Đế Sư Trở Về - Chương 4 Tiến độ "rớt ngựa" tăng thêm 10%

Cập nhật lúc: 2026-03-18 04:24:49
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Triện nín thở.

Y cẩn thận đến mấy cũng sơ suất, thế mà quên mất việc ngụy trang khẩu âm. Y lớn lên ở Kim Lăng đến năm mười tuổi, vốn thông thạo tiếng địa phương. đó y ở kinh thành mười mấy năm, tiếng phổ thông cực chuẩn, trái khẩu âm Kim Lăng trở nên xa lạ.

Cố Tuyết Thần từ nhỏ lớn lên ở Nam Kinh. Cố Triện nhanh trí chuyển biến, lập tức : "Gia phụ từng làm tiểu ở kinh thành, vẫn luôn dạy thần học tiếng phổ thông."

Đây cũng là tình hình thực tế. Cha của Cố Tuyết Thần nếu xét kỹ thì cũng cùng tông với phụ Trấn Quốc công, nhưng quan hệ từ lâu cực kỳ xa cách. Bất quá xem ở duyên phận cùng họ, cha Cố Tuyết Thần từng ở kinh thành làm một chân tiểu , đó vì bệnh qua đời, mẫu y mới giặt thuê kiếm sống qua ngày.

Cá Mặn

Tiêu Duệ truy hỏi thêm nữa. Sau đó, chỉ nhàn nhạt hỏi han bọn họ vài câu về tình hình quan trường ở Nam Kinh.

Ngày thứ hai, ám vệ bẩm báo với Tiêu Duệ: "Bệ hạ quả nhiên liệu sự như thần, ba bọn họ nghiễm nhiên lấy Cố Tuyết Thần làm đầu, hai mực tin phục y."

Cố Tuyết Thần.

Ánh mắt Tiêu Duệ trầm xuống. Nếu gì sai sót, tất cả những bố cục e rằng đều xuất phát từ sự trù tính của Cố Tuyết Thần. Một kẻ tâm tư kín đáo, hiểu thấu triều cục, quyền thế dụ dỗ, một lòng ẩn lưng kẻ khác. Suýt chút nữa ngay cả cũng y lừa gạt qua mắt.

Tiêu Duệ rủ mắt. Đáng tiếc là trong gặp gỡ vội vàng , thậm chí còn rõ mặt vị Cố đại nhân .

Tiêu Duệ dậy hỏi: "Theo quy định thì khi nào ba bọn họ rời kinh?"

"Theo quy định, ba ngày ba vị đại nhân sẽ về Nam Kinh."

Tại Nội các, thấy hoàng đế ghé thăm, tiểu quan giữ cửa kinh hãi, vội quỳ xuống đất : "Bái kiến bệ hạ."

Mấy vị đại thần trong các cũng vội rời chỗ để bái kiến. Tiêu Duệ hàn huyên vài câu cho bọn họ lui .

"Trẫm việc thương nghị với ngươi." Tiêu Duệ xuống, đưa tấu chương cho Đặng Ngạn: "Ngươi xem mấy bản tấu ."

"Đây đều là tấu chương dự phòng vỡ đê ở Nam Kinh thời gian …… Thế mà nhiều như ……" Đặng Ngạn nghiêm túc xem qua sổ sách ruộng đất, sống lưng khỏi lạnh toát: "Bản tấu đây thần từng xem qua nhưng nghĩ ngợi gì nhiều. Hiện giờ thấy sổ sách ruộng đất mới thấy kinh hãi. Trên sổ sách rõ vị trí cụ thể. Nếu thật sự vỡ đê làm ngập ruộng vườn, triều đình sẽ bồi thường cho dân chúng ruộng đất nhiều hơn thực tế nhiều……"

những mảnh ruộng ngập ở hai bên bờ đê rốt cuộc là của ai? Nếu bằng chứng để tra xét, chẳng đều do quan viên Nam Kinh quyết định .

"Năm nay Nam Kinh tuy lũ nhưng con đê đó mới tu sửa năm năm , lẽ vững chắc mới đúng……"

Đặng Ngạn khựng một chút. Năm năm , Thừa tướng vẫn còn tại vị, nhưng cơ thể bắt đầu lộ rõ vẻ ốm yếu. Đê đập Nam Kinh chính là do gượng dậy thể bệnh tật, vượt qua muôn vàn khó khăn để xây dựng thỏa đáng. Nếu đê đập thật sự xảy chuyện, ngoại trừ việc tham ô ruộng đất của dân, e rằng kẻ còn âm mưu lớn hơn nhiều.

