Chưa kịp hỏi câu "cái gì ",
Anh nhẹ giọng : "Cậu thích cũng . Tôi thích . căn bệnh của vẻ nguy hiểm, lỡ như xảy chuyện thì ."
Anh im lặng trong chốc lát, đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve mặt , cuối cùng vẫn hỏi:
"Tôi thể ở chăm sóc ?"
Mưa bão tạnh, khí ẩm ướt, phảng phất nước. Gió từ ngoài cửa sổ thổi , làm lá cây của cây cảnh trong phòng ngủ khẽ rung rinh.
Tôi sững sờ, vài giây thẳng mắt .
Như ma xui quỷ khiến, gật đầu.
Giấc ngủ của vốn luôn nông.
Vì , khi Sở Việt lén lút lẻn phòng giữa đêm khuya.
Tôi lập tức tỉnh giấc.
Tôi âm thầm nắm chặt chăn, nhắm mắt giả vờ , ngay cả mí mắt cũng hề động đậy, chờ xem định làm gì .
từ đầu đến cuối làm gì cả.
Chỉ im lặng bên giường lâu, nhẹ nhàng vuốt tóc , đắp chăn cho , rón rén đóng cửa .
Sau khi , cũng ngủ . Thay đó, nhớ một chuyện đây.
Tôi và Sở Việt, thực quen một thời gian dài .
Anh là con trai của làm vườn mà gia đình thuê.
Người làm vườn đó là chất phác, công việc luôn làm chăm chỉ và cẩn thận. Một năm nọ dịp Tết, ông nhân lúc khí gia đình chủ thuê còn khá , với bố rằng gần đây gia đình ông gặp một biến cố, đứa trẻ hiện đang ở quê nhà, ai chăm sóc, hỏi bố liệu thể cho ông đón con trai đến đây, hai bố con ở cùng ít cũng bầu bạn.
Người làm vườn làm việc trong nhà nhiều năm, đây là đầu tiên ông mở lời nhờ giúp đỡ. Bố chút do dự đồng ý, thể dành một phòng tầng hai của biệt thự cho đứa trẻ đó ở, còn thể giúp sắp xếp trường học cho bé tại thành phố .
Thế là Tết, Sở Việt đưa đến nhà .
Hôm đó trông vui vẻ, sáng sớm đích lên lầu bảo nhanh chóng xuống chào khách, bà ngừng khen ngợi con trai làm vườn chỉ trai, mà còn lễ phép, vô cùng đáng yêu.
Tôi mấy hứng thú, ủ rũ theo bà xuống lầu.
Trong phòng khách của nhà , đầu tiên thấy Sở Việt lúc đó còn nhỏ.
Anh lưng bố , tuổi nhỏ nhưng vóc dáng cao ráo, quần áo mới cũng đắt tiền, nhưng sạch sẽ gọn gàng. Có lẽ vì thường xuyên giúp đỡ làm việc nhà, cơ thể gầy gò nhưng hề yếu ớt, ngược còn lộ rõ vẻ rắn rỏi mắt.
Thấy tới, bố bên cạnh hòa nhã với , rằng để đứa trẻ đến đây ở thực sự làm phiền gia đình quá, hy vọng chủ nhỏ đừng để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dem-toi-dang-trao/chuong-7.html.]
Thành thật mà , những phiền chút nào khi Sở Việt đến ở nhà, thậm chí còn cảm thấy chút vui.
Bởi vì sai.
Sở Việt sinh ưa , khuôn mặt đó đặc biệt hút hồn... ít nhất là hút hồn .
Môi đỏ răng trắng, lông mi dày rậm, tròng mắt đen như một hồ nước sâu.
Ngay cả độ cong của khóe mắt cũng hảo vặn với gu thẩm mỹ của .
Con luôn dễ dàng nảy sinh thiện cảm với vẻ ngoài .
Khi còn nhỏ, cách đối nhân xử thế của nhiệt tình hơn bây giờ nhiều, đối với thiện cảm thì càng nhiệt tình gấp bội.
Thành phố cảng dựa sông, mùa thu đông ảnh hưởng bởi đợt khí lạnh nên thời tiết đổi thất thường. Buổi sáng nhiệt độ giảm xuống, tự chuẩn xong xuôi, khi khỏi nhà vẫn còn nhớ lấy thêm một chiếc áo khoác dày cho Sở Việt.
Khi bệnh c.ắ.n răng chịu đựng lời nào, phát hiện điều bất thường sớm hơn bất kỳ ai khác. Tìm khám bệnh cho xong, ban ngày còn trốn học nửa tiết để đích giám sát uống thuốc.
Một hôm tình cờ từ bố rằng sợ sấm sét lúc nửa đêm, liền ôm gối chạy sang phòng ngủ cùng.
Mẹ thích tất cả các loại hoa và cây xanh, vì khu vườn của gia đình mở rộng hết đến khác trong những năm qua.
Sở Việt là một đứa trẻ hiểu chuyện, khi tan học về nhà luôn đến vườn giúp đỡ bố.
Tôi thường bò cửa sổ tầng hai vườn, công khai quan sát .
Lúc đó cảm thấy đáng thương đáng yêu, ngưỡng mộ bảo vệ .
Khoảng thời gian đó thực sự thích .
Chưa hẳn là tình yêu.
chắc chắn chút thích.
Thế nhưng Sở Việt luôn bình tĩnh, thờ ơ, đối diện với sự bày tỏ thiện ý của ngoại trừ thỉnh thoảng mặt đỏ lên một chút, thì chỉ một câu "Cảm ơn" lạnh nhạt.
Hoặc là một câu xa cách hơn: "Cảm ơn chủ."
Anh giống như một con búp bê sứ tinh xảo và lạnh lùng, thể sưởi ấm , đặt trong lòng thể khiến trái tim lạnh quá nửa.
Mỗi chủ động gần, thậm chí còn nở một nụ .
Tôi nghĩ, trong mắt , lẽ cũng khác gì những cô gái, trai ở trường chạy theo gửi thư tình, tặng quà cho .
Anh chẳng coi trọng ai, ai ở trong lòng .
Tôi sẽ là ngoại lệ.
Tôi lớn lên trong gia đình giàu , đến cũng một đám vây quanh nịnh nọt, từng chịu sự lạnh nhạt như thế bao giờ.