Đế Sư Trở Về - Chương 36 Cố Đại Nhân Là Đang Ghen Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-15 16:33:00
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Triện mới trở trong phòng. Sau lưng y liền vang lên tiếng bước chân. Tiêu Duệ y hỏi: “Ngươi thế?”.

Cố Triện trong lòng khẽ động. Y đáp: “Thần…… tìm Anh cô nương……”.

Khóe môi Tiêu Duệ mang theo một tia ý . Hắn bỗng nhiên tiến sát gần Cố Triện. Hắn : “Yên tâm . Nàng chẳng chiếm chút tiện nghi nào của trẫm . Trẫm nhận điều bất tìm ngươi ngay ……”.

Sắc mặt Cố Triện đỏ bừng lên. Y vội thanh minh: “Thần vì việc ”.

Tiêu Duệ khẽ . Hắn trêu chọc: “Trẫm còn tưởng rằng Cố đại nhân đang ăn giấm chua. Thế nên mới hùng hổ tìm nàng để hỏi cho lẽ chứ!”.

Cố Triện càng thêm hổ. Y là thần tử. Việc riêng của quân vương vốn dĩ đến lượt y can thiệp. Tiêu Duệ nghĩ như thì cũng đỡ cho y giải thích mục đích thật sự. Y vội vàng : “Là thần mạo phạm”.

Tiêu Duệ bình tĩnh Cố Triện hồi lâu. Hắn bỗng nhiên lên tiếng: “Trẫm lệnh cho nàng chọn ngày xuất giá. Về trẫm sẽ gặp nàng nữa”.

Cố Triện thở dài một tiếng trong lòng. Cố Anh…… Y từng thực lòng nghĩ rằng nàng sẽ trở thành Hoàng hậu của Tiêu Duệ.

Đời , Tiết Thịnh Cảnh g.i.ế.c nhầm binh lính. Y vì che giấu cho Tiết Thịnh Cảnh mà làm Tiêu Duệ tức giận. Tiêu Duệ trong cơn thịnh nộ phạt y ở nhà tự kiểm điểm. Tuy nhiên vẫn định thời hạn rõ ràng.

Cố Triện đóng cửa ngoài. tin tức về Tiêu Duệ vẫn liên tiếp truyền tai y. Đặng Minh Ngạn khi đó y sắp xếp Nội các. Trong lúc Cố Triện chịu phạt, cách vài ngày Đặng Minh Ngạn tới tìm y. Hắn luôn vô tình nhắc đến Cố Anh.

“Anh cô nương hôm nay bệ hạ triệu đ.á.n.h đàn. Nghe bệ hạ thích nàng ……”

“Lễ Bộ đang đồn đại khắp nơi. Chỉ sợ lâu nữa bệ hạ sẽ lập Hoàng hậu. Các thần t.ử đều đang chuẩn cả ……”

“Hôm nay lúc đang nghị sự, Anh cô nương ý đưa canh tới. Bệ hạ mỉm uống hết……”

Cố Triện chỉ gượng đáp . Trong lòng y là nỗi mất mát khó lòng diễn tả. Hiện giờ quan hệ giữa y và Tiêu Duệ xuất hiện vết rạn. Sau khi Tiêu Duệ thành , chỉ sợ vết rạn sẽ ngày càng lớn hơn. Cuối cùng nó sẽ trở thành vực thẳm ngăn cách hai mà họ vĩnh viễn thể vượt qua.

Cố Triện cảm thấy như vật gì nghẹn ở cổ họng. Mỗi ngày y đều ăn uống gì. Căn bệnh đau dày vốn tĩnh dưỡng nay tái phát. Ẩm Trai cuống cuồng mời thái y nhưng Cố Triện ngăn . Những thần t.ử cận tin Cố Triện lâm bệnh cũng lũ lượt tới hỏi thăm. Họ đều khuyên Cố Triện hãy yên tâm. Bệ hạ vẫn bãi miễn chức vị của y trong Nội các. Hiển nhiên y cần lo lắng việc bệ hạ sẽ trừng phạt nặng nề.

Cố Triện khổ. Y vốn lo lắng chuyện đó. Y chỉ cảm thấy thương cảm khi nhớ những chuyện cũ qua.

Lại qua bảy ngày nữa. Đó là ngày sinh nhật của Tiêu Duệ. Tiêu Duệ vốn là con của một cung nhân. Từ nhỏ sống trong cảnh bữa đói bữa no tại lãnh cung. Ngày sinh nhật của chẳng ai thèm để ý tới. Sau khi ở trong cung của Hân phi, mỗi Tiêu Duệ đón tuổi mới, Cố Triện đều tự tay nấu cho một bát canh hạt sen bách hợp long nhãn. Việc chỉ cốt lấy một điềm lành cát lợi.