Đặng Ngạn cảm thấy sợ hãi: "Bệ hạ, việc chuyện nhỏ, nếu Nam Kinh xảy chuyện thì triều đình sẽ loạn mất."

Ánh mắt Tiêu Duệ sâu thẳm lạnh lẽo, ngài trầm giọng : "Đê Kim Xuyên thể sập."

"Vì …… Trẫm chuẩn ba ngày sẽ tự Nam Kinh một chuyến."

Tại phòng bên cạnh Nội các, hai tiểu thái giám đang nhỏ giọng bàn bạc: "Bệ hạ…… Có còn uống loại như ……"

Trước …… Đó là chuyện của ba năm . Ba năm , khi Cố Thừa tướng còn ở Nội các, bệ hạ thường xuyên tới đây. Hắn cũng giống như hôm nay, hề báo , hứng lên là đến. Chỉ điều khi đó khóe môi bệ hạ luôn nở nụ , giống như hiện giờ, ánh mắt một chút ấm áp. Khi tới thường mang cho Thừa tướng chút điểm tâm mới lò từ Ngự Thiện Phòng, ngay cả bọn họ cũng ăn ké ít.

Bọn họ còn nhớ một bệ hạ nhắc đến kịch Nam, mà thái giám vốn lớn lên từ gánh hát. Bệ hạ lập tức nổi hứng, nhất định đòi hát một khúc tại chỗ. Anh đỏ mặt làm , Cố Thừa tướng đỡ giải vây: "Làm gì ai hát xướng ở Nội các? Bệ hạ cần thanh danh nhưng còn thông đồng làm bậy ……"

Khi chuyện, đôi mắt Thừa tướng lấp lánh nụ nhàn nhạt. Hắn vẫn nhớ nụ , cũng nhớ cả mùi hương tùng lạnh lẽo áo choàng của . Một trận gió lạnh lướt qua, mùi hương tùng thoang thoảng từ đó cũng biến mất dấu vết, chẳng nơi nào tìm thấy nữa.

Ba năm …… Khoảng thời gian dường như vẫn còn vẹn nguyên như ngày hôm qua.

"Bệ hạ đây vốn thích uống Ngọc Diệp Trường Xuân, cứ pha loại đó , chân tay làm việc cho vững vàng chút……"

Tiêu Duệ nhận lấy tách , khẽ nhấp một ngụm.

Đặng Ngạn sắc mặt ngẩn ngơ. Vua của một nước tự Nam Kinh ? Tuy rằng đê đập Nam Kinh là đại sự nhưng cũng cần phiền bệ hạ đích tới đó chứ? Chỉ cần phái một vị quan năng lực làm khâm sai là đủ để trấn áp đám .

Đặng Ngạn : "Bệ hạ tự tọa trấn thì Nam Kinh chắc chắn sẽ sinh loạn, việc tra rõ nguyên nhân phía cũng thuận tiện hơn, nhưng triều chính đang bộn bề……"

"Chẳng còn ngươi ?" Tiêu Duệ : "Lần ngoài việc tra án, trẫm còn tra xét một ……"

Một tiểu quan mà ngài vẫn rõ mặt mũi. Kẻ đó đang cố tình che giấu bản , nhưng dường như một sức hút nào đó thôi thúc Tiêu Duệ tìm hiểu đến cùng. Đặng Ngạn hiểu rõ tính cách của Tiêu Duệ, một khi ngài quyết định thì ai khuyên nổi, vì ông chắp tay : "Việc ở kinh thành thần sẽ hết lòng lo liệu, hằng ngày báo cáo với bệ hạ."

Tiêu Duệ dậy. Hắn chằm chằm hoa hải đường. Bàn làm việc thể thiếu hoa, nơi ở thể thiếu đàn, phòng ngủ thể thiếu hương. Người nọ…… vốn dĩ luôn chú trọng những điều đó.

Thoắt cái đến ba ngày .

Thích Hủ và Vu Khê từ khi bệ hạ đích Kim Lăng, còn bọn họ theo hầu hạ, nhất thời vui mừng khôn xiết. Hai ngày nay họ tốn ít tiền bạc để sắm sửa trang phục. Thậm chí họ còn mấy phong thư gửi về báo tin cho bộ gia tộc.

Cố Triện ở kinh thành cũng là tai mắt của Tiêu Duệ, tự nhiên thể tỏ quá trầm . Y cố gắng bắt chước hành vi của hai , làm vẻ mặt vinh dự kiểu " là sủng thần của bệ hạ", cũng ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng thêm vài phần. Thật trong lòng y đang suy tính, nếu Tiêu Duệ đích tới thì e rằng sự việc ở Nam Kinh liên đới cực rộng.

