chu-nha-giau/3.html.]
Tôi hỏi lạnh ở .
Cậu : “Lưỡi lạnh, dùng miệng làm ấm .”
Thật hai thằng con trai thì nên làm mấy chuyện .
miệng Phương Triết .
Ở quê ai cái miệng như thế.
Nên đồng ý làm ấm lưỡi cho .
Cậu vui, cũng vui.
Chúng tựa cây đàn, hôn lâu.
Lâu đến mức mì nguội hết.
Tôi hâm nóng bưng lên, dỗ ăn.
Cậu ăn mì cũng , nhưng t.h.u.ố.c thì thể uống.
Thuốc hòa trong mì.
Đó là ý của Phương Duệ.
Tôi bỏ t.h.u.ố.c bất cứ thứ gì ăn.
Trong mì, trong cháo, trong sữa, trong nước.
Phương Triết chẳng .
Đôi khi còn dùng miệng đút sữa cho , bảo nếm thử.
chẳng bao lâu, ngừng bỏ thuốc.
Hôm đó mang sữa lên, thấy Phương Triết chân trần giữa phòng đàn, ngẩn ngơ , :
“Đồ ngốc ơi, nổi nhạc nữa… cái gì cũng .”
Cậu bứt rứt qua , với …
Hoặc hẳn là với .
Cậu : “Họ chữa hỏng .”
Tôi hỏi “họ” là ai?
“Mấy mặc áo blouse! Họ cho uống thuốc… t.h.u.ố.c g.i.ế.c hết cảm hứng của . Tôi sẽ sống nổi.”
Phương Triết run lên, gào như phát điên: “Họ g.i.ế.c ! Phương Duệ g.i.ế.c !”
Cậu sợ hãi, phẫn nộ, tuyệt vọng.
Thế là pha cho cốc sữa, bỏ thêm chút t.h.u.ố.c ngủ.
Phương Triết ngủ.
Ngủ khi ngủ, nắm tay , : “Đại ngốc, đừng . Ở đây ngủ.”
Tôi : “Được.”
vẫn yên.
Thuốc khiến buồn ngủ, nhưng tinh thần cảnh giác, thỉnh thoảng mở mắt :
“Đại ngốc… ở đấy chứ?”
Tôi đành ôm lòng, đặt tay lên n.g.ự.c .
Phương Triết mới ngủ yên.
Dạo đều ngủ như .
Như thể n.g.ự.c tác dụng ru ngủ.
6
Ngừng t.h.u.ố.c lâu, Phương Triết hồi cảm hứng.
Cậu đang sáng tác một bản nhạc mới, trạng thái cuồng nhiệt.
Như đốt cả linh hồn.
Cậu luôn kéo từng đoạn xong, phấn khích vô cùng.
Có lúc đàn, .
Dù hiểu gì, nhưng mà thấy buồn.
Tôi hỏi bản nhạc đó cho ai.
Phương Triết : “Cho thích.”
Thích?
Tôi chữ “thích” từ Phương Triết.
Đi chợ, ngại ngùng hỏi cô bán rau “thích” nghĩa là gì.
Cô bảo: “Ngày nào cũng ở cạnh, ôm một cái, hôn một cái.”
Tôi hiểu .
Phương Triết thích , cũng thích .
Thích là ôm Phương Triết hôn một cái.
Tôi vui như tết, về nhà với Phương Triết: “Tôi thích cái bản buồn buồn . Cậu bài vui vui ? Tôi thích kiểu ‘Ngày lành’ .”
Phương Triết khẩy: “Không nổi. Thích thì , thì cút.”