Đế Sư Trở Về - Chương 38 Ánh mắt dõi theo từ một khoảnh khắc đến một đời

Cập nhật lúc: 2026-04-16 16:43:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một tiểu quan thất phẩm vốn dĩ sẽ phản kháng việc làm nam sủng của bệ hạ. Nay bệ hạ thật lòng sủng ái, y còn thể làm gì đây?

Có lẽ y chỉ thể tỏ ‘thụ sủng nhược kinh’ mà nhận lấy thôi. Cố Triện tìm lý do để cự tuyệt. Y đành động chấp nhận thực tại .

Cũng may là Tiêu Duệ dường như nhận y thích ứng với việc tiếp xúc mật quá mức. Hắn bắt đầu học cách kiềm chế hơn một chút. đó cũng chỉ là "một chút" mà thôi.

Khi dùng bữa, Tiêu Duệ ngoài việc thỉnh thoảng móc nhẹ ngón tay chạm khẽ mu bàn tay y thì chung vẫn khá thành thật. Tuy nhiên, đến ban đêm thì chuyện khác hẳn.

Hương đàn bảo tháp trong điện dỡ bỏ nên gian thông thoáng hơn nhiều. Điện vốn là thiên điện nơi Cố Triện từng ở khi còn trong cung. Buổi tối, Cố Triện định lui về chiếc giường nhỏ ở gian phòng phụ bên cạnh. căn phòng đó chút chật chội. Tiêu Duệ giữ tay y thấp giọng :

"Tối nay đừng tới phòng phụ nữa. Ngươi hãy ngủ ở trong điện ."

Trong điện chỉ duy nhất một chiếc giường. Cố Triện vội đáp: "Đó là long sàng. Thần dám hưởng dụng."

"Ta thích ngủ một ." Tiêu Duệ Cố Triện bỗng nhiên tâm sự: "Ngươi ? Lúc trẫm còn nhỏ ở lãnh cung, trẫm luôn ăn ngủ một . Chiếc giường của trẫm đối diện với mái nhà dột nát. Sự ẩm ướt và âm lãnh đó cứ ám ảnh mãi trong giấc mơ của trẫm thể xua tan."

"Cho nên, ngươi ở bầu bạn với trẫm một chút... ?"

Thật là lừa . Cố Triện chỉ đảo mắt một cái.

Cá Mặn

Tiêu Duệ thuở nhỏ đúng là từng ở lãnh cung. sự việc tuyệt đối thê t.h.ả.m như kể. Sau Cố Triện cũng từng tới nơi đó và thấy mái hiên vẫn còn nguyên vẹn. Đây rõ ràng là Tiêu Duệ đang thêu dệt chuyện cũ để lừa gạt vị thần t.ử mềm lòng.

Cố Triện lập tức xuống chiếc giường nhỏ của . Y tỏ vẻ liên quan mà than thở: "Vậy ? Thế thì bệ hạ càng nên sớm ngày lập hậu."

Tiêu Duệ vốn ghét nhất chuyện lập hậu nên sắc mặt đen trong chốc lát. Hắn thở hắt một : "Tách ngủ cũng . trẫm thấy ngươi."

Tiêu Duệ sai Vương công công dời bức bình phong . Cửa phòng phụ mở toang. Màn che cũng vén lên gọn gàng móc vàng cạnh giường.

Cố Triện bắt đầu buồn ngủ. Y chỉ thấy Tiêu Duệ chậm rãi kể: "Ngươi qua câu chuyện ? Có một thư sinh đường thi ngủ quên trong một ngôi miếu. Đến khi tỉnh , ngôi miếu xung quanh biến mất. Bởi vì ngôi miếu đó vốn dĩ chỉ là một giấc mơ của mà thôi."

"Ngươi xem, khi nào trẫm cũng đang ? Chỉ cần nhắm mắt tỉnh dậy, một nào đó hoặc một thứ gì đó sẽ cứ thế mà biến mất."

Giọng điệu của Tiêu Duệ nhẹ nhàng như đang đùa. chỉ bản đang sợ hãi đến nhường nào.