Chuyến tuần du Nam Kinh của bệ hạ quá phô trương. Đoàn bên ngoài chỉ gần trăm . Ngoài năm mươi thị vệ thì là thái giám, cung nữ hầu hạ, ngự trù, thái y và mười mấy quan viên theo. đoàn cũng hề giản đơn, con đường rời kinh dọn dẹp sạch sẽ suốt đêm. Hiện giờ thiên hạ thái bình, các quan địa phương tự nhiên nơm nớp lo sợ, nơi Tiêu Duệ qua đến con ruồi cũng lọt.

Đến đường Kim Lăng, mấy họ cưỡi ngựa tiến về phía . Cố Triện mải mê suy nghĩ, lưng ngựa mà tâm trí treo ngược cành cây. Nếu chỉ là quan viên Nam Kinh cấu kết với hào tộc để tham ô ruộng đất thì Tiêu Duệ chẳng cần chạy chuyến làm gì. Y nghĩ đến đội cấm vệ quân rời kinh. E rằng bọn họ chỉ tham ô mấy mảnh ruộng đó .

Đê Kim Xuyên xây xong coi là đại sự hàng đầu khi Tiêu Duệ nắm quyền, cũng là bộ mặt của chính sách mới. Nếu đê vỡ, chắc chắn sẽ kẻ tâm địa đem làm cái cớ để công kích. Tiêu Duệ hiện giờ uy chấn bốn phương, liệu kẻ nào sống c.h.ế.t mà dám khiêu khích lúc ?

Tiêu Duệ trong xe giá, vén rèm cửa, lặng lẽ quan sát bóng lưng cưỡi ngựa phía xa với vẻ suy tư.

Cố Triện đầu , bắt gặp khuôn mặt của Phùng công công: "Cố đại nhân, bệ hạ tuyên ngài qua đó kìa."

Cố Triện Phùng công công khẽ gật đầu. Vương công công và Phùng công công vốn là đôi oan gia cũ ở ngự tiền. Vương công công là tâm phúc theo bên cạnh bệ hạ từ khi ngài còn là hoàng tử, hiểu rõ gốc gác, cũng quá rõ những chuyện giữa và Tiêu Duệ. Nếu là Vương công công theo thì hỏng bét. Cố Triện chắc chắn căng thẳng thần kinh, lúc nào lơ là.

Phùng công công tuyển chọn khi Tiêu Duệ đăng cơ. Vì khi đối mặt với Phùng công công, Cố Triện cảm thấy áp lực như đối mặt với cố nhân. Y gật đầu nhẹ, xoay xuống ngựa, đến cách ngự kiệu ba bước chân thì dừng , cúi chờ Phùng công công thông truyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-4-tien-do-rot-ngua-tang-them-10.html.]

Lát , Phùng công công tới : "Đại nhân, bệ hạ mệnh ngài trong xe chuyện."

Cố Triện ngẩn . Phùng công công vén rèm kiệu lên. Cố Triện hít một thật sâu, đành cứng đầu bước .

Xe kiệu thực sự rộng rãi. Một bàn bằng gỗ trắc đặt tấm t.h.ả.m mềm mại. Tiêu Duệ bàn, vẻ như đang xem tấu chương. Cố Triện bước thỉnh an xong liền cúi đầu quỳ mặt đất, chỉ để gáy cho Tiêu Duệ .

Người cao hồi lâu lên tiếng. Cố Triện thể cảm nhận một ánh lạnh lùng sắc bén như kiếm đang dán chặt lên .

Cố Triện trấn tĩnh , đang định lên tiếng thì rốt cuộc thấy giọng trầm thấp của Tiêu Duệ vang lên đỉnh đầu: "Một tiểu quan từng yết kiến trẫm mà hiểu lễ nghĩa phép tắc như thế. Cố đại nhân, ngay cả các quan viên tứ, ngũ phẩm ở kinh thành cũng bằng ngươi."

Cố Triện sững sờ. Chắc hẳn là khi y lên xe, Tiêu Duệ theo dõi y . Y vốn là con trai Quốc công, gia nhập quan trường từ sớm, lễ nghi ngấm xương tủy. Vừa y hành lễ một cách trôi chảy tự nhiên, ngờ rằng Cố Tuyết Thần chỉ là một tiểu quan lục phẩm, đối diện với bệ hạ thể thong dong như ?

Điều cảnh tỉnh Cố Triện. Y luôn nhắc nhở bộc lộ tài năng trong những việc lớn, nhưng những chi tiết nhỏ trong cử chỉ hành động là thứ khó ngụy trang nhất, cũng dễ để lộ sơ hở nhất.