Năm nào cũng . Việc trở thành thói quen bao giờ gián đoạn. Ngay cả khi Tiêu Duệ trở thành Thái t.ử làm Hoàng đế, Cố Triện vẫn luôn nấu canh cho ngày . năm nay thì khác.

Cố Triện bắt đầu do dự. Nói cho cùng, y chỉ là một tội thần đang chịu tội tại gia. Y lấy lý do gì để bước chân cửa cung đây? Huống hồ chuyện nấu canh cũng còn thích hợp nữa. Đặng Minh Ngạn Cố Anh thường xuyên nấu canh cho Tiêu Duệ. Nàng trong cung tương lai của nên danh chính ngôn thuận. Y là lão sư nhưng hiện giờ chỉ là một thần t.ử mà thôi.

Thần t.ử đương nhiên cần nấu canh mừng thọ cho quân vương.

Năm , đất nước thái bình, quốc khố dồi dào. các đại thần đều phát hiện sắc mặt bệ hạ vô cùng ngưng trọng. Không khí trong bộ đại điện trở nên âm trầm. Những lời chúc tụng chuẩn sẵn thậm chí còn cơ hội để . Cũng ai dám nhắc đến việc lập hậu.

Bởi vì ngay trong buổi lâm triều hôm nay, kẻ dâng lời chúc thọ xin lập nữ nhi Cố gia làm hậu. Kẻ đó lập tức tống ngục. Tiêu Duệ bày tỏ thái độ rõ ràng. Ai dám đến chuyện lập hậu sẽ xử trảm.

Cố Anh âm thầm rơi lệ khi ngày sinh nhật trôi qua. Chiếc túi tiền thêu đôi uyên ương định tặng Tiêu Duệ nàng trong cơn tức giận ném rương.

Tiêu Duệ chậm rãi uống rượu. Ánh mắt vẫn chằm chằm về phía cửa điện. Người đến . Ánh nến lung linh huyền ảo. chờ đợi vẫn từng lộ diện.

Sau đó, yến tiệc tan rã. Bóng dáng mong chờ vẫn xuất hiện. Sắc mặt Tiêu Duệ càng thêm lạnh lẽo. Hắn phắt dậy và ngoài điện. Ngoài điện vẫn trống trải như cũ. Nơi đó lấy một dấu vết của .

Hôm nay là ngày sinh nhật của . Vậy mà Cố Triện đến một bước cũng chịu cung.

Vương công công tâm tư của Tiêu Duệ. Ông nơm nớp lo sợ : “Thừa tướng dù tưởng nhớ bệ hạ thì là thần t.ử cũng tuân chỉ mà làm. Bệ hạ lệnh cho ngài đóng cửa ăn năn tại gia. Vậy nên Thừa tướng tự nhiên tiện tiến cung……”.

Tiêu Duệ rốt cuộc cũng bộc phát nỗi oán hận giấu kín trong lòng. Hắn thốt : “Trẫm bảo y đóng cửa ăn năn. tại y lời đến mức chứ?!”.

“Trẫm sớm đưa thẻ bài cung cho y. Hiện giờ thẻ bài vẫn trong tay y cơ mà.” Tiêu Duệ khẽ một tiếng. Đó dường như là sự tự giễu cợt bản . Hắn tiếp: “Nếu thực lòng đến, chẳng lẽ dám cản ?”.

Vương công công thấy sự mất mát thể che giấu mặt Tiêu Duệ. Lão vội vàng : “Bệ hạ chớ đau buồn. Hay là để nô tài truyền Thừa tướng cung ngay bây giờ?”.

Tiêu Duệ chậm rãi lắc đầu. Hắn : “Thứ trẫm là sự tuân chỉ của y. Trẫm xem thử lòng thế nào thôi……”.

Bởi vì là quân, Cố Triện là thần. Cho nên Cố Triện sẽ mãi mãi tuân chỉ hành sự một cách máy móc như ? nếu chuyện gì cũng chỉ làm theo thánh chỉ, làm y thực sự nhớ mong ? Hắn hạ chỉ thì Cố Triện mới tiến cung. Tại vĩnh viễn đều chủ động ?

Hắn dỗ dành Cố Triện bao nhiêu . Chuyện vốn dĩ là của Cố Triện. Tại y thể cúi đầu ? Tại y nhân ngày sinh nhật mà chủ động tiến cung để dỗ dành một chút?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-36-co-dai-nhan-la-dang-ghen-sao.html.]