Khi Cố Triện rời , từng mong đợi màn đêm buông xuống. Bởi vì trong bóng tối, thể để mặc cho nỗi nhớ nhung gặm nhấm tâm hồn. Hắn cũng thể mang theo hy vọng giấc ngủ để gặp y trong mơ. Hoặc mong rằng ngày hôm y vẫn sẽ xuất hiện triều như thường lệ.

Suốt bao nhiêu đêm, ngủ trong niềm mong mỏi như thế. Dù cho một nào toại nguyện.

khi Cố Triện trở về, Tiêu Duệ bắt đầu sợ hãi bóng đêm. Thậm chí còn dám nhắm mắt . Bóng tối vô tận dường như thể nuốt chửng tất cả. Dáng vẻ của thanh niên quá đỗi thanh mảnh và cô độc. Hắn sợ y sẽ màn đêm cuốn mất bất cứ lúc nào.

Hắn chằm chằm y. Hắn dõi theo y từng khoảnh khắc, từng đêm và cả một đời. Nếu con cần ngủ, cần chớp mắt thì mấy. Như Cố Triện sẽ vĩnh viễn bao giờ rời khỏi tầm mắt của .

thể bộc lộ cảm xúc thái quá vì sợ sẽ làm Cố Triện hoảng sợ. Vì , Tiêu Duệ chỉ thể : "Trẫm ngủ . Ngươi chuyện với trẫm một lát ."

"Ngươi tới Cố phủ phát hiện ?" Tiêu Duệ tiện hỏi chuyện riêng tư. Hắn uống một ngụm rượu mượn danh nghĩa quốc sự để bắt chuyện: "Trẫm cũng từng với ngươi . Trẫm nghi ngờ Cố gia, thậm chí là cả Thái hậu liên quan đến vụ án hủy đê. Trẫm để ngươi làm nam sủng cũng là ngươi điều tra kỹ việc ."

Nhắc đến chính sự, Cố Triện thể giả câm vờ điếc. Y cố gắng vực dậy tinh thần: "Cố Anh... lẽ là quân cờ của bọn họ. Họ cài cắm nàng bên cạnh bệ hạ."

"Ngươi cũng ?" Tiêu Duệ khẽ. "Lúc đó trong kinh thành lời đồn rằng Cố gia sắp Hoàng hậu. Cả trong triều ngoài nội đều nhắm Cố Anh buông."

"Vậy ..." Cố Triện chống cơn buồn ngủ. Y trả lời trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê: "Nàng của nhánh phụ Cố gia nên khó vững ở kinh thành. Việc ... cũng là bất do kỷ thôi."

Lời dứt, Cố Triện giật tỉnh táo hẳn.

Hỏng . Tiêu Duệ nhất định sẽ thắc mắc tại y rõ chuyện nội bộ của Cố gia như . Đây đều là những chuyện bí mật mà ngay cả các đại thần trong kinh cũng chắc hiểu rõ. Huống chi y chỉ là một quan nhỏ từ Nam Kinh tới?

Cố Triện cảm thấy mắt tối sầm. Y nín thở chờ đợi hồi lâu.

Trong điện ánh nến lờ mờ nên rõ sắc mặt Tiêu Duệ. Thế nhưng Tiêu Duệ hỏi gì thêm. Hắn chỉ im lặng một lát : "Tuyết Thần, ngươi thật chuẩn."

Cố Triện thở phào nhẹ nhõm. Y dọa cho tỉnh cả ngủ nên dứt khoát dậy. Y : "Bệ hạ thể cho thần xin một ly rượu ?."

Uống rượu thể giúp tỉnh táo. Khi trò chuyện với Tiêu Duệ, y thể lơi lỏng cảnh giác.

Tiêu Duệ chằm chằm Cố Triện một lúc lâu rót cho y một chén. Thấy Cố Triện nhíu mày, Tiêu Duệ hừ nhẹ: "Đây là rượu ấm. Dạ dày ngươi nên đừng tham uống rượu lạnh."

