Đế Sư Trở Về - Chương 46 Tiêu Duệ, ngươi là kẻ điên!

Cập nhật lúc: 2026-04-26 16:42:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi hội thơ diễn một nửa. Các vị thần t.ử lúc mới bắt đầu xì xào bàn tán với . Trước đó bệ hạ đích hạ chỉ rằng sẽ tham gia hội thơ . Vì , bọn họ đều chuẩn đầy bụng thi văn để thể hiện. Thế nhưng chờ mãi cho đến tận bây giờ, họ vẫn chẳng thấy bóng dáng bệ hạ cả.

Trong lúc đang bàn tán xôn xao, họ chợt thấy Vương công công tiến cửa Bùi phủ. Ông lớn tiếng thông truyền bệ hạ giá lâm.

Mọi trơ mắt bệ hạ đang dắt tay một thiếu niên tinh xảo cùng xuất hiện. Thiếu niên dáng thanh mảnh và mái tóc đen buộc hờ. Sườn mặt y tĩnh lặng như nhành lan trắng nhưng mang vẻ lộng lẫy bắt mắt khó tả.

Tiêu Duệ dẫn y đến hội thơ. Đầu tiên để thiếu niên định vị ở phía cao. Sau đó chính mới xuống cạnh bên thiếu niên.

Ngồi định chỗ , liền dùng mu bàn tay thử độ ấm của ấm . Hắn dặn Vương công công rót đầy nóng cho thiếu niên. Tuy rằng đó chỉ là hai động tác nhỏ nhưng khiến tâm tư của chúng thần nổi lên sóng to gió lớn.

Phải rằng ngày thường bao giờ thấy bệ hạ cận với ai như thế. Ngay cả việc tuyển Cố Anh làm hậu cũng chỉ là lời đồn đại. Vậy mà hiện giờ, giữa thanh thiên bạch nhật, bệ hạ nắm tay cùng bước lên vị trí cao quý.

Mọi khỏi đổ dồn ánh mắt về phía Bùi lão phu nhân. Ai ngờ bà những lộ vẻ hổ thẹn tức giận. Ngược bà còn lặng lẽ hai quân thần phía . Bà mỉm lên tiếng.

"Mới gọt trái cây xong, A Triện, con bảo bệ hạ nếm thử ."

Những vị thần t.ử xa rõ Bùi lão phu nhân gì. Tiết Thịnh Cảnh gần nhất thì lông mày lập tức nhíu chặt .

A Triện??

Hắn ngước mắt lên . Hắn thấy Cố Tuyết Thần lời đặt đĩa trái cây mặt Tiêu Duệ. Bùi lão phu nhân cùng Tiêu Duệ trò chuyện việc nhà. Bà về phía Cố Triện hỏi.

"A Triện, Minh Ngạn chẳng ở cùng con , chớp mắt một cái thấy ?"

Cố Triện tự nhiên thể rằng Đặng Minh Ngạn Tiêu Duệ khống chế. Y chỉ đành cứng đầu mỉm đáp .

"Đặng đại nhân cảm thấy thể khỏe nên về nghỉ ngơi . Lát nữa việc du ngoạn thuyền ngài cũng tham gia ."

Tiết Thịnh Cảnh rốt cuộc xác định . Cái tên mà Bùi lão phu nhân gọi chính là A Triện. Đó là tên gọi của Cố Triện.

Giờ phút , Cố Vinh ở bên tai khẽ.

"Ngươi xem, sai mà. Bùi lão phu nhân thực sự coi của nên mới gọi mật như ."

Ánh mắt Tiết Thịnh Cảnh dần trở nên lạnh lẽo. Điều khiến cảm thấy thể tin nổi là xưng hô của Bùi lão phu nhân mà chính là thái độ của Tiêu Duệ. Trước đây, Tiêu Duệ thể chịu đựng việc bất kỳ ai liên hệ với Cố Triện. Thậm chí chỉ cần nhắc đến cái tên thôi cũng đủ để chọc giận .

Vậy mà hiện giờ Tiêu Duệ mang theo nụ nhàn nhạt. Hắn Cố Tuyết Thần đang nhận nhầm thành Cố Triện một cách thản nhiên.

Nghe đồn thực sự sủng ái. Tiêu Duệ rời y lấy một ngày.

