Đêm Tối Dâng Trào - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:57
Lượt xem: 194

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi làm gì chồng...

À, bỗng nhận , là Sở Việt.

Anh cách giường bệnh của một , vẻ chần chừ.

Máy thở tháo , cố gắng hé miệng, phát một âm đơn điệu, “Sở…”

“Tôi ở đây,” lập tức bước tới, dịu dàng hỏi, “Cậu uống nước ? Bác sĩ hiện tại vẫn uống.”

Tôi lắc đầu.

Không .

Hơn nữa, lẽ luôn điều gì đó quan trọng hơn việc uống nước.

Quả nhiên, Sở Việt đó kéo ghế, xuống bên cạnh , do dự một lúc hỏi, “Bùi Tri, cái đêm khi phẫu thuật… với những gì, còn nhớ ?”

Cả toát vẻ bình tĩnh cố gắng kiềm chế, cứ như câu trả lời sắp đối với thực chất là một lời tuyên án.

Tôi chợt nảy sinh ác ý, đột nhiên trêu chọc một chút, hỏi, “Nếu nhớ, thừa nhận, sẽ làm gì?”

“…Không làm gì cả.” Anh cúi đầu, ngừng lâu, lâu, mới như thể cuối cùng hạ quyết tâm mở lời, giọng khàn khó phát hiện, “Cậu thích cũng , chỉ cần . Bùi Tri, và bố đều với , đặc biệt là . Thời còn nhỏ, khi mới chuyển đến nhà , luôn cảm thấy sống nhờ nhà khác, sẽ soi mói bắt nạt, thích ở đây, là chăm sóc một thời gian dài. Sau phát hiện thích …”

Anh một tiếng, “Ngay cả bản cũng thấy thật vô lý, thể mơ tưởng. Tôi chậm chạp hướng nội, giỏi ăn , đôi khi ngay cả một câu cảm ơn cũng đắn đo lâu mới dám thốt . Tôi dường như xứng với ở bất cứ điểm nào. Tôi luôn dám với rằng thích . Sau khi nghiệp đại học, sang Toronto học cao học, luôn nghĩ rằng chỉ cần tránh xa một chút là .”

Anh vùi đầu, các ngón tay siết chặt lòng bàn tay, “… cho dù xa cách đến mấy thì tác dụng gì. Tôi vẫn thích . Không cách xa hơn mà sẽ thích. Khoảng thời gian , đối với , thực là quá đủ . Tôi bao giờ ở gần đến thế.”

“Bùi Tri,” cuối cùng , “Tôi chấp nhận việc thích .”

Lần đầu tiên kể từ nhỏ đến lớn, Sở Việt một nhiều lời như .

Và cũng là đầu tiên một loại thôi thúc tự tát hai cái thật mạnh.

Anh thích .

Rõ ràng điều đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dem-toi-dang-trao/chuong-11.html.]

Lại đùa giỡn vô duyên với làm gì?

Điều buồn lắm ?

Không hề buồn chút nào.

Tôi Sở Việt chớp mắt, trong lòng hối hận đau xót, nghĩ ngợi một hồi, thậm chí còn sốt ruột đến mức quên mất bên giường nút bấm nâng hạ, vô cùng khó khăn tự dùng tay chống mép giường dậy, với , “Lúc nãy linh tinh thôi. Tôi sẽ phủ nhận, nhớ rõ những gì với khi phẫu thuật, tất cả đều là sự thật, cũng thực sự thích . Xin Sở Việt.”

Tôi đưa tay cẩn thận nhẹ nhàng xoa xoa khóe mắt đỏ của , “Tôi sai . Tôi nên đối xử với như .”

Tuy nhiên, trong tình huống khẩn cấp, cần hành động quyết đoán.

“——” “Anh đặc biệt .” Tôi hết sức thành khẩn , “Anh xứng với .”

Trong mắt lóe lên vài tia bất ngờ và kinh ngạc, vẻ như thể tin mà ngây , hàng mi run rẩy lướt qua tay .

Thật đáng thương quá…

Tôi dùng hai tay ôm lấy mặt , nhắm mắt c.ắ.n một cái mạnh nhẹ lên khóe môi , “Đau ? Đau thì là thật. Lần hôn để kiềm chế bệnh tình. Là vì cũng yêu .”

Đây là một cái kết đôi bên cùng lợi.

Cuối cùng, đều nhận lời hồi đáp mà mong nhất.

Sở Việt còn giỏi giang hơn nghĩ nhiều.

Giỏi giang ý nghĩa.

vận động đôi đổ mồ hôi đầm đìa đến nửa đêm mới ngủ, đến rạng sáng khát tỉnh giấc, bèn đẩy Sở Việt đang ôm chặt lấy , tự dò dẫm xuống giường phòng khách tìm nước uống. Lúc , nhờ ánh trăng le lói, thấy một cuốn sách đang mở bàn .

Chắc là Sở Việt xem ghế sofa khi ngủ, quên cất về phòng làm việc.

Tôi khựng , bước tới đóng quyển sách.

cầm nó lên, một cái đ.á.n.h dấu trang rơi .

Phía một dòng chữ tay bằng bút máy, là nét chữ của Sở Việt: 【Bất cứ một cảnh nào hoặc một nào, đầu tiên gặp gỡ dự cảm nỗi đau chia ly, nhất định bạn yêu đó .】

Loading...