Đêm Tối Dâng Trào - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:48
Lượt xem: 242

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài trời vẫn đang mưa, nhưng trong phòng bệnh đơn cửa sổ đóng kín, gian vô cùng yên tĩnh.

Tôi cuộn trong chăn, ngay cả đầu cũng che kín mít, chẳng bao lâu cảm thấy buồn ngủ rũ rượi.

ngay khi mí mắt sắp sửa dính , sắp ngủ .

Đột nhiên một bàn tay thò , vén tấm chăn đang trùm kín đầu lên.

Đây chắc chắn là một hành động quá đáng.

Người cướp mất chăn của khi đang ngủ.

Mức độ quá đáng chẳng khác nào một con đáng ghét cướp mất bát thức ăn của mèo khi nó đang ăn.

Tôi lập tức nhíu mày, đưa tay giằng phần chăn mất, nhưng dù dùng sức thế nào cũng thể kéo nó về , cuối cùng đành khó chịu trừng mắt thủ phạm, "Sở Việt!"

Tôi nổi cơn tam bành, hỏi : "Anh điên ?"

Sở Việt khẽ nhướng mày, trả lời trực tiếp câu hỏi liệu điên .

Anh cầm một góc chăn cúi xuống. Có lẽ vì ở bệnh viện suốt đêm, tóc chải chuốt gọn gàng, tỉ mỉ như thường lệ. Vài lọn tóc đen dài rủ xuống trán, lắc lư theo chuyển động của .

Thân hình càng lúc càng thấp, cho đến khi ngang tầm mắt , một tay khác chống lên giường .

Sau đó, dấu hiệu báo nào, đột nhiên mở miệng với : "Cậu đừng ngủ vội."

?

"Làm ?"

Bây giờ đến cả ngủ cũng ngủ nữa ?

Thật là vô lý.

kịp để nổi giận với .

Anh đưa tay vuốt những lọn tóc mái làm rối.

Đẩy chăn cho , còn cẩn thận chỉnh mép chăn cho kín tới cổ.

“Bùi Tri,” Sở Việt gọi tên , đôi lông mày khẽ chùng xuống, dường như cuối cùng quyết định phá bỏ ranh giới mà cả hai cố gắng thiết lập từ đến nay.

Anh trực tiếp ôm , xuyên qua lớp chăn quá mỏng, dựng dậy và đặt dựa lưng tấm ván đầu giường, còn chu đáo lót thêm một chiếc gối lưng .

“Cậu đừng ngủ vội,” kéo một chiếc ghế tới, giường , lặp :

“Nói rõ ràng chuyện với , ngủ bao lâu thì ngủ.”

Giờ thì thể xác định .

Trong căn phòng bệnh , chắc chắn chỉ bệnh.

Sở Việt nhất định cũng bệnh.

Và bệnh còn hề nhẹ.

Hơn nữa, ổ bệnh nhiều khả năng ngay trong đầu .

Trên tủ đầu giường đặt một cốc thủy tinh đầy nước, vẻ như ai động tới. Tôi bỗng thấy cổ họng khô khốc, đưa tay định với lấy cốc nước, nhưng Sở Việt nhanh hơn một bước. Anh cầm cốc nước lên, dùng lòng bàn tay thử độ ấm, đó mới đưa cho .

Khoảnh khắc nhận lấy chiếc cốc, mu bàn tay khẽ chạm ngón tay lạnh của .

Tôi tự nhiên cúi đầu ho nhẹ hai tiếng để hắng giọng.

Chất lỏng trong chiếc cốc trong suốt khẽ rung rinh, phản chiếu chút ánh nắng. Tôi lặng lẽ nó, chỉ vài giây ngắn ngủi như , trong đầu bất chợt nảy một ý nghĩ cực kỳ quái gở—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dem-toi-dang-trao/chuong-3.html.]

Rõ ràng bây giờ cách đêm qua chỉ mới vỏn vẹn một buổi tối, và với Sở Việt cũng chỉ mới hôn .

Sở Việt đột nhiên trở nên khác biệt đến lạ lùng so với đây.

Trước , là đối thủ cạnh tranh đến từ công ty đối thủ, một kẻ khó ưa và tính cách lạnh lùng.

Còn bây giờ.

Anh hành xử cứ như một vợ thiếu thốn cảm giác an , lo lo mất, đang lấy hết can đảm chất vấn chồng của tại phụ bạc .

chính là chồng đó.

Thật là đáng sợ.

Tôi đang nghĩ cái quái gì thế .

Chiếc cốc thủy tinh trong tay càng lúc càng trở nên nóng bỏng.

Cuối cùng vẫn uống ngụm nước nào, đặt chiếc cốc trở tủ đầu giường, sang Sở Việt, cố gắng bình tĩnh và lạnh lùng : “Nói .”

Tôi nhướng mày, “Anh nghĩ giữa chúng còn chuyện gì ?”

thì cho rằng đủ rõ ràng .

Tôi thẳng với rằng đang bệnh, thể ngừng thuốc, nếu ngừng t.h.u.ố.c thì chỉ thể dựa việc hôn để kiềm chế bệnh tình.

Là do chính tin.

Sở Việt liếc chiếc cốc thủy tinh đặt xuống, giữa hai lông mày khẽ nhíu , cứ như thể cảm thấy chút tổn thương vì uống nước rót.

biểu cảm đó xuất hiện cực kỳ thoáng qua, chỉ lướt nhanh qua, khiến nghi ngờ khoảnh khắc chỉ là ảo giác của .

Anh đưa tay vuốt tóc hai , nhanh đó trở nên nghiêm túc như thường ngày.

Kéo ghế giường , dùng cái giọng điệu như đang bàn bạc một nghị quyết quan trọng mà từ tốn mở lời:

“Vẫn là chuyện lúc nãy.”

Ánh mắt dán chặt , con ngươi đen sâu thẳm. ngón tay lo lắng siết chặt cổ tay :

“Tối qua rốt cuộc tại hôn ?”

Tôi ngay mà.

Vẫn là chuyện .

Anh cứ mãi thể vượt qua .

Lý do thật sự của việc hôn , mới , nhưng rõ ràng, trừ khi phun vài ngụm m.á.u mặt , nếu sẽ tin .

Tôi dứt khoát đẩy ngược vấn đề cho , “Anh nghĩ ?”

Sở Việt đang chờ câu trả lời của , ngờ nhận một câu hỏi ngược, ánh mắt chợt lóe lên một tia kinh ngạc.

Tôi nghĩ một lát, tổ chức câu hỏi cho đầy đủ hơn, “Anh nghĩ tối qua tại xông phòng tắm để hôn ?”

Sau đó thấy đối diện sững sờ mất hai giây.

Rồi chớp chớp mắt, , “Vì thích .”

?

Trời ơi.

Lần đến lượt kinh ngạc.

Loading...