Hôm nay bay tiếp , hãng hàng cũng thông báo chính xác.
Tôi đến đây chuyển t.h.u.ố.c qua thì nhanh nhất cũng là sáng mai .
Sếp, vẫn chứ, hai ngày nay phát bệnh chứ?”
Dừng một chút, gửi thêm một tin nhắn văn bản:
【Sếp nhất định cố gắng chống đỡ đến khi về đó nha!】
Xin từ chối.
Tôi .
Vô cùng .
Cậu mà đến kịp thì đối thủ đội trời chung của sắp xơi tái mất .
Tôi dặn dò trợ lý chú ý an , tuyệt vọng tắt điện thoại.
Gần trưa, truyền hết chai glucose cuối cùng, Sở Việt làm thủ tục xuất viện cho , đích lái xe đưa về nhà.
Hồng Kông gần đây mưa bão liên tục, tầm bên ngoài cực kỳ thấp. Điều dẫn đến các tuyến đường trong thành phố cũng tắc nghẽn nghiêm trọng.
Đến khi cuối cùng cũng về đến nhà an , trời gần tối.
Sở Việt mở khóa cửa, nhưng chính ở ngoài cửa chịu bước .
Tôi rót nửa cốc nước đá, nhấp mấy ngụm, đầu thấy Sở Việt vẫn còn đang chôn chân ở cửa.
Anh đang làm thần giữ cửa đấy .
Tôi đặt cốc xuống, khẽ hất cằm về phía , “Sao ?”
Mái tóc đen nhánh của rủ xuống trán, sửng sốt, hàng mi dài và dày khẽ run rẩy như cánh quạt nhỏ.
Anh nhỏ giọng hỏi , “Tôi thể ?”
Rõ ràng đây là một kiểu cố tình hạ thấp , làm vẻ đáng thương mặt .
... trớ trêu , thích cái chiêu của .
Tôi thường ghét sự lãnh đạm của , ưa cách đối nhân xử thế lịch sự nhưng xa cách, cứ như thể luôn từ chối ở cách nghìn dặm.
thích dáng vẻ hiện tại của .
Giống như một con mèo nhỏ kiêu ngạo chỉ chịu phơi bụng, làm nũng lăn lộn mặt chủ nhân.
Trước sự yếu thế của , thể thừa nhận, thật sự hài lòng.
Hơn nữa, trợ lý của hiện tại đang mắc kẹt đường, thể đến Hồng Kông.
Ít nhất là tối nay, thể .
Thế là hỏi : “Hôm qua chẳng ở tạm nhà vì mưa bão ? Bây giờ trời vẫn tạnh mưa, tưởng ở nhà thêm một ngày nữa. Tất nhiên là thể .”
Những lời khiến ngay cả bản cũng kinh ngạc, “... Miễn là .”
Và khi Sở Việt vui vẻ ôm chầm lấy , vòng tay ôm eo hôn thêm một cái nữa lên mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dem-toi-dang-trao/chuong-5.html.]
Tôi thật sự tiêu đời .
Tôi chủ động với rằng thể qua đêm ở nhà .
Anh chắc chắn hiểu điều là một lời mời vô cùng mờ ám.
Và bản dường như cũng thể đảm bảo ... rốt cuộc thật sự ý đó .
Tối hôm đó, cơn mưa lớn liên tục trút xuống suốt mấy ngày trời bỗng nhiên bắt đầu nhỏ dần, và cuối cùng dừng hẳn.
Trước khi ngủ, nhận tin nhắn từ trợ lý.
Cậu vô cùng vui mừng thông báo rằng chuyến bay cất cánh trở thành công, sớm nhất là sáng mai sẽ nhận t.h.u.ố.c mà gửi đến. Và để thể liên lạc với máy bay, chi khoản tiền khổng lồ hai mươi đô la Mỹ để mua wifi máy bay, hy vọng khi hạ cánh thể thanh toán cho .
Tâm trạng trở nên hơn bao giờ hết.
Tôi lập tức với rằng đừng là thanh toán tiền wifi, ngay cả việc tăng lương cũng là thể thương lượng.
Khi t.h.u.ố.c ức chế bệnh tình gửi đến, ít nhất thể còn lo lắng về việc bệnh sẽ tái phát như bây giờ nữa.
... Thế nhưng giây tiếp theo.
Tôi phát hiện vui mừng quá sớm .
Tôi đặt điện thoại xuống, bỗng cảm thấy cổ họng liên tục trào lên một cơn ngứa ngáy khó kiềm chế, đại não bắt đầu trở nên vô cùng choáng váng, thở dồn dập, đồng thời trong thở còn lan tỏa một mùi tanh ngọt nồng nặc, dữ dội, thể bỏ qua. Tôi một tay túm lấy cổ áo, tay vịn tủ đầu giường, ho sặc sụa—
Đây chính là dấu hiệu báo cơn phát bệnh mà vô cùng quen thuộc.
Bây giờ mới chỉ là ho.
Lát nữa sẽ là thổ huyết.
Thời gian phát bệnh của từ đến nay bao giờ cố định.
đây cũng là đầu tiên xảy tình trạng hôm qua thổ huyết xong hôm nay bắt đầu tái phát.
Trợ lý hiện vẫn đang ở máy bay, sáng mai mới hạ cánh xuống Hồng Kông.
Sở Việt là cọng rơm cứu mạng duy nhất mà thể nắm lấy lúc .
Tôi đột ngột lật chăn, gắng gượng chống đỡ cơ thể bước xuống giường, nhưng ngờ cơn bệnh đến dữ dội, mức độ nghiêm trọng còn hơn cả những .
Vừa mới đến cửa phòng, chống đỡ nổi, hai đầu gối mềm nhũn, đổ ập về phía .
Tuy nhiên, ngã xuống đất mà rơi một vòng tay ấm áp.
Sở Việt chút lúng túng ôm chặt lấy , nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng một cách thận trọng, dám dùng sức quá mạnh:
"… Bùi Tri? Cậu làm ?"
"Tôi…" Tôi định mở lời, định với rằng tin thực sự bệnh chứ, nào ngờ cổ họng bỗng dưng ngọt lịm, há miệng phun một ngụm m.á.u tươi, thấm ướt một góc áo của ngay lập tức.
Hôm qua khi phát bệnh, giai đoạn đầu còn tương đối ôn hòa, dữ dội như hôm nay. Tôi kịp thời tự thu xếp đơn giản mới phòng tắm tìm Sở Việt, để thấy cảnh nôn máu.
Hiện tại là đầu tiên thấy thực sự ho m.á.u ngừng.
Anh trông vẻ hoảng sợ thật sự, ôm luống cuống tay chân gọi 115.
Tôi khó khăn lắm mới nâng một cánh tay lên trong vòng tay , nhẹ nhàng kéo tay áo :
"Anh đừng làm bừa nữa…"