Tiết Thịnh Cảnh lạnh trong lòng. Chuyện tính là cái gì? Là thế là món đồ chơi?

Cố Triện vốn thanh danh trong sạch. Sao y thể một nam sủng như hủy hoại ? Nhìn cảnh Cố Tuyết Thần tự tay phục vụ Tiêu Duệ, sắc mặt Tiết Thịnh Cảnh trong bữa tiệc đổi liên tục. Hắn hận thể lập tức trừ khử kẻ vô sỉ vài phần giống Cố Triện . lúc chỉ thể nén giận.

Sau bữa tiệc, Cố Vinh trấn an Tiết Thịnh Cảnh đang vẻ mặt trầm trọng.

"Y hành sự như thế đúng là đáng khinh. chúng quyết định tay thì cũng cần tranh luận với họ làm gì nữa."

Tiết Thịnh Cảnh nghiến răng. Hắn chỉ hận buổi săn mùa thu đến sớm hơn một chút để thể một đao kết liễu mạng sống của Cố Tuyết Thần.

Hội thơ trôi qua một nửa. Mọi bắt đầu bước lên những con thuyền du ngoạn chuẩn sẵn. Cố Triện thuyền sóng gió phía xa với sắc mặt tái nhợt.

Nguyên bản đây chính là lúc y định bỏ trốn. Đặng Minh Ngạn sắp xếp thuyền cho y rời . hôm nay tất cả thứ đều Tiêu Duệ ngăn chặn .

Cố Triện nam nhân bên cạnh . Trong lòng y lúc là một cảm giác khó diễn tả thành lời. Tiêu Duệ cố tình mời Cố Triện lên một chiếc thuyền nhỏ. Cố Triện đương nhiên thể lời từ chối.

Hai đón gió mà . Dáng vẻ của họ thanh cao thoát tục như hạc giữa rừng tùng. Khung cảnh vốn đẽ nhưng trong mắt Tiêu Duệ hàm chứa vài phần lạnh lẽo. Hắn khẽ .

"Nếu trẫm mặt ở trong mật đạo thì chỉ sợ lúc cùng lão sư chơi thuyền hồ là một kẻ khác nhỉ?"

Cố Triện kéo căng khóe môi.

"Bệ hạ liệu sự như thần, hết thảy chuyện đều trong lòng bàn tay."

"Người đàn ông ngươi mang theo khi kinh, trẫm thể bỏ mặc quan tâm?"

Ánh mắt Tiêu Duệ lướt qua màn sương mù phía xa. Hắn thản nhiên tiếp.

"Trẫm sớm phái điều tra về Trương Đoan. Trẫm từng tòng quân nên tra soát quân đội cũ của . Tự nhiên trẫm việc đó liên quan đến vụ Tiết Thịnh Cảnh g.i.ế.c nhầm lính Liêu. Nếu điều tra rõ ràng thì trẫm thể yên tâm để sống cùng lão sư ở ngoại ô kinh thành ?"

Hắn lạnh lùng tiếp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-46-tieu-due-nguoi-la-ke-dien.html.]

"Nếu điều tra xong thì trẫm thể đoán lão sư tới kinh thành. Lão sư chuyện kiếp đều là quá khứ. ngươi vì Tiết Thịnh Cảnh mà hao tổn tâm huyết, thậm chí tiếc để nhập kinh!"

Cố Triện vội vàng giải thích.

"Việc liên quan đến sự trong sạch của binh sĩ. Thần làm là vì các tướng sĩ của triều đình."

Tiêu Duệ như . Một lúc mới hỏi.

"Ngươi vì sự trong sạch của binh sĩ mà cam lòng nhập kinh. Vậy tại ngươi thèm để ý đến sự trong sạch của chính ?"

Cố Triện im lặng. Y hiểu rõ Tiêu Duệ đang ám chỉ điều gì. Đó là việc y vu khống thông đồng với quân địch. Y trọng sinh một đời nhưng từ đầu đến cuối từng nghĩ đến việc tìm kiếm chân tướng để minh oan cho .

Cá Mặn

Tiêu Duệ nhạt.

"Ngươi trẫm cũng . Có lẽ là vì việc chỉ liên quan đến một ngươi nên ngươi mới thèm quan tâm."

