Đến thành phố, làm bảo mẫu ấm giường cho cậu chủ nhà giàu - 2

Cập nhật lúc: 2025-12-06 07:35:04
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc thò tay quần , giật , dùng hết sức đẩy .

 

Hôn thì thôi .

 

Sao còn mò mẫm m.ô.n.g ?

 

Phương Triết đề phòng, đẩy ngã luôn.

 

Tay đè trúng mảnh kính, chảy máu.

 

Tay là vàng là ngọc, để đàn, để vẽ.

 

Cậu quý nhất là đôi tay đó.

 

Tôi sợ đến tái mặt.

 

Tôi như thấy tờ năm mươi nghìn cánh bay mất.

 

“Trần Đại Xuân!”

 

Nghe tiếng Phương Triết rít lên, mới hồn, vội vàng xuống đỡ dậy.

 

Cố gắng chuộc : “Tôi băng bó! Để băng cho.”

 

Phương Triết lườm lạnh như băng, đột nhiên lật đè xuống, c.ắ.n môi .

 

“Anh nghĩ là cái thá gì? Mà dám từ chối ?”

 

Cậu xé áo ba lỗ của .

 

“Anh đẩy !”

 

“Anh nó dám đẩy ?!”

 

“Tôi sờ thì ? Sờ chắc?”

 

Cậu véo mạnh n.g.ự.c :

 

“Không cho sờ thì ngày nào cũng lượn lờ cái bộ dạng quyến rũ đó mặt làm gì? Đáng xử đấy!”

 

Nói đến đây, mắt đỏ hoe.

 

“Anh dựa thích ? Tôi thế cơ mà!”

 

Tôi ngoan ngoãn đáp: “Tôi ghét .”

 

Phương Triết hơn cả cô Phương trong làng .

 

Ai mà thích Phương?

 

Cậu sững , chầm chậm vùi mặt cổ , c.ắ.n nhẹ một cái.

 

Giọng cũng mềm , bật khẽ:

 

“Anh thích thì chứ?”

 

“Anh chỉ là thằng ngốc chẳng hiểu gì hết.”

 

Tôi bắt đầu tức.

 

Phương Triết khinh !

 

Tôi quyết định, mai lau nhà sẽ mặc cái tạp dề c.h.ế.t tiệt của nữa.

 

3

 

Khi Phương Duệ phá cửa xông , Phương Triết vẫn đang đè lên , tay bóp nghịch n.g.ự.c loạn cả lên.

 

Cậu lạnh.

 

Ngực nóng.

 

Cậu bảo sưởi tay một chút.

 

Tôi tắm nước nóng là ấm ngay.

 

Phương Triết mắng nhiều lời.

 

“Bảo sưởi thì sưởi, thêm câu nữa là tay.”

 

Tôi im miệng.

 

Tay Phương Triết ấm lên .

 

Còn thì nóng đến mức sắp bốc khói.

 

Chỗ n.g.ự.c nghịch đến rát cả lên, tê tê.

 

Làm bảo mẫu nhà giàu đúng là dễ chút nào.

 

Người cứu chính là Phương Duệ.

 

Anh đá cửa ầm một tiếng, bước thẳng tới, túm Phương Triết lên đ.ấ.m cái “bụp” tường.

 

Khuôn mặt mà Phương Triết tự hào đ.á.n.h sưng lên một mảng.

 

Phương Triết vốn kiểu chịu thiệt, bật dậy đ.ấ.m trả ngay.

 

Hai em lời nào, đ.á.n.h như kẻ thù đội trời chung.

 

Cuối cùng, Phương Duệ ghì Phương Triết lên tường.

 

“Phương Triết, mày điên thêm nữa tao nhốt mày viện tâm thần đấy.”

 

Tóc trán Phương Triết rũ xuống, che đôi mắt âm u, lạnh: “Muốn g.i.ế.c thì thẳng. Bày đặt kiếm cớ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/den-thanh-pho-lam-bao-mau-am-giuong-cho-cau-chu-nha-giau/2.html.]

