Tôi một đám vây kín, cằm ép ngẩng lên.
Tên cầm đầu nghịch ngợm nâng cằm .
“Mặt mũi trắng trẻo phết nhỉ.
“Hôm qua để ý ông đây?
“Ôi chà, cái mặt non dính bụi đất hết , ngã ?”
Tôi đáp, ghé sát tai mấy lời hạ lưu, trông cực kỳ đáng ăn đòn.
“Kể ông coi nào, ngã kiểu gì?
“Ngã đấy, đừng ngã nữa, ngã thì ngã lòng ông .”
“Ừ, gần chút , kể cho mà .”
Tên cầm đầu đưa đầu gần.
“Phì.”
Tôi nhổ thẳng mặt , trong lòng nghĩ, nếu lão đại ở đây, nhất định sẽ cho bọn chúng tay.
Lão đại bình thường thể bắt nạt , thể ép làm việc, nhưng tuyệt đối cho ngoài động dù chỉ một ngón tay.
Lão nhị thích thì càng , lão tam chắc chắn cũng , còn lão tứ lão ngũ...
Tên cầm đầu lau mặt, đẩy ngã đống cỏ bên cạnh.
Bạn cùng phòng đều ở đây, một địch nổi cả đám, cùng lắm thì ăn một trận đòn thôi.
Dù trời cũng sáng , lát nữa tìm chỗ sạc điện thoại, theo chỉ đường cũng về trường.
Đàn ông mà, ăn một trận đòn thì chứ?
Tên cầm đầu bóp má , săm soi đ.á.n.h giá.
“Thằng nhóc con ngông đấy nhỉ? Vậy thì ở chơi đùa với ông cho vui .”
Tôi c.ắ.n răng lườm một cái, nào ngờ tay đặt lên cạp quần.
Động tác tháo cúc quần của chẳng những làm sợ hết hồn, mà còn khiến đám đàn em phía giật .
“Đ... đại ca, đói thật luôn , nó là con trai mà...”
“Con trai thì ? Ông đây nam nữ đều ăn.”
Tên cầm đầu dụi tắt điếu t.h.u.ố.c tay, lưng phía đám đàn em, đối diện với .
“Đứa nào cùng ?”
Vài tên đàn em lập tức tỏ vẻ háo hức.
Tôi bắt đầu sợ thật .
Nhớ mấy trong phòng quá.
...
Có tiếng động cơ vang lên!
Một chiếc mô tô đen bóng lượn đuôi, quét một đường trượt cực , chắn ngang mặt đám lưu manh .
Một cây gậy bóng chày nện mạnh lên lưng tên cầm đầu.
Lão tứ trai tháo mũ bảo hiểm, quăng thẳng xuống đất, để lộ gương mặt ngạo nghễ bất kham, lệch môi một cái.
“Dám động vợ , chán sống ?”
14
Lão tứ!
Người cưng nhất trong cả phòng!
Lão tứ là công t.ử của tập đoàn Hoa Thịnh, một phú nhị đại nổi tiếng phong lưu phóng khoáng, thích nhất là cưỡi mô tô phô trương khắp nơi.
Ngày thường là với nhất, chỉ là ngoài miệng cứ thích chiếm tiện nghi của , suốt ngày gọi là vợ để đùa thôi.
Tôi cũng để bụng.
Tôi lảo đảo nhào lòng lão tứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dem-qua-ai-da-ngu-cung-toi/5.html.]
Lão tứ liếc xuống đầu gối trầy của , nghiến răng một cái.
Hắn trực tiếp bế lên, đặt lên chiếc xe cưng của .
“Nằm yên , để xem chồng xử cái đám trời cao đất dày thế nào.”
Lão tứ vung cây gậy bóng chày gáy, lao đ.á.n.h với đám .
Một đỡ nổi tám chín tên lưu manh chứ?
Tôi định xuống giúp, chân còn kịp chạm đất một bàn tay mạnh mẽ nâng m.ô.n.g đặt ngược trở yên xe.
“Đừng để bẩn chân.”
Tôi đầu , hóa là lão đại với vẻ mặt âm u.
Sau lưng còn lão nhị với vẻ khinh khỉnh, lão tam đầy mặt lo lắng, và cả lão ngũ thật thà lâu gặp!
“Cá... các tới đây?”
Lão đại liếc chân thương của , lạnh mà lệnh.
“Hôm nay, đ.á.n.h gãy hết chân của mấy thằng cho .”
Phú nhị đại lão tứ cũng lớn giọng tiếp lời.
“Tiền t.h.u.ố.c men cứ để lo!”
Tất cả lập tức lao hỗn chiến.
Trong lúc mơ hồ, dường như thấy lão nhị lướt ngang qua mặt , khóe mắt đỏ lên.
Lão tứ thấy tới đông đủ, bèn rút khỏi vòng chiến chạy về phía .
Hắn nhét mũ bảo hiểm cho , nhảy lên xe khởi động máy.
“Để mấy đ.á.n.h , vợ ôm chặt , đưa bôi thuốc.”
Tôi ôm eo lão tứ, áp mặt lên lưng , chiếc áo trắng lớp bụi mặt cà bẩn lem nhem.
sẽ để ý , vì cưng nhất.
Tôi bế kiểu công chúa thẳng bệnh viện.
Rõ ràng chỉ là đầu gối trầy da, lòng bàn chân đá cứa rách, mà vẫn kéo làm kiểm tra , còn bố trí cho hẳn một phòng bệnh đơn sang trọng để chờ kết quả.
Có lẽ vì tối qua ngủ ngon còn nhiễm lạnh, trong môi trường ấm áp dễ chịu thế , nhanh .
Trong lúc mơ màng, hình như ai đó hôn một cái.
Lão nhị tới ?
Sao chỉ lén hôn thế!
Tôi định nổi giận.
Mở mắt , chẳng thấy lão nhị .
Trong phòng bệnh trống huơ trống hoác, đang gọn trong lòng lão tứ.
Mà lão tứ... mặc áo.
15
Lão tứ cúi xuống trong lòng với vẻ trêu chọc, còn giơ tay véo véo mặt .
“Vợ bảo bối, em tỉnh ?”
“Anh mặc áo!”
Quan hệ giữa với lão tứ tuy , nhưng cũng đến mức .
Hắn lập tức bày vẻ mặt oan ức.
“Vợ , lúc nãy em ngủ còn chê quần áo cọ , tự tay lột đó.”
“Tôi... thể chứ!”
Lão tứ bĩu môi.
“Vợ hư, vợ còn ác nhân cáo trạng .”