Đế Sư Trở Về - Chương 40 Ngươi thật sự không nên trở về vào giờ phút này

Cập nhật lúc: 2026-04-21 16:29:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biểu tình của Cố Triện khựng một chút chậm rãi lên: “Thế tử...”

Cố Vinh y : “Nghe Cố đại nhân là Nam Kinh nên lúc mấy món điểm tâm Nam Kinh và mang cho đại nhân nếm thử.”

Cố Vinh hề tỏ thái độ của một thế t.ử mà ngược bình dị gần gũi. Những món điểm tâm mang tới như bánh sơn tra bánh củ mài và bánh hương đều hình dáng cực kỳ tinh xảo. Sơn tra nặn hình phật thủ, bánh củ mài trông như hoa sen trắng còn bánh hương mang hình dáng thon dài của cành trúc.

Trong lòng Cố Triện run lên nhưng biểu tình bên ngoài vẫn hề đổi. Y lộ vài phần tò mò cùng tìm tòi nghiên cứu đúng mực khen: “Điểm tâm thật sự tinh xảo.”

Cố Vinh Cố Triện : “Đây là do Bùi lão phu nhân đưa tới và cũng là những kiểu dáng mà phòng điểm tâm của Bùi phủ thích làm nhất.”

Cố Triện đương nhiên hiểu rõ ý của .

Tuổi nhỏ khi còn ở Cố phủ và chịu đựng những sự khi dễ âm thầm thì bà v.ú thường cố ý bày biện một bàn điểm tâm tinh xảo mặt y. Cố Triện khi đó còn nhỏ nên đương nhiên hấp dẫn. khi y nhón chân duỗi tay lấy thì bà v.ú theo mệnh lệnh của Trấn Quốc công phu nhân mà hung hăng đ.á.n.h rớt tay y.

Sau y đến Bùi phủ để ăn nhờ ở đậu. Cộng thêm bóng ma tâm lý từ nên y đối với những món đồ ăn vặt điểm tâm ngọt mà trẻ con yêu thích đều tránh còn kịp.

Cá Mặn

Bà ngoại thấy tì vị y yếu ớt nên cố ý làm d.ư.ợ.c thiện thành những món điểm tâm tinh xảo để dỗ dành y ăn.

Dần dà những món đồ của phòng điểm tâm Bùi phủ trở nên nổi tiếng trong giới hầu phủ thế gia.

Cố Triện mải theo đuổi tâm sự riêng nên chậm rãi c.ắ.n một ngụm điểm tâm.

“Nghe đưa điểm tâm rằng sức khỏe của Bùi lão phu nhân hiện giờ .” Cố Vinh giả vờ vô tình : “Nói cũng thì lão nhân gia lâm bệnh vẫn là vì vướng bận cháu ngoại, cũng chính là xá của .”

“Sau khi xá qua đời thì lão phu nhân bệnh nặng một trận. Tuy đó tĩnh dưỡng hơn nhưng chung quy thể bằng lúc . Nghe một tháng nay bệnh cũ tái phát và Bùi phủ cầu cạnh đủ loại lang trung nhưng đều vô dụng. Theo thấy thì đây vẫn là tâm bệnh. Nếu xá còn ở đây thì lão phu nhân tất nhiên thể vô d.ư.ợ.c tự lành.”

Cố Vinh chằm chằm Cố Triện chậm rãi bồi thêm: “Nếu đến nơi khác thì chung quy vẫn còn khả năng tìm kiếm. là bệnh c.h.ế.t nên mà tìm đây?”

Cố Vinh một hồi lâu bảo: “Xem nhiều quá. Cố đại nhân hãy nếm thử .”

Cố Triện cảm thấy như vật gì chặn ở cổ họng nên vô thức c.ắ.n một ngụm. Trà hương tô miệng tan nhưng y tâm trí để nhấm nháp: “Lão phu nhân hiện giờ đang thoải mái ở ?”

Cố Vinh trả lời ngay mà thong dong : “Cố đại nhân, dáng vẻ khi ăn của ngươi làm nghĩ tới một .”

Cố Triện ngẩn . Ngay lúc cửa chính vang lên một tiếng động lớn. Cố An trầm mặc bước chạy tới bên cạnh Cố Triện và Cố Vinh với vẻ mặt đầy cảnh giác.

Cố Vinh cắt ngang câu chuyện nhưng hề tức giận. Hắn Cố An đang bám lấy Cố Triện hỏi: “Đây là của ngươi ?”

Cố Triện gật đầu.

Ánh mắt Cố Vinh thoáng hiện vẻ hồi ức. Hắn uống một ngụm : “Đệ thì luôn bám lấy ca ca. Tiểu hài t.ử thường đề phòng ngoài và chỉ cận với mỗi ngươi thôi.”

Trước Cố Triện cũng từng như thế.

Ở Trấn Quốc công phủ thì Cố Triện thực sự lời . Từ việc sách đến khoa cử con đường quan lộ đều do một tay an bài.

