Đến thành phố, làm bảo mẫu ấm giường cho cậu chủ nhà giàu - 1

Cập nhật lúc: 2025-12-06 07:34:50
Lượt xem: 80

 

Đến thành phố làm công, làm bảo mẫu cho chủ nhà giàu.

 

Cậu chủ sở thích kỳ lạ.

 

Không cho mặc quần áo, ngày nào cũng bắt quấn cái tạp dề to để lau nhà.

 

Trời hai mươi tám độ, dùng cơ n.g.ự.c để sưởi tay.

 

Cậu chủ : “Bảo mẫu nhà giàu nào cũng thế cả.”

 

Tôi nghi ngờ: “Bảo mẫu nhà giàu cũng dùng miệng để sưởi lưỡi cho chủ nhân ?”

 

1

 

Việc đầu tiên tìm khi lên thành phố là làm bảo mẫu cho chủ nhỏ nhà họ Phương.

 

Một tháng năm mươi nghìn.

 

Ba năm ba làm ruộng cũng kiếm nổi từng .

 

Tôi gặp may, chị Chui – làm trong dịch vụ giúp việc – đưa mười mấy , mà chủ chọn trúng ngay ánh đầu tiên.

 

Lúc đó Phương Triết tựa ghế sofa, bàn tay thon dài, trắng trẻo chỉ về phía , hờ hững : “Là .”

 

Mắt nheo , cong cong , khẽ : “Cơ n.g.ự.c nở, m.ô.n.g cong, dùng .”

 

Người thành phố thật kỳ quặc.

 

Chọn bảo mẫu mà cơ n.g.ự.c với mông.

 

Chị Chui an ủi , một tháng năm chục nghìn, chút sở thích lạ cũng là bình thường.

 

Chị đúng.

 

chủ thật sự khó chiều.

 

Cơm ngọt thì ăn, mặn cũng ăn.

 

Quần áo giặt tay, sàn nhà lau tay.

 

Phương Triết xuống lầu, thấy đang lau sàn, hồi lâu, bắt cởi đồ.

 

Quăng cho cái tạp dề, : “Mặc cái mà lau.”

 

Từ đó, chủ ngày nào cũng đúng giờ xuống xem lau sàn.

 

Tôi hiểu lau sàn gì đáng xem.

 

Ánh mắt chủ ngày càng vô tư, chậm hiểu, dần dần cảm thấy hổ.

 

Khi cắm đầu làm việc, thấy tiếng thở dốc thấp và nặng nề từ phía sofa.

 

Tôi ngẩng đầu thì đạp nhẹ lên đầu.

 

Giọng khàn khàn, mang theo chút gì đó quái lạ: “Không ngẩng lên.”

 

Tôi ngoan ngoãn để đạp, dám ngẩng đầu.

 

Một tháng năm mươi nghìn lận.

 

Đợi lâu, cuối cùng chủ cũng rút chân , đá nhẹ bụng của : “Đồ đần, lấy giấy cho .”

 

Cậu chủ châm một điếu thuốc, lười nhác đưa tay , hiệu lau tay cho .

 

Tôi cầm tay , cũng đoán làm gì.

 

Mặt nóng bừng lên vì giận.

 

Cậu chủ , cũng quá điều .

 

Làm cái chuyện mà chẳng thèm tránh !

 

Tôi giận cách sống buông thả của , lặng lẽ giúp lau tay.

 

Tay Phương Triết , ngón tay dài, da trắng.

 

Bình thường dùng đôi tay để chơi đàn, vẽ tranh.

 

Tôi từng lén đàn, những ngón tay như bay phím đàn, tạo thành tàn ảnh.

 

Đẹp đến kinh .

 

, luôn sự kính nể với đôi tay .

 

Tôi tưởng tượng nổi Phương Triết dùng chính đôi tay để làm những chuyện sẽ như thế nào.

 

Có giống lúc đàn piano, thoả mãn, nhẹ nhàng và điêu luyện?

 

Tôi đang nghĩ ngợi thì Phương Triết rút tay , ngay giây , ngón tay kẹp lấy mặt , nâng cằm lên mấy dịu dàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/den-thanh-pho-lam-bao-mau-am-giuong-cho-cau-chu-nha-giau/1.html.]

Cậu lười biếng dựa sofa, thắt lưng vẫn mở, khói t.h.u.ố.c lượn lờ khi thổi mặt , khẽ hỏi:

 

“Nhìn đến ngẩn ?”

 

“Sao hả?”

 

“Muốn l.i.ế.m ?”

 

Cậu ngậm điếu thuốc, rảnh tay kẹp lấy mặt , dí ngón tay bẩn đến môi, chọc mép môi , xa:

 

“Này, cho l.i.ế.m nè.”

 

Tôi đơ mặt nghĩ bụng…

 

Cái khí chất của Phương Triết, còn phóng túng hơn cả chị goá chồng Trương ở làng .

 

2

 

Tôi kịp l.i.ế.m tay Phương Triết thì nhận điện thoại vội vàng ngoài.

 

Tôi giọng một đàn ông dễ ở đầu dây, gọi là “Tiểu Che”.

 

Khi máy, đốt ngón tay trắng bệch , khi cửa còn vest, vuốt tóc.

 

Trông như con công trống xòe đuôi.

 

Nửa đêm, một tiếng động lớn đ.á.n.h thức.

 

Mở cửa , thấy “con công” ướt sũng, đang đập phá trong phòng khách.

 

Thấy mở cửa, Phương Triết phắt , ánh mắt dữ tợn và lạnh như rắn.

 

Tôi từng đ.á.n.h nhiều rắn ở quê. Nhìn thì dữ, nhưng bắt thì thịt ngon.

 

Tôi căn phòng bừa bộn do phá, đành chấp nhận phận mà dọn dẹp.

 

Tôi cúi xuống nhặt mảnh kính vỡ thì nắm tay kéo dậy.

 

Tuy da trắng như thư sinh, nhưng sức lực nhỏ, đẩy tường, còn cao hơn nửa cái đầu.

 

Cậu áp sát , hỏi:

 

“Đồ ngốc, ?”

 

Tôi gật đầu thật thà:

 

“Đẹp.”

 

Mười làng tám xã, từng thấy ai trai bằng Phương Triết.

 

Cậu một cái, vẻ tâm trạng đỡ hơn đôi chút.

 

chỉ một chút.

 

Cậu đưa tay lạnh ngắt lên gáy , dịu dàng kéo tóc để ngẩng đầu.

 

Nước tóc nhỏ xuống môi .

 

Rồi là đôi môi và chiếc lưỡi lạnh ngắt của Phương Triết.

 

Có mùi rượu.

 

Mềm, ngọt.

 

Tôi như điện giật, đầu óc trắng xoá.

 

Chắc uống rượu vang.

 

Còn thì chỉ cần dính tí rượu là say.

 

Cậu hôn sâu hơn, tay giữ chặt đầu, tay luồn áo , bắt đầu mơn trớn.

 

Tay lạnh, từ cơ n.g.ự.c đến bụng, khiến nổi da gà.

 

Tim đập như trống làng.

 

 

Phương Triết khẽ mút môi , cúi xuống tai , từng chút áp cơ thể , thở một dễ chịu:

 

“Người nóng thật đấy.”

 

“Nóng chảy cả .”

 

“Môi nóng, cũng nóng.”

 

“Nếu , bỏng ?”

 

Vào?

 

Vào cơ?

 

 

Loading...