Đế Sư Trở Về - Chương 39 Hắn đến tư cách để tức giận cũng không có

Cập nhật lúc: 2026-04-21 16:28:55
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Triện cùng Đặng Minh Ngạn sóng vai rời cùng im lặng bước lên xe ngựa.

Đặng Minh Ngạn Cố Triện và nhẹ nhàng mở miệng : “Lão sư lẽ cũng những việc tin tưởng?”

Cố Triện nhíu mày hỏi: “Ý ngươi là gì?”

Đặng Minh Ngạn đáp: “Lúc mới quan trường nhà hãm hại dẫn đến bỏ tù, nhưng chính ngài thả và bắt lấy kẻ tội. Ta từ khi đó liền tin tưởng vững chắc rằng kẻ tội nên chịu trừng phạt. Mặc kệ bao lâu mặc kệ là ai đều thể ung dung ngoài vòng pháp luật.”

Cố Triện nhàn nhạt : “Việc điều tra rõ. Sau khi điều tra rõ ràng tự nhiên sẽ nào ung dung ngoài vòng pháp luật cả.”

“Phải ?” Đặng Minh Ngạn Cố Triện thâm sâu hít một : “Ta cảm thấy chính ngài đang để đường sống cho Cố Vinh và Cố gia nên tra rõ.”

Giữa mày Cố Triện căng thẳng nhưng Đặng Minh Ngạn đợi y phản bác mà liền tiếp tục : “Ta ngài sẽ ngài cố ý bao che mà do chứng cứ đủ. án t.ử nếu tra thì chứng cứ vĩnh viễn sẽ đủ. Một là gia huy như Trương Đoan , hai là sự quan sát của mấy năm nay. Chẳng lẽ những điều đó còn thể làm lão sư tiến hành điều tra Cố gia ?”

Cố Triện vì chuyện tư tàng tiền tệ nên âm thầm nghị luận là thông đồng với địch và ngày càng xa cách với bệ hạ.

Khi đó Đặng Minh Ngạn bắt đầu hoài nghi Cố gia nội ứng. Rốt cuộc những tiền tệ đó đều ở trong cung với mức giá trị thật lớn nên dùng hai rương lớn mới thể vận chuyển đến Cố phủ.

Nhà cửa của Cố Triện và Cố gia vốn tường cao ngăn cách. Cánh cửa thông giữa hai nhà vốn dĩ luôn đóng cửa. ai đó âm thầm mở cánh cửa ? Hoặc giả còn biện pháp nào khác mới làm tiền tệ thuận lợi vận chuyển tới sân của Cố Triện.

Đặng Minh Ngạn rõ Cố Triện ba năm đây từng tra rõ việc . Hiện giờ y càng sẽ tra rõ việc .

Trong lòng lão sư lẽ quan niệm thanh giả tự thanh. Có lẽ cảm thấy chuyện quá vãng đều là hư ảo. Sự trong sạch thanh danh và chân tướng dường như Cố Triện đều để bụng.

Chính là Đặng Minh Ngạn vô cùng để ý.

Cho nên suốt ba năm luôn chằm chằm Cố Vinh. Hiện giờ Cố Triện trở về và đang quan tâm đến việc Tiết Thịnh Cảnh ngộ sát. Đặng Minh Ngạn liền xảo diệu đem hai vụ án trói với .

Hắn tin tưởng chân tướng nhất định sẽ giống như những gì dự liệu.

Đến lúc đó Cố Triện sẽ thấy rõ bộ mặt thật của những kẻ gọi là nhà. Người cũng sẽ nghênh đón một sự trọng sinh thực sự.

Cố Triện cảm thấy tâm tư bực bội nên kịp suy tư thốt : “Ngươi cảm thấy trưởng của đều sẽ giống như trưởng của ngươi?!”

Đặng Minh Ngạn nhất thời sửng sốt tại chỗ.

Lời khỏi miệng là Cố Triện thấy hối hận ngay. Y lấy bình tĩnh chậm rãi : “Minh Ngạn, những gì các ngươi và cảm thấy phân tích của ngươi lý. Ta sẽ lưu tâm đến Cố Vinh. Còn lời ...”

“Yên tâm, sẽ để trong lòng .” Đặng Minh Ngạn Cố Triện khẽ : “Lão sư, ngài cứu từ trong ngục. Trong lòng thực chất chỉ ngài mới là nhà.”

“Những kẻ còn đều là liên quan.”

“Thân sơ hữu biệt.” Đặng Minh Ngạn dừng một chút tiếp: “Cho nên ngài về những đó thế nào cũng đều cả.”

Chỉ là trong lòng lão sư thì giữa và Cố Vinh ai ai sơ vẫn còn chắc chắn.

Đặng Minh Ngạn chuyển chủ đề và đưa một chiếc gối mềm cho Cố Triện: “Tuyết Thần, trong cung đa là gối sứ. Ta nhớ thích ngủ gối mềm kê cao. Bên trong gối là loại thảo mộc giao đằng mà ngài từng dùng. Độ cao của gối cũng là dựa theo thói quen cũ của ngài mà đo lường.”

Cố Triện sửng sốt một chút tiếp nhận gối mềm và nhẹ giọng đáp: “Minh Ngạn tâm .”

Đời y và Tiêu Duệ quân thần ly tâm nên những ngày phong tỏa ở Cố phủ lui tới nhiều nhất chính là Đặng Minh Ngạn.

Khi đó y thích cửa. Mỗi Đặng Minh Ngạn tới đều mang theo tin tức triều đình và những món đồ chơi đang thịnh hành ở kinh thành cho .