Việc cung dạy dỗ Tiêu Duệ ban đầu là do phụ với Cố Triện. Cố Triện lúc đầu vì y vốn là tiến sĩ nhất giáp nên việc nhập Hàn Lâm viện mới là chính đồ. khi Cố Vinh tự tìm đến để về việc Cố Triện liền đáp: “Nếu trưởng cũng nghĩ như thế thì sẽ cung dạy dỗ Tam hoàng t.ử thật .”

Đệ từ khi nào bắt đầu còn lời nữa?

Cố An tuy câm nhưng cực kỳ nhạy cảm. Cậu nhận bầu khí giữa hai và thấy sắc mặt Cố Triện đổi nên đôi mắt càng thêm hung ác chằm chằm Cố Vinh như một con sói nhỏ .

“Đệ của ngươi lớn lên...” Cố Vinh đưa ánh mắt di chuyển qua giữa Cố An và Cố Triện: “...trông cũng giống ngươi cho lắm.”

Tâm thần Cố Triện rùng .

Từ khi y trọng sinh thì diện mạo của Cố Tuyết Thần hiện giờ càng lúc càng giống với chính y ở đời . Ngược y và Cố An trông giống cho lắm.

mà...” Cố Vinh bỗng nhiên chuyển chủ đề: “Huyết thống chính là điều kỳ diệu như thế. Đôi khi dù lớn lên giống nhưng vẫn thể đó là .”

Một tiếng rầm vang lên khi Cố An lỡ tay đ.á.n.h nát đĩa . Những mảnh sứ vỡ b.ắ.n tung tóe và sượt qua gò má của Cố Vinh. Tuy Cố Vinh là con cháu thế gia luôn kiềm chế cảm xúc nhưng đôi mày cũng hiện rõ vài phần phẫn nộ.

Cố Triện lên lập tức hộ tống Cố An lưng xin : “Xá nghịch ngợm nên mong thế t.ử bao dung. Chỉ là gần đây đang uống t.h.u.ố.c nên tay chân linh hoạt và sợ rằng sẽ còn va chạm đến đại nhân.”

“Không .” Cố Vinh nhưng ý chạm đến mắt: “Giờ cũng còn sớm nên về . Chỉ là xá ở trong cung mà tay chân định như thế thì nếu ngày nào đó va chạm đến bệ hạ sẽ là trọng tội.”

Nói xong phất tay áo bỏ .

Sau khi Cố Vinh xa thì Cố An vội vàng dùng thủ ngữ hiệu: “Ca ca, hãy tránh xa căn bản .”

Cố Triện khẽ chau mày: “Sao thấy như ?”

Cố An dừng một chút chỉ mắt và chậm rãi hiệu: “Đệ thể cảm giác nụ trong mắt là giả và nguy hiểm.”

Cố An nhận thấy diện mạo vài phần giống ca ca và đôi mắt cũng là đôi mắt hạnh xinh thanh tú. và ca ca là hai loại khác . Ánh mắt ca ca như nước mùa xuân trầm dịu dàng còn nọ như vực sâu nước xuân bao phủ khiến theo bản năng chạy trốn.

Nghĩ đến mà Cố An khỏi rùng một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-40-nguoi-that-su-khong-nen-tro-ve-vao-gio-phut-nay.html.]

Cố Triện sờ đầu Cố An khẽ : “Sợ mà còn dám chọc giận ? Là vì bảo vệ ?”

Tai của Cố An ngay lập tức đỏ bừng. Cậu bảo vệ ca ca nhưng hiện giờ bản năng lực nên chỉ thể đập vỡ đĩa . sẽ trưởng thành và về sẽ cao hơn cả bệ hạ để bảo vệ ca ca thật chặt ở phía lưng .

Cố Triện sắc trời dần ám trầm ngoài cửa sổ suy nghĩ , trưởng …. thực sự là

Đặng Minh Ngạn như , Cố An cũng như .

y cảm thấy Cố Vinh cũng sự kiêu ngạo của riêng .

Người từng lạnh lùng trách cứ bà v.ú để bảo vệ y ở Trấn Quốc công phủ chính là Cố Vinh. Người với y rằng nam nhi chí ở bốn phương chứ đừng để bản vây hãm trong những âm mưu hậu trạch cũng là . Thậm chí kỳ khoa cử thì chính thức trắng đêm giúp y ôn tập những điểm yếu và chuẩn rượu mừng cho y.

Cố Triện khổ.

Khi y giữ chức thừa tướng thì trưởng đương nhiên sẽ lòng đố kỵ với y. cùng làm quan trong triều thì cũng đến mức lấy mạng y. Hiện giờ y sớm qua đời nên khi Cố Vinh nhớ đến y thì chắc hẳn cũng sẽ vài phần thở dài hoài niệm.

Cố Vinh khiến tinh thần Cố Triện trở nên tập trung.

Tiêu Duệ từ phía ôm lấy Cố Triện thấp giọng hỏi: “Có tâm sự ?”

