Đêm Nay Là Đêm Nào - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:11:33
Lượt xem: 1,044
"Người đó sắp về ."
Hậu trường nhà hát, ôm một bó hoa đến bên cạnh Giang Thù Đồng, đang hóa trang thành hoa đán, nhỏ.
Bàn tay đang tẩy trang của khựng , khuôn mặt đầy son phấn thể rõ biểu cảm.
Cậu nhận bó hoa từ tay kéo phòng .
Vừa cửa, lấy một cuốn sổ da bò nhỏ gối , lật vài trang, đó chỉ con đó sang .
"Còn bảy ngày nữa, chúng một ngày?" Tôi liếc qua và mở lời.
"Ai cùng , hai ngày." Cậu nhún vai, bắt đầu cởi hí phục.
"Vậy ba ngày." Tôi phục.
"Thế thì hôm nay luôn!"
Sau một hồi tranh cãi, Giang Thù Đồng nhét cuốn sổ vali xách tay, bắt đầu thu dọn hành lý.
"Đến lúc nào , vẫn nhất quyết hơn thua với ?" Tôi cạn lời lườm một cái.
"Rốt cuộc là ai hơn thua với ai cơ chứ?" Nghe , càng tăng tốc độ cởi hí phục trong tay.
Đi thì , sợ chắc.
Dù cũng cần quần áo, nhân lúc lưng, móc hai đồng bạc cuối cùng trong túi xách, chắc đủ mua một lọ thuốc.
Uống t.h.u.ố.c tuy chậm, nhưng sợ đau, đây là cách duy nhất thể nghĩ để rời khỏi đây mà đau đớn.
Tôi tên là Thẩm Nghiên Tu, một năm xuyên đến cái thế giới đam mỹ cổ lỗ sĩ .
Đi cùng còn đối thủ đội trời chung là Giang Thù Đồng.
Giang Thù Đồng là hàng xóm của .
Cậu luôn hiếu thắng, chỉ vì thi đại học hơn hai điểm mà vẫn còn để bụng đến tận bây giờ.
Nếu , chẳng thi cùng chuyên ngành với , còn học cùng một lớp.
Càng thể nào, đường học, để so xem ai đến , đạp xe đạp tóe lửa, kết quả là bay xuống cống đậy nắp.
Ban đầu chỉ xuống xe xem thử, ai ngờ ở miệng cống một lực mạnh đẩy xuống.
Thế là, đến đây.
Chúng xuyên hai nhân vật cùng tên cùng họ với .
Cậu là "thế " thương gia phúc hắc Chu Sắt nuôi dưỡng.
Còn , là "món đồ chơi" quân phiệt bá đạo Bạch Thiếu Phổ chu cấp.
Cho đến hôm nay, chúng thành những nhiệm vụ đó một cách suôn sẻ.
Hiện tại, là một kép hát nổi tiếng khắp nơi, ba tháng thành công thu hút sự chú ý của thương gia Chu Sắt và đưa ở nhà riêng.
Còn , thì cật lực học hành, đèn sách thâu đêm, cuối cùng cắm đầu học nửa năm mới nhận suất tài trợ của quân phiệt Bạch Thiếu Phổ.
Chu Sắt cùng Bạch Thiếu Phổ cùng một bạch nguyệt quang .
Chính vì mà Giang Thù Đồng- ngoại hình giống bạch nguyệt quang nên mới Chu Sắt chú ý.
Sau khi trở về, Giang Thù Đồng sẽ hủy hoại khuôn mặt, lang thang phố, cuối cùng c.h.ế.t trong cô đơn, kết thúc bằng việc nhảy sông tự sát.
Còn , vật thế Bạch Thiếu Phổ dùng để làm nguôi ngoai nỗi lòng vì thể yêu.
Sau khi bạch nguyệt quang trở về, sẽ sống trong u uất vì chịu nổi sự lạnh nhạt của , cuối cùng uống t.h.u.ố.c tự sát.
Dĩ nhiên, xét thấy bản dùng súng, định dùng t.h.u.ố.c thế.
Dù thì cũng là rời , quá trình quan trọng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dem-nay-la-dem-nao/chuong-1.html.]
Giờ đây, cuối cùng cũng sắp trở về.
Tôi phấn khích chạy khỏi nhà hát.
Vừa cửa, đ.â.m một bước xuống từ xe kéo.
Người đó mặc một bộ vest xám, tóc tai chải chuốt kỹ lưỡng, vẻ mặt hòa nhã.
Chu Sắt?
Sao đến đây?
Vậy Giang Thù Đồng còn trốn ?
Tôi mừng thầm vì thể một bước, cúi đầu bước nhanh qua bên cạnh .
"Cậu là Thẩm Nghiên Tu ?"
Giọng trầm thấp bay đến từ phía , giật , đang định chạy thì lảo đảo ngã xuống đất.
Chu Sắt thong thả cầm túi xách của tay, như .
"Chu... Chu , cái túi của chọc giận ngài điều gì."
"Nghe , tặng Thù Đồng một bó hoa?"
Hắn ném túi xách xuống đất, chầm chậm bước về phía .
Tôi mà lấy danh nghĩa tặng hoa thì làm thể hậu trường nhà hát để bàn bạc với Giang Thù Đồng .
, thể sự thật.
C.h.ế.t tiệt, Chu Sắt sẽ nghĩ rằng đóa hoa mà nuôi dưỡng nhúng chàm đấy chứ?!
"Ông chủ Chu hôm nay thật là nhã hứng, cũng đến đây kịch ?"
Đột nhiên, gáy nắm chặt, nhấc bổng lên.
Một giọng quen thuộc vang lên.
Bạch Thiếu Phổ!
Tôi cảm động đến mức suýt rơi nước mắt, vội vàng túm lấy túi của trốn lưng .
Hai đàn ông cao gần một mét chín đối diện .
Áp lực cực lớn.
Tôi kìm nuốt nước bọt.
Nên là, Bạch Thiếu Phổ đối xử với .
Từ lúc ký hợp đồng tài trợ, đưa về Bạch phủ.
Tất cả hầu trong Bạch Phủ đều xuất võ nghệ, họ cũng thiện với – một sinh viên. Ai cũng hy vọng thể trở thành quân sư giỏi nhất và tâm phúc của .
Có điều, họ rằng, Bạch Thiếu Phổ nghĩ như .
Mỗi đêm khuya thanh vắng, đều mò lên giường ...
Giáo viên sa đọa , một tuần ba ngày học muộn.
Bạn học cũng , dựa bóng cây lớn để hóng mát, cần sách nữa.
Chỉ Giang Thù Đồng mới hiểu nỗi đau sắp gãy lưng vì giày vò hàng ngày của .
Vì những dấu vết , hề nhẹ hơn .
Tình bạn của chúng , những từ nhỏ đ.á.n.h đến lớn, giờ thêm chút cảm giác đồng bệnh tương liên.
tình bạn là tình bạn, thể thua.