Tiêu Duệ khẽ : “Lâu như cũng nghĩ đến chuyện thăm trẫm. Trẫm cũng thấu . Thôi, về . Còn nữa, về đừng cho Cố Anh điện. Trẫm thấy nàng ”.

Vương công công ngẩn . Ngay đó lão lĩnh hội . Bệ hạ liên tiếp tiếp xúc với Cố cô nương lẽ vẫn là vì làm cho Cố đại nhân chú ý.

Tiêu Duệ trở trong điện. Nhìn cây đàn mà Cố Anh từng chạm , chỉ thấy thật nực . Hắn phất tay áo một cái. Cây đàn rơi xuống đất tạo một tiếng động lớn. Loại gỗ mun nhất gãy làm đôi từ chính giữa.

Tiêu Duệ chậm rãi nhắm mắt . Hắn cố tìm về chút lý trí thanh tỉnh. Thời gian qua thiết với Cố Anh chỉ vì chuyện của Tiết Thịnh Cảnh. Tiết Thịnh Cảnh khiến phẫn nộ và thương tâm. Hắn cũng cho Cố Triện nếm trải cảm giác đó.

Thế nhưng Cố Triện thờ ơ vô cảm. Điều đó khiến trông chẳng khác gì một trò . Vào ngày sinh nhật năm , Tiêu Duệ nảy sinh lòng hận thù rõ rệt đối với Cố Triện.

Sau đó là chuyện Cố Triện sứ Liêu quốc. Liêu đế khi đó là Nhị hoàng tử. Tuy cơ thể ốm yếu nhưng tính tình khá hiền lành. Cố Triện và bàn bạc về việc hòa đàm. Hai trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp. Theo thỏa thuận, hai bên thể thông thương để nhân dân nghỉ ngơi và cùng làm giàu. Điều đối với dân chúng vùng biên cương đương nhiên là việc cực kỳ .

lâu , loại tiền tệ vốn nên trong cung bất ngờ xuất hiện tại Cố phủ. Đây là thành ý mà Liêu quốc gửi cho triều đình. Vậy mà nó xuất hiện trong sân của Cố Triện. Trong phút chốc, từ triều đình đến dân gian đều lan truyền tin tức Cố Triện thông đồng với địch.

Vài tiếng động lớn ngoài cửa phòng cùng tiếng kêu cứu hỏa vang lên. Những âm thanh đó kéo Cố Triện khỏi dòng hồi ức.

Nhóm Cố Triện vội vàng chạy ngoài. Nơi xa, bầu trời ngọn lửa hừng hực nhuộm đỏ như ánh bình minh. Khắp nơi đều là gia nhân đang chạy đôn chạy đáo cứu hỏa.

Trấn Quốc công đang đến chỗ ở của Tiêu Duệ để thỉnh tội. Dù bệ hạ cũng đang vi hành tại Cố trạch. Vậy mà nhà lão xảy hỏa hoạn ngay hôm nay. Nếu bệ hạ đa tâm mà khép lão tội mưu nghịch, lão cũng chẳng chỗ mà kêu.

Cố Triện bộ dạng chật vật của phụ . Y nhíu mày hỏi: “Ngọn lửa bắt đầu cháy từ ?”.

Trấn Quốc công thực sự cầu thị và dám giấu giếm. Lão thưa: “Bẩm bệ hạ, nơi phát hỏa là Trúc Viện. Đó là nơi chứa quà biếu của thần. Những món quà đó vốn cất hầm. hai ngày nay quà biếu quá nhiều. Khi kiểm kê, gia nhân vô ý để tàn lửa rơi hầm. Bên trong chứa nhiều tơ lụa dễ cháy nên mới gây hỏa hoạn lớn như ……”.

Tiêu Duệ nhíu mày. Hắn hỏi: “Ý của Quốc công là Trúc Viện chuyên dùng để chứa quà biếu và hầm ngầm?”.

Trấn Quốc công liên tục gật đầu. Tiêu Duệ hỏi tiếp: “Nghe quà biếu của Quốc công nhiều. Lần chắc là xót xa lắm. Có vật yêu thích nào hư hại ?”.

Trấn Quốc công vẻ mặt đau khổ. Lão thành thật đáp: “Thần và phu nhân già nên quản lý việc phủ. Những món quà hiện nay đều do thế t.ử Cố Vinh chuẩn ”.

Tiêu Duệ hiểu rõ. Trấn Quốc công vốn là chủ kiến. Trước lão lời Hân phi, hiện giờ theo Cố Vinh. Những món quà đó Cố phủ chắc là Trấn Quốc công còn chẳng bên trong những gì.

Tiêu Duệ xua tay. Hắn trấn an Trấn Quốc công vài câu cho lão lui xuống. Cố Triện theo bóng lưng của Trấn Quốc công. Ánh mắt y dần trở nên sâu thẳm.