Việc mang điểm tâm cho Cố Tuyết Thần chính là do Bùi lão phu nhân đưa . Tiêu Duệ nuôi dưỡng tì vị suy yếu của Cố Triện đầu tiên mà chính là Bùi lão phu nhân. Hắn nghĩ rằng khi Cố Triện thấy điểm tâm lúc nhỏ thì tất nhiên sẽ vui vẻ nên mới đồng ý yêu cầu tiến cung của Cố Vinh. Dù Cố Vinh giờ phút vẫn rõ ngọn ngành về Cố Tuyết Thần nên cũng gì nguy hiểm.

hiện giờ cảm xúc Cố Triện rõ ràng tụt xuống.

Cố Triện nhẹ giọng : “Bệ hạ, Bùi lão phu nhân hình như sức khỏe lắm.”

Tiêu Duệ khựng một chút nín thở Cố Triện tiếp: “Tuy ở Nam Kinh chỉ vài gặp mặt nhưng thần cảm thấy Bùi lão phu nhân hòa thuận. Huống hồ bà luôn quan tâm đến bách tính nên thần nghĩ liệu thể phái thái y đến xem cho bà .”

Tiêu Duệ vuốt ve vành tai trắng nõn của Cố Triện một cách yêu thích: “Ngươi thấy thế nào nếu để Bùi lão phu nhân đến kinh thành an dưỡng? Thứ nhất là ngươi thể thường xuyên gặp bà và thứ hai là thái y ở kinh thành cũng nhiều hơn.”

Cố Triện dừng một chút. Chủ ý đương nhiên tồi nhưng y vốn ý định ở kinh thành lâu dài.

“Bùi lão phu nhân hiện giờ nhận nhầm ngươi thành cháu ngoại của bà .” Tiêu Duệ thở dài: “Người già thật đáng thương nên nếu thấy ngươi thì bà cũng sẽ an ủi vài phần.”

Hôm Tiêu Duệ phái thái y theo hộ tống Bùi lão phu nhân kinh an dưỡng.

Cố Vinh tin tức thì bàn tay đang cầm chén khựng . Quả nhiên chuyện ngoài dự tính của .

Cố Vinh nhẹ nhàng nhắm mắt để nhớ từng chi tiết ngày hôm qua.

Cái cách Cố Triện thấy mặt trầm xuống vội vàng lên bảo vệ Cố An ở lưng làm chợt nhớ tới Cố Triện của ngày xưa cũng từng bảo vệ hầu như thế.

Lúc báo tin: “Tiết tướng quân tới.”

Tiết Thịnh Cảnh hỏi: “ Nhân thủ ở chùa miếu xắp xếp như thế nào ”.

“Ngày đêm thao luyện chỉ đợi làm chuyện lớn.”

Tiết Thịnh Cảnh trầm ngâm: “Ngươi sẽ hạ độc con sói con nhưng đắc thủ ?”

“Vẫn nhưng kế hoạch của Cố Anh hẳn là sẽ vấn đề gì.”

“Cuộc săn mùa hạ sẽ diễn tháng nên thể trì hoãn thêm nữa.” Tiết Thịnh Cảnh nhíu mày.

Sau khi Tiêu Duệ trúng độc thì lúc cảm xúc định sẽ hầu như để lộ điều gì. thời khắc mấu chốt sẽ thoát lực suy yếu hoặc thậm chí là tức giận công tâm dẫn đến độc phát vong.

“Ta đương nhiên hiểu rõ.” Cố Vinh Tiết Thịnh Cảnh bỗng nhiên hỏi: “Cung giương thì mũi tên đầu. Liệu tướng quân hối hận ?”

Tiết Thịnh Cảnh lạnh lùng đáp: “Trừ phi thừa tướng xuất hiện ở mặt và bảo dừng tay.”

thừa tướng sớm còn ở đây nữa.

Tiết Thịnh Cảnh nhắm mắt : “Cho nên bản tướng quân tuyệt đối hối hận.”

Cố Vinh bóng lưng Tiết Thịnh Cảnh xa chậm rãi nhíu mày.

Hắn liên thủ thì thể để mối họa là Cố Tuyết Thần. May mắn là hiện tại chỉ là một nam sủng. Hơn nữa Cố Vinh phỏng đoán rằng Tiêu Duệ vẫn xác nhận phận của Cố Tuyết Thần. Nếu bạc đãi như thế.

Điều thật .

Hắn xác nhận Cố Tuyết Thần là ai để chiếm lấy tiên cơ. Hiện giờ Hân phi đang Thái hậu quản lý lục cung nên việc xử trí một nam sủng là điều vô cùng dễ dàng.

Ánh mắt Cố Vinh trong đêm tối trở nên đen tối rõ: “Nói cho Thái hậu hãy giúp diệt trừ một .”

Xin .

Sau khi ngươi thì luôn hoài niệm ngươi nhưng ngươi thật sự nên trở về lúc .

 

Loading...