Có một Đặng Minh Ngạn mang đến một chiếc gối dựa bằng giao đằng. Cố Triện tùy tay đặt nó ở giường. Một xưa nay mộng mị và khó ngủ như y thế nhưng thể yên giấc một chút.

Đặng Minh Ngạn liền : “Đây là loại gối an thần làm từ giao đằng trộn với long cốt. Nếu nó thể giúp lão sư thì đương nhiên là nhất.”

Cố Triện nhận xét gối dựa chút thấp. Ngay ngày hôm Đặng Minh Ngạn mang mấy cái khác để y thử và Cố Triện chọn cái ý.

Đặng Minh Ngạn nhận Cố Triện từ nhỏ quá bắt bẻ chuyện ăn dùng. Ngay cả gối đầu y cũng từng chọn lựa kỹ càng. bản Cố Triện vốn thể chất quý giá nên cần dụng tâm chăm sóc.

Cho nên thường ngày cũng cố tình lưu tâm đến sinh hoạt của lão sư. Mỗi một sự chăm chút âm thầm đó đều thể làm một vốn để ý vật ngoài như Cố Triện khen một câu .

Khi Cố Triện tiến cung, Tiêu Duệ thấy chiếc gối đó liền ngay là đồ của Đặng Minh Ngạn tặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-39-han-den-tu-cach-de-tuc-gian-cung-khong-co.html.]

Tiêu Duệ gượng hỏi: “Vật từ ?”

Cố Triện mặt đổi sắc đáp: “Mua từ một cửa tiệm nhỏ. Nó thể dùng ở trong cung ?”

“Đương nhiên là .” Tiêu Duệ nhẹ giọng : “Trẫm chiếc gối nên cũng dùng một cái.”

Hai đàm tiếu vài câu cho đến khi Cố Triện ngoài thì mặt Tiêu Duệ mới trầm xuống.

Vương công công nín thở dám một câu nào.

Sau khi Cố Triện thì Tiêu Duệ đem hết gối đệm Cố Triện từng dùng thiên điện . Khi đó Tiêu Duệ phát hiện những chiếc gối tương tự.

Tiêu Duệ âm thầm hỏi thăm và nhanh chóng đây là đồ Đặng Minh Ngạn tặng cho Cố Triện.

Cũng chính lúc đó mới Cố Triện thích gối độ cao và chất liệu như thế nào.

Vốn dĩ định trong mấy ngày sẽ tự làm cho Cố Triện một cái.

Chỉ là làm việc đứt quãng thêm tính vụng về nên dù bắt đầu gian nan và làm một nửa vẫn Đặng Minh Ngạn đoạt mất cơ hội dẫn đầu.

Vương công công nhẹ giọng gọi: “Bệ hạ?”

Tiêu Duệ cố gắng gượng : “Không .”

Xem Đặng Minh Ngạn cũng chuyện Cố Triện trở về.

làm ?

Là do Cố Triện chủ động là do tự đoán ?

Mặc kệ là loại nào thì Tiêu Duệ đều cảm thấy như gai đ.â.m trong họng.

Nếu là Cố Triện thì tại cho tiên?

Nếu là Đặng Minh Ngạn đoán thì vốn dĩ gặp Cố Triện mấy thì làm thể đoán trúng?

Cá Mặn

Tiêu Duệ hiểu rõ rằng thể tức giận với Tiết Thịnh Cảnh nhưng bất kỳ tư cách nào để trách cứ Đặng Minh Ngạn.

Rốt cuộc Đặng Minh Ngạn mới chính là cuối cùng đem ấm áp cho Cố Triện.

Nếu thật sự đáng trách cứ thì đó chính là Tiêu Duệ .

Mặc kệ thế nào thì mệnh lệnh đóng cửa ăn năn là do hạ xuống. Việc gặp mặt Cố Triện cũng là do của .

Cố Triện nuôi dạy nên thêm một nữa. trong những năm tháng Cố Triện khó chịu và gian nan nhất thì Đặng Minh Ngạn mới là ở bên cạnh bầu bạn.

Mỗi nghĩ đến đây trái tim Tiêu Duệ đau đớn như d.a.o đâm.

Một ngày nọ Cố Triện thấy trong điện một cây đàn gỗ mun và một cây bút lông sói tinh xảo. Đó là cây đàn y từng gảy và cây bút y từng dùng qua.

Những đồ vật đây từng yêu thích thì hiện giờ mà vẫn yêu thích. Cố Triện kìm lòng mà lén lút gảy vài cái lên dây đàn. Y đầu thì phát hiện Tiêu Duệ vẫn luôn chằm chằm .

Tiêu Duệ cảm thấy một trận chua xót trong lòng: “Không . Cây đàn ngươi đàn thế nào cũng .”

Cây đàn vốn dĩ là cố ý đặt ở nơi đây.

Tiêu Duệ : “Cây đàn và cây bút những sách đều thích. Cho nên trẫm nghĩ chắc là ngươi cũng sẽ thích chúng.”

Tiêu Duệ nhấn mạnh việc sách thích là cho Cố Tuyết Thần rằng thể đường đường chính chính mà yêu thích chúng mà cần lo lắng điều gì.

Một ngày khác khi Cố Triện đang luyện đàn thì thấy hầu bẩm báo: “Đại nhân, Cố Vinh đại nhân tới. Ngài bẩm báo qua bệ hạ để mang tới cho ngài một ít điểm tâm do Bùi lão phu nhân gửi.”

Điểm tâm ?

Trái tim Cố Triện run rẩy và kịp cự tuyệt thì thấy Cố Vinh mang theo một tia ý thong dong bước đại điện.

 

Loading...