Cố Triện gượng : "Bệ hạ quá khen, thiên uy của bệ hạ khiến thần vô cùng kính ngưỡng, đây đều là những lễ nghi dạy bảo khi thần mới làm quan."

Trong một khoảnh khắc thoáng qua, nụ môi Tiêu Duệ dường như nhạt vài phần. Tiêu Duệ tĩnh lặng y, đột ngột lên tiếng: "Cố Tuyết Thần."

Cố Triện giật , vội đáp: "Thần mặt."

Tiêu Duệ dậy, tiến gần Cố Triện với vẻ mặt như : "Trẫm thấy lúc nãy bọn họ gọi ngươi hai mà ngươi đều làm ngơ. Sao thế? Tuổi còn trẻ mà thính lực ?"

Cố Triện cứng họng: "……"

Y mới trọng sinh ba tháng. Bình thường ở quan trường đồng liêu đều gọi bằng chức tước. Mẫu thường gọi y là Đại Lang, còn Nhị Lang là câm . Thật sự là chẳng ai gọi thẳng tên y cả. Y Tiêu Duệ vốn tính đa nghi, nhưng vạn ngờ rằng ba năm gặp, trở nên đáng sợ đến mức .

Cố Triện nghĩ thấy buồn . Hắn thể nghi ngờ y cái gì cơ chứ? Mượn xác hồn ? Chuyện rợn như làm tin .

Gương mặt Cố Triện bình thản, : "Vừa thần lưng ngựa chút thất thần."

"Ồ?" Tiêu Duệ gần hơn để quan sát Cố Triện: "Tâm sự của Cố đại nhân vẻ nặng nề nhỉ?"

Chóp mũi ẩn hiện mùi hương long diên quen thuộc. Tuy qua ba năm nhưng đối với Cố Triện thì chỉ mới xa cách ba tháng. Y rủ mắt : "Thần đang nghĩ nếu Nam Kinh vỡ đê thì e rằng sẽ sinh loạn, bệ hạ rời kinh chắc hẳn kinh thành sự chuẩn vạn ."

"Xem kìa, để Cố khanh làm chức quan lục phẩm đúng là nhân tài trọng dụng." Tiêu Duệ vòng quanh y vài bước, là đang tán thưởng châm chọc: "Cố đại nhân nên Nội các để sớm tối ở bên cạnh trẫm mới đúng chứ."

Cố Triện cảm thấy da đầu tê rần. Không nghĩ nhiều nhưng y luôn thấy Tiêu Duệ đang thăm dò lúc nơi. Y gượng hai tiếng: "Nội các là nơi trọng địa, bệ hạ đừng trêu ghẹo thần nữa."

Không ai ngờ tới việc Tiêu Duệ rời kinh lâu thì đê Kim Xuyên dài mười dặm ở Nam Kinh vỡ đoạn ở phía Đông đúng đêm hôm đó.

Tuần phủ Nam Kinh là Trương Ninh hít một lạnh: "Bệ hạ sắp tới mà ngươi còn dám động thủ?"

Bố chính sứ Nam Kinh là Vương Cảnh thì vẻ mặt đầy ủy khuất: "Đại nhân, việc thực sự trách …… Hôm nay mới tin bệ hạ sắp tới, còn con đê đó đặt t.h.u.ố.c nổ từ đêm hôm ……"

Trương Ninh im lặng. Ông cũng mới nhận tin bệ hạ sắp đến. Lần bệ hạ đến là đến ngay, của kinh thành phi ngựa cấp tốc để báo tin nhưng vẫn chậm một bước.

Vương Cảnh run rẩy hỏi: "Đại nhân, ngày bệ hạ sẽ đến Nam Kinh …… Chuyện …… Biết báo cáo làm đây……"

"Ngươi hỏi là báo cáo với ai?"

Vương Cảnh nghẹn lời. Đê vỡ thì khó ăn với bệ hạ, nhưng mệnh lệnh của cấp phá hủy ít nhất năm dặm trong mười dặm đê Kim Xuyên, hiện giờ mới phá một dặm, ông cũng thực sự khó mà báo cáo với phía .

"Thiên tai là thế, chúng làm ?" Trương Ninh mặt đổi sắc, thấp giọng : "Hãy xử lý sạch sẽ hỏa d.ư.ợ.c còn . Bệ hạ tới thì tuyệt đối động thủ nữa. Ngoài , dạo đừng gặp mặt đám hào tộc đó nhưng định bọn chúng. Còn về dân gặp nạn thì cứ bắt bớ hoặc trấn an tùy lúc, mắt hãy tránh đầu sóng ngọn gió , chờ bệ hạ tính ……"

"Dù thế nào nữa, trong mấy ngày bệ hạ ngự giá tới Nam Kinh, tuyệt đối để xảy sai sót."