 

Phương Duệ gật đầu: “Được.”

 

Anh rút trong túi một ống tiêm, đ.â.m thẳng cổ Phương Triết, chỉ buông tay khi thấy nhắm mắt , cơ thể dần yên.

 

Người Phương Triết mềm , từ từ trượt xuống đất như mất sức.

 

Tôi chạy tới kiểm tra thở của .

 

Phương Duệ : “Yên tâm, c.h.ế.t.”

 

“Nó thức đêm quá lâu, cần ngủ một giấc.”

 

Anh ngậm một điếu thuốc, nheo mắt quan sát như đang đ.á.n.h giá.

 

Tôi tinh ý nhận ánh mắt dừng ở cổ một lát, hỏi: “Anh là Trần đúng ?”

 

Lần đầu tiên gọi lịch sự như .

 

Trần cơ đấy, sang thật.

 

Tôi gãi đầu ngại ngùng.

 

Phương Duệ châm thuốc, hút một nhả khói: “Tôi chuyện nhờ .”

 

“Thù lao hậu.”

 

giấu Phương Triết. Anh làm ?”

 

Một hầu hai chủ, hơn nữa hai em họ ưa , nghiêm túc : “Không làm.”

 

Phương Duệ phủi tàn thuốc: “Một tháng năm chục nghìn.”

 

“Làm!”

 

Có tiếng nhẹ ở cửa.

 

Một đàn ông tóc dài mặc đồ thể thao trắng tựa khung cửa, kẹp điếu thuốc, nheo mắt .

 

Người cũng ướt.

 

Trên cổ vết cắn, cổ tay dấu hằn đỏ như vật gì siết qua, còn trầy cả da.

 

Không hiểu , đoán đây chính là gọi điện cho Phương Triết ban nãy.

 

Tôi tên gì.

 

Anh tên Giang Lê.

 

Tôi từng thấy TV, là ca sĩ.

 

Phương Triết xem chương trình của .

 

Không xem gì khác, chỉ xem của .

 

4

 

Phương Duệ giao cho hai việc đơn giản.

 

Một là nghĩ cách cho Phương Triết uống thuốc.

 

Hai là theo dõi tình trạng của Phương Triết, định kỳ báo cho .

 

Đấu đá nhà giàu, đáng sợ thật.

 

Phương Triết đối thủ của trai .

 

Dặn dò xong, Phương Duệ kéo cổ áo Giang Lê định lôi .

 

Giang Lê đầu với : “Cẩn thận đấy, Socola. Chuyện làm cho Phương Duệ tuyệt đối đừng để Phương Triết .”

 

Anh làm mặt đáng sợ:

 

“Phương Triết ghét nhất là phản bội với… Phương Duệ. Bị phát hiện là mất mạng đó.”

 

Phương Duệ chịu hết nổi, túm tóc Giang Lê lôi ngoài, còn đe: “Lắm mồm nữa tao cắt lưỡi mày.”

 

Giang Lê chẳng sợ, phun khói mặt Phương Duệ, : “Cắt thì lấy gì mà vui?”

 

Tôi bế Phương Triết lên lầu, cởi đồ ướt, quỳ bên giường băng bó tay cho đắp chăn.

 

Tôi một hồi lâu, quyết định đối xử với hơn để bù tội phản bội chủ.

 

Hy vọng Phương Triết phát hiện thì cũng rộng lượng tha mạng .

 

Vì năm chục nghìn thật sự nhiều.

 

Còn thì tham.

 

Tôi định xuống lầu thì kéo tay .

 

Phương Triết trong mơ thì thào: “Đừng …”

 

Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức làm đau.

 

“Đừng theo …”

 

Âm điệu hốt hoảng, giống hệt một đứa trẻ bỏ rơi.

 

Tôi vô thức nắm tay .

 

Tay lạnh.

 

Nhiệt độ ngón tay đan chẳng xua nỗi sợ của .

 

 

Loading...