Cố phủ hầm ngầm thì y đương nhiên . y chỉ về căn hầm nhỏ dẫn đến mật thất trong thư phòng. Trúc Viện vốn hoang vắng và rộng lớn nhưng lâu sửa chữa. Đó là kho chứa đồ của Cố gia. Không ngờ nơi đó cũng hầm ngầm.

Lần quà biếu gửi đến Cố gia đều dùng rương lớn chở bằng xe. Nói là quà biếu nhưng bên trong chứa gì thì ngay cả Trấn Quốc công cũng rõ. Vậy thì tiền tệ đột nhiên xuất hiện trong sân nhà y liệu khả năng cũng vận chuyển Cố phủ danh nghĩa quà biếu ?

Cố Triện đang suy tư thì Tiêu Duệ hỏi: “Năm Nguyên Hi thứ tư, Cố phủ chuyện hỉ sự gì ?”.

Gia nhân Cố phủ bên cạnh suy nghĩ một lát cung kính đáp: “Bẩm bệ hạ, đúng năm đó Cố đại công t.ử cưới vợ ạ”.

Tim Cố Triện khẽ động. Y Tiêu Duệ nghĩ cùng một hướng với . Năm Nguyên Hi thứ tư chính là thời điểm đời y gánh chịu hàm oan thông đồng với địch. Khi đó Trấn Quốc công giao quyền cho Cố Vinh. Nếu vợ chồng mượn chuyện hôn sự để vận chuyển tiền tệ của Liêu quốc phòng y thì thật là thần quỷ .

Vân An sắc mặt nặng nề. Nàng lạnh lùng Cố Anh đang quỳ đất lóc t.h.ả.m thiết.

“Tẩu tử, thực sự tận lực . bệ hạ đẩy ……” Cố Anh nhớ cảnh tượng đó. Nàng nghẹn ngào trong tủi nhục: “Trong lòng bệ hạ . Ngài căn bản sẽ nảy sinh tình cảm với ……”.

Cá Mặn

“Thôi bỏ . Thật là thứ đồ vô dụng……” Vân An thèm nàng nữa. Nàng trầm tư : “Hiện giờ ngươi còn khả năng sủng ái. Càng thể mang long thai. Ngươi rốt cuộc phụ lòng khổ tâm của công t.ử ……”.

Theo kế hoạch của Cố Vinh, Cố Anh sinh con cho Tiêu Duệ. Hắn khinh thường Tiêu Bột vì đứa trẻ đó chậm phát triển trí tuệ. Hơn nữa mẫu cường t.ử nhược sẽ khiến Hân phi khống chế. Nếu Tiêu Duệ con, sẽ trừ khử của hoàng t.ử và giữ đứa trẻ để điều khiển. Mọi chuyện khi đó sẽ thuận theo ý .

Đáng tiếc Tiêu Duệ đối xử với nữ t.ử đều lạnh nhạt như . Chỉ Cố Anh thể khiến để mắt tới vài . Đáng tiếc cuối cùng nàng vẫn làm nên chuyện.

“Nếu con đường thứ nhất thông thì con đường thứ hai.” Vân An lạnh lùng lệnh: “Vài ngày tới ngươi hãy cung một chuyến……”.

Vai Cố Anh run lên. Nàng cầu xin: “Tẩu tử, ngài hãy cho thêm một cơ hội nữa ……”.

Vân An thở dài: “Trên đời chuyện gì cũng cơ hội thứ hai ”.

thật lòng g.i.ế.c bệ hạ……” Cố Anh khẽ : “Bệ hạ chỉ bảo gả nơi khác. Đến nước mà ngài vẫn lấy mạng ……”.

Từ nhỏ nàng nhận sự yêu thương từ gia đình. Bệ hạ tuy xưa nay lạnh lùng và trong mắt nàng, nhưng ngài bao giờ dồn nàng đường cùng.

“Ngươi là một quân cờ bỏ . Chuyện làm thế nào đến lượt ngươi quyết định.” Vân An lạnh lùng : “Ngươi sắp rời kinh thành để lấy chồng. Trước khi , hãy lấy danh nghĩa bái kiến Thái hậu để cung một . Đây là cơ hội duy nhất của ngươi”.

“Dù là thương hại đồng tình cũng . Bên cạnh bệ hạ tín, đao thương bất nhập và khó hạ độc. Chỉ ngươi mới thể tiếp cận .” Vân An tiếp: “Sau chuyện , sẽ đưa ngươi rời khỏi kinh thành để sống cuộc đời bình thường……”.

 

Loading...