Vương Cảnh hiểu ý: "Ta đều rõ."

Trời âm u, mưa gió sắp kéo đến. Các quan lớn của Nam Kinh đều tề tựu tại bến đò để tiếp giá. Sắc trời u ám, sắc mặt bệ hạ cũng xám xịt như chân trời khiến thôi thấy sợ hãi.

Chuyện vỡ đê chuyện nhỏ. Vương Cảnh nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên. Ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Duệ đè nặng lên ông : "Đã điều tra rõ nguyên nhân vỡ đê ? Dân gặp nạn trấn an ?"

"Đã trấn an…… Đã trấn an……" Vương Cảnh vội vàng : "Khởi bẩm bệ hạ, thần đích bờ sông để trấn an dân chúng, đồng thời sẽ lập danh sách những hộ dân thiệt hại. Đê vỡ là do năm nay mưa lũ xuân quá lớn, gặp đúng lúc dông tố bão bùng. Ý trời là , thần cũng thấy vô cùng đau lòng và bất lực……"

Đám quan lưng Vương Cảnh cũng đồng loạt xin tội. Tiêu Duệ bảo bọn họ bình , trấn an vài câu đó tiệc khai yến, nhắc thêm gì đến chuyện thiên tai nữa. Nhất thời bọn quan viên đều thở phào nhẹ nhõm.

Bên cạnh Tiêu Duệ là hai đại quan đầu triều Nam Kinh là Trương Ninh và Vương Cảnh. Các quan viên theo bệ hạ và quan địa phương sắp xếp chỗ theo chức vụ ở phía . Cố Triện vốn là quan lục phẩm, đủ tư cách mặt ở đây, nhưng nể mặt y là hầu cận bệ hạ nên sắp xếp cho y một vị trí ở hàng phía bậc thềm.

Trương Ninh : "Trong lúc vội vàng thần chỉ kịp chuẩn mấy món đặc sản địa phương. Đồ ăn tối nay đều là món ăn Kim Lăng, hợp khẩu vị bệ hạ ."

Các món ăn bày biện cực kỳ tinh tế. Một thiếu niên trẻ tuổi bước , mỉm giới thiệu về những món quý giá bàn: "Bệ hạ, Kim Lăng vốn mệnh danh là 'Quận Vịt', vì thế bàn tiệc lấy vịt làm chủ đạo. Đây là vịt hoa quế, còn gọi là vịt muối, da trắng thịt mềm, vị tươi ngon thanh khiết……"

Trương Ninh bưng chén rượu, giới thiệu: "Đây là khuyển t.ử Trương Văn Tuyên. Bệ hạ bất cứ điều gì sai bảo đều là vinh dự của nó."

Ánh đèn lung linh, rượu lời . Cố Triện Tiêu Duệ cao từ đằng xa. Vì cách khá xa nên y gì với Trương Văn Tuyên, chỉ thấy mặt thoáng hiện một nụ . Một quý khí ngời ngời, một chân mày phóng khoáng.

Giọng Tiêu Duệ trầm thấp, loáng thoáng thấy với vị công t.ử : "Trẫm đến Nam Kinh, ngờ gặp với ngươi như ."

Dưới ánh nến và ánh trăng mờ ảo, khoảnh khắc Tiêu Duệ trông thật xa lạ. Cố Triện nhịn mà nhớ về đầu tiên gặp Tiêu Duệ, khi là một vô cùng lạnh lùng và xa cách. Y luôn cho rằng trái tim Tiêu Duệ giống như một mặt hồ đóng băng sâu ba thước, mất lâu mới thể tan chảy một chút.

Thì …… Tiêu Duệ cũng thể cùng mới gặp đầu tươi cụng chén, thưởng hoa vịnh thơ…… Ánh trăng mờ mịt, bóng hình giờ đây xa xôi thể chạm tới, thậm chí dường như từng thật sự đến gần bao giờ.

Cố Triện dời mắt . Tất cả đều là chuyện kiếp . Nếu tình cờ mượn xác hồn thì bản y sớm hồn phi phách tán.

Thôi . Cần gì để ý những điều , vốn dĩ chẳng ý nghĩa gì cả. Cố Triện im lặng uống cạn ly rượu trong tay, đầu lưỡi đọng một chút vị chua chát.

 

Loading...