Hắn dáng vẻ đó của Cố Triện mà lòng trào dâng nỗi đau đớn và phẫn nộ thể kiềm chế. Cố Triện vốn là đủ sách thánh hiền và theo con đường khoa cử chính thống. Trước đây Cố Triện rõ ràng cũng lưu danh sử sách và giúp đỡ thiên hạ. giờ đây y coi những chấp niệm cũ như mây khói. Điều đó khiến Tiêu Duệ cảm thấy y đang ở xa .

" trẫm càng thể để ngươi chút vướng bận nào..."

Tiêu Duệ nắm lấy cổ tay gầy gò của Cố Triện.

"Ngươi trẫm điều tra rõ vụ án năm xưa để trả sự trong sạch cho ngươi ?"

Cố Triện ngước mắt lên. Y thấy Tiêu Duệ nở nụ môi.

"Đương nhiên là trẫm chờ lão sư trở về để cùng trẫm điều tra ."

Tiêu Duệ khẽ.

"Sử sách rằng kẻ lòng vướng bận sẽ dễ dàng gọi trở về. Trẫm thường tự hỏi lão sư sẽ vướng bận điều gì đây? Là giang sơn lê dân chăng? Vậy nếu trẫm lật đổ giang sơn , lão sư sẽ trở ?!"

Cố Triện lùi một bước và hít sâu một .

"Tiêu Duệ, ngươi là kẻ điên!"

"Trẫm điên mà."

Tiêu Duệ hề phản bác.

"Trẫm là kẻ điên nhưng chỉ cần lão sư ở bên cạnh bồi trẫm thì trẫm sẽ tôn sư trọng giáo và là kẻ ngoan ngoãn nhất."

Cố Triện đành thuận theo Tiêu Duệ trở về cung. Đến buổi tối, Tiêu Duệ nhếch môi chỉ tay về phía giường của .

"Lại đây!"

Cố Triện dám tin tai . Dù y cũng là sư phụ của Tiêu Duệ. Sao Tiêu Duệ thể làm càn như thế ?

Tiêu Duệ lập tức ôm lấy Cố Triện đang luống cuống lòng. Cảm nhận nhiệt độ từ y truyền đến, đáy lòng mới dần dần bình .

Thân thể Cố Triện căng chặt. Trong gian lượn lờ khói thuốc, bên cánh mũi y vẫn là hương d.ư.ợ.c liệu nhạt nhẽo quen thuộc .

"Có dễ ngửi ?"

Tiêu Duệ ghé sát tai Cố Triện thì thầm.

"Trẫm mang hết quần áo của lão sư trong cung. thời gian trôi qua lâu thì thở cũng phai nhạt dần. May mà loại hương lấy bao giờ hết nên mới cứu mạng trẫm."

Tiêu Duệ lặng lẽ đẩy vạt áo của Cố Triện .

"... như vẫn là đủ. Hương khí quá mờ mịt. Vẫn là ôm trong lòng mới thấy an tâm nhất."

Cố Triện cố gắng dịch về phía mép giường. y Tiêu Duệ tóm chặt lấy cổ tay. Cố Triện thể né tránh nên chỉ đành thẳng Tiêu Duệ.

"Bệ hạ, làm như hợp lễ nghi. Bệ hạ đến tuổi tuyển hậu , nên cùng thần như thế ..."

Tiêu Duệ khẽ.

"Trẫm lập hậu. Trừ khi... lão sư nguyện ý làm Hoàng hậu của trẫm..."

Những lời tưởng khiến Cố Triện nhịn mà run rẩy. Trong ánh nến tối tăm, y phân biệt ý đồ của Tiêu Duệ. Hắn là để trêu chọc cho vui, vì mấy năm xa cách mà tẩu hỏa nhập ma, thực lòng như .

Bóng đêm dần dày đặc hơn. Cố Triện chìm trong bóng tối khiến cơ thể trở nên cực kỳ mẫn cảm. Lưng y dán chặt lồng n.g.ự.c rắn chắc của Tiêu Duệ. Vòng eo bàn tay lớn của ôm lấy làm cho lòng Cố Triện đột nhiên dâng lên một nỗi bồn chồn khó tả.

 

Loading...