Trước đây, Cố Triện thích uống rượu lạnh ban đêm. Khi đó, hai họ cũng thường xuyên đối ẩm ánh đèn đêm và cùng đàm đạo vui vẻ.

Tiêu Duệ gương mặt ánh nến. Gương mặt bảy phần giống, ba phần khác biệt với xưa. Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa.

Tiêu Duệ uống liền mấy ngụm rượu chớp mắt hỏi: "Ngươi vẻ thấu hiểu nỗi khổ của một cô nương nhỏ. Có lúc nhỏ ngươi cũng từng chịu uất ức gì ?"

Cố Triện đáp: "Người nuôi nấng chúng thần trưởng thành vốn dĩ gian nan ."

"Có khi nào họ sủng ái hơn mà lơ là ngươi ?"

Y lắc đầu: "Trong nhà vẫn . Chỉ là đôi khi chút túng quẫn và khác bắt nạt thôi."

"Sau sẽ như nữa." Tiêu Duệ bỗng nhiên khẳng định. "Tuyết Thần, mặc kệ chuyện gì xảy , tất cả đều là quá khứ. Từ nay về , trẫm sẽ khiến mỗi ngày của ngươi đều trôi qua thật thoải mái."

Cố Triện sững sờ: "Thoải mái ?"

"Chuyện gì khiến ngươi bất bình, trẫm sẽ vì ngươi mà dẹp bỏ. Người nào ngươi chán ghét, trẫm sẽ vì ngươi mà diệt trừ." Tiêu Duệ nhẹ giọng : "Hiện tại khác xưa . Tuyết Thần, ngươi hãy tin trẫm, ?"

Tiêu Duệ nghĩ thầm, chỉ cần Cố Triện ở bên cạnh là đủ . Nếu Cố Triện làm Cố Tuyết Thần, Hắn sẽ chiều theo ý . Làm Cố Tuyết Thần cũng . Một phận mới, một bắt đầu mới. Hắn và Cố Tuyết Thần thể bắt đầu từ đầu.

Thế nhưng tất cả những kỷ niệm với Cố Triện, sẽ ghi tạc sâu sắc lòng. Hắn sẽ bao giờ quên dù chỉ là một khoảnh khắc. Nếu Cố Tuyết Thần nhắc quá khứ, cũng sẽ vĩnh viễn đề cập đến.

"Đã muộn ..." Cố Triện nhẹ giọng . "Trong lòng thần chuyện gì bất bình, cũng ai để thương nhớ. Đã muộn , bệ hạ ngày mai còn lên triều nên nghỉ ngơi sớm ạ."

Tiêu Duệ khẽ: "Được, ngủ thôi."

Hắn Cố Triện nhắm mắt . Hàng lông mi dài và dày của y rũ xuống tạo thành một bóng râm nhỏ gò má. Tiêu Duệ y chớp mắt. Hắn dùng ánh mắt để phác họa từng nét gương mặt .

Tiêu Duệ nhắm mắt . Bàn tay của đang nắm chặt bộ quần áo Cố Triện lúc tắm. Hắn hít sâu một để cảm nhận mùi hương đó.

Suốt những năm Cố Triện rời , mùi hương mà hằng khao khát dần tan biến. Trước đây vốn là thủ đoạn tàn nhẫn. chỉ cần Cố Triện ở bên cạnh, ngửi thấy thở như như lão sư, tâm tình sẽ dịu như tắm gội trong mưa xuân.

khi Cố Triện , tìm khắp trời đất cũng thấy thở giúp bình tâm nữa. Hiện giờ Cố Triện trở . Quần áo y từng mặc, trâm cài y từng dùng đều trở thành trân bảo mà Tiêu Duệ âm thầm cất giữ.

Khi ánh nắng tràn phòng, Tiêu Duệ chậm rãi mở mắt. Hắn hầu như thể tin qua một đêm. Hắn ngủ một đêm mộng mị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-38-anh-mat-doi-theo-tu-mot-khoanh-khac-den-mot-doi.html.]

Chuyện thể chứ? Rõ ràng Cố Triện đang ở ngay bên cạnh. Vậy mà tối nay hề mơ thấy những chuyện của kiếp . Tiêu Duệ nén cảm xúc nhưng trong mắt vẫn lộ một tia mờ mịt.

Hai cùng dùng bữa sáng. Sau khi Tiêu Duệ tan triều trở về thì trong điện còn bóng dáng Cố Triện.

Phùng công công vội vàng giải thích: "Bệ hạ, Cố đại nhân khỏi cung ạ."

Tiêu Duệ hỏi: "Y ?"

Tiêu Duệ từng dặn dò cung nhân can thiệp tự do của Cố Triện. Phùng công công tưởng thật nên hỏi han gì thêm. Ông chỉ quanh Cố Triện luôn thị vệ ngầm bảo vệ an .

Vương công công đúng lúc chen báo cáo: "Cố đại nhân gặp Đặng Minh Ngạn ạ."

Tiêu Duệ nghiến răng nghiến lợi: "Đặng Minh Ngạn?!"

Vương công công Phùng công công một cái thưa: "Bệ hạ yên tâm. Nô tài sắp xếp vài lanh lợi theo đại nhân ạ."

Tiêu Duệ lệnh: "Theo sát y. Có chuyện gì báo cáo cho trẫm ngay."

Ý của là Cố Triện cung thì thể hỏi tới. nếu y gặp Đặng Minh Ngạn, Chu Duệ, Tiết Thịnh Cảnh Cố Vinh thì nhất định canh chừng thật kỹ.

Vương công công Phùng công công với vẻ mặt đắc thắng. Gừng càng già càng cay. Ông thừa hiểu tâm tư của Tiêu Duệ. Miệng thì nhưng thực chất bệ hạ ước gì thể đặt Cố đại nhân mí mắt cả ngày. Cố đại nhân chỉ cần cung, đến việc gặp , ngay cả khi gặp một con ch.ó thì bệ hạ cũng bắt con ch.ó đó về cung để thẩm vấn.

Cố Triện khỏi cung nhận đang bám theo . Dựa bước chân, y nhanh chóng đoán đó là mấy tên nội thị.

Ánh mắt Cố Triện trở nên sắc lạnh. Y vờ như quan tâm mà dạo loanh quanh. Y còn ghé chỗ thầy t.h.u.ố.c để hỏi cách chữa trị chứng câm điếc ở trẻ nhỏ.

Mấy tên nội thị vẫn luôn giữ cách ba bước chân để bám theo. Cố Triện thong thả bước nhưng thực chất đang quan sát các ngõ ngách và khúc quanh.

Quả nhiên một khúc quanh dẫn đến nhà vệ sinh công cộng. Vì lý do sinh lý nên thái quản thường sẽ nhà vệ sinh nam mà chỉ đợi ở cửa. Mà nhà vệ sinh ở khúc quanh thường nhiều lối nên dễ trốn thoát.

Cố Triện lách một cái dễ dàng cắt đuôi bọn họ. Nhìn thấy cái đuôi phía biến mất, Cố Triện bỗng thấy bần thần.

Biện pháp thực chính là do Tiêu Duệ dạy y năm xưa.

Đặng Minh Ngạn trong bộ y phục trắng chờ sẵn ở điểm hẹn. Thấy Cố Triện, đôi mắt lập tức sáng bừng lên: "Tuyết Thần..."

Cố Triện cũng mỉm với : "Minh Ngạn..."

Hai cùng lên xe ngựa về hướng ngoại thành. Trương Đoan hiện đang sống ở đó. Khi chung xe, Đặng Minh Ngạn khỏi cảm thấy áy náy trong lòng.

Trước đây Cố Triện là lão sư, là thừa tướng của . Hắn đối với y kính trọng nể sợ. khi Cố Triện , Đặng Minh Ngạn mới nhận tình cảm thầm kín trong lòng mãnh liệt đến nhường nào.

Hiện tại Cố Triện trở với phận Cố Tuyết Thần. Hai bọn họ giống như những bạn đồng trang lứa. Hơn nữa, họ còn cùng nắm giữ một bí mật. Mối quan hệ mới mẻ thật sự kỳ diệu và đầy lôi cuốn.

Nếu là quan hệ thừa tướng và thần t.ử thì họ sẽ riêng mỗi một xe. nếu là bạn bè thì thể chung xe mật. Đặng Minh Ngạn chậm rãi nắm chặt bàn tay đang đặt đùi. Hắn cố kìm nén khao khát nắm lấy cổ tay trắng ngần tinh tế của Cố Triện.

Không . Mình thể thừa nước đục thả câu. Hiện giờ lão sư tín nào trong kinh thành. Hắn là học trò mà lão sư tin cậy nhất. Hắn thể làm Cố Triện khó xử lúc . Hắn càng để Cố Triện cảm thấy cô độc nơi nương tựa.

Hãy nhẫn nhịn thêm một chút nữa. Lão sư sắp rời khỏi kinh thành . Đến thời điểm thích hợp, sẽ bày tỏ tất cả nỗi nhớ nhung và lòng ái mộ suốt mấy năm qua cho y .

Trương Đoan chờ sẵn ở cửa từ lâu. Thấy hai tới, vội vàng đón. Anh Cố Triện nhắc đến Đặng Minh Ngạn nhiều . Biết là thủ phụ đương triều và giao tình với Cố Triện nên chút nghi ngờ. Theo lời dặn của Cố Triện, kể bộ câu chuyện đây cho Đặng Minh Ngạn .

Cuối cùng còn bổ sung thêm một chi tiết: "Lần kể cho Cố đại nhân, thuộc hạ một điểm kịp tới."

Trương Đoan khẽ nhắm mắt . Anh tachờ cho cơn đau nhức ở thái dương qua mới tiếp tục: "Chỉ là vì... mỗi khi hồi tưởng gương mặt đó, đầu đau âm ỉ."

"Tôi rằng đơn vị của chúng tàn sát nhưng trốn thoát và gặp một ."

Hơi thở của Trương Đoan dần trở nên dồn dập: "Người đó mặc bộ giáp của quan tướng triều đình . Hắn tới để cứu nên mới tin tưởng . Hắn dẫn tới bờ sông và cho uống nước. Tôi vô cùng ơn . Hắn sẽ đưa về quân doanh. khi lưng , thấy hình bóng rút đao qua hình ảnh phản chiếu mặt nước."

"Tôi né tránh nhưng võ công của cao cường nên c.h.é.m thương chân ." Giọng của Trương Đoan run rẩy: "Người đó chính là một tướng quân của triều đình. Hắn cứu mà ngược còn g.i.ế.c . Cho nên chuyện nhất định liên quan mật thiết đến triều đình."

Cố Triện nhớ . Trương Đoan đúng là kể từng gặp một . lúc đó Trương Đoan chỉ lướt qua rằng c.h.é.m thương chân . Xem vì ký ức đó quá đỗi tàn khốc nên đây Trương Đoan chủ động tránh né nhắc sâu.

Cố Triện hỏi: "Ngươi từng đeo khuyên tai ngọc bích. Trên khuyên tai đó cũng gia huy của Cố gia ?"

Trương Đoan nặng nề gật đầu xác nhận.

Đặng Minh Ngạn về phía Cố Triện. Hắn trầm ngâm hồi lâu mới : "Theo ý của đại nhân, chuyện khi nào là do của Cố phủ làm ?"

Cố phủ... Ngoài Cố Triện thì thực chất chỉ còn Cố Vinh. Cố Vinh liệu làm chuyện ?

Cố Triện cau mày suy nghĩ. Sau khi cô cô sinh hạ hoàng tử, Cố Vinh một lòng lập Tiêu Bột làm Thái tử. cuối cùng Tiêu Duệ vẫn cao tay hơn một bước và nhanh chóng đăng cơ. Có lẽ Cố Vinh sẽ phục. đại ca từ đến nay luôn chú trọng phân biệt quân thần. Liệu Cố Vinh thực sự dám làm chuyện mưu nghịch ?

Cố Triện hỏi : "Vậy theo ý của Đặng đại nhân thì ?"

Đặng Minh Ngạn chậm rãi phân tích: "Ta đoán chuyện nhất định là do Cố Vinh làm. Bởi vì mấy năm nay vẫn luôn âm thầm quan sát Cố phủ."

"Cố Vinh hành tung cực kỳ kỳ quặc. Hắn thường xuyên đến một ngôi chùa gia đình. Thế nhưng những dân xung quanh ngôi chùa đó đều dời chỗ khác từ lâu. Ngôi chùa luôn đóng kín và qua ."

"Còn nữa... Ngài Vân Ung, trưởng của Vân An ?" Đặng Minh Ngạn tiếp tục: "Hai năm , đột nhiên biến mất chiến trường và từ đó còn tin tức gì nữa."

"Ta đoán t.ử trận mà là dùng kế kim thiền thoát xác. Hắn giỏi việc công thành. Nếu Cố Vinh che giấu thì chứng tỏ Cố Vinh nhất định đang mưu đồ to lớn." Đặng Minh Ngạn chậm rãi trình bày những suy luận của suốt mấy năm qua: "Tóm , chắc chắn đang âm mưu điều gì đó và luôn tìm kiếm thời cơ để hành động."

Cố Triện cảm thấy kinh ngạc. Hóa trong ba năm qua, Đặng Minh Ngạn sớm nhắm Cố Vinh và thu hành tung của tầm mắt.

"Nếu như thì Cố Vinh bắt đầu chuẩn từ nhiều năm về ." Cố Triện trầm ngâm. "Chuyện lẽ chính là một kế hoạch do một tay Cố gia dàn dựng."

Nếu Cố Vinh dự mưu thì bước đầu tiên chắc chắn là tạo vết nứt giữa y và Tiêu Duệ. Và Tiết Thịnh Cảnh chính là một cơ hội ly gián tuyệt vời. Dù lúc Tiết Thịnh Cảnh chinh chiến ở biên cương cũng là do y ủng hộ. Từ lương thực đến quân , Cố Triện hầu như bao giờ để Tiết Thịnh Cảnh chịu thiệt thòi.

Tiêu Duệ thấy y coi trọng Tiết Thịnh Cảnh như nên tự nhiên nảy sinh lòng đố kỵ. Hơn nữa, mối quan hệ giữa văn thần và biên tướng vốn dĩ là điều tối kỵ trong triều đình.

Hiện giờ nghĩ , chuyện đúng là nhiều điểm kỳ lạ. Lúc đó quân của Tiết Thịnh Cảnh gặp sơ hở dẫn đến đại bại. Ngay khi tin tức truyền tới tai Cố Triện, y kịp suy nghĩ nhiều mà lập tức một lên đường tới vùng biên cương.

Sau đó, y định trực tiếp giải thích rõ ràng với Tiêu Duệ. y kịp thì Tiêu Duệ đột nhiên chuyện. Nghe vô tình nhắc đến việc thấy thừa tướng ở biên cương. Tiêu Duệ vốn tính đa nghi nên theo dấu vết và tra vụ án động trời năm đó.

Mà " vô tình" chính là môn sinh của Cố gia.

Cố Triện do dự: "Có lẽ chuyện thực sự liên quan đến Cố Vinh. chúng cũng bằng chứng xác thực. Việc vẫn cần điều tra thêm."

"Thực chuyện và vụ án thừa tướng tư tàng tiền tệ của quân Liêu là cùng một phe làm ." Đặng Minh Ngạn chậm rãi phân tích. "Mục đích của cả hai sự việc đều là để chia rẽ bệ hạ và thừa tướng. Nếu tra Cố Vinh chính là kẻ vụ tiền tệ , chúng thể khẳng định đang lòng mưu phản